Transcription
Cả ba người đồng nghiệp của bác Ba, người Nhật, vì anh em của bác cùng leo Phanxipăng. Những Master Black and White.
Xin chào tất cả mọi người. Mình tên là Phi và ngày hôm qua thì mình cùng với bốn anh em, trong đó có anh Bác, thì cũng đã chinh phục Phanxipăng. Đây là một điều nó vô cùng tuyệt vời. Và nó không chỉ là chinh phục cái đỉnh Phanxipăng mà đó là sẽ chinh phục chính bản thân của mình. Và qua đây thì khi học được rất là nhiều điều từ cái chinh phục Phanxipăng đấy. Và nếu như anh em nào mà mình muốn trải nghiệm thì đó là một điều rất là tuyệt vời. Đây là hành trình để chinh phục bản thân của mình, không mà lấy chinh phục Phanxipăng.
Sao tất cả mọi người. Hơn Phi muốn đổi chỗ vì chị đây là người anh gọi là nhiều tuổi nhất. Bao nhiêu bạn nghĩ rằng là ngoài 40 là mình sẽ làm Phanxipăng nữa ạ? Và là bác rất là tuyệt vời. Anh không.
Xin chào tất cả mọi người. Mình tên là Pho, mình đến từ thương. Mình cũng là một là... Từ thì đúng là mình năm nay là 42 tuổi. Thì qua cho lần tranh luận lần thứ hai, lần thứ hai trăm năm nay là mình chinh phục để đỉnh Phanxipăng. Thì lần trước là vào 30 tháng 4, mùng 1 tháng 5. Thì cái thời điểm đấy thì cũng qua thực thích là chiến thôi chứ không có một sự chuẩn bị gì. Cho nên là mình cũng hơi bị tiếc một chút là mình chỉ chinh phục nó lại đi lên được, đi xuống thì mình chưa làm. Đấy vẫn chưa làm được điều đó. Và lần này thì nó khác rồi. Thì mình có một chút cũng có một sự chuẩn bị nhẹm và chút đâu mà mình mất cả hơn nữa bạn. Còn cái trí được mình quyết tâm vì lần trước mình đã Cảm ơn về cả Lên núi tiếp như vậy đâu mà ngờ hạ quyết tâm kiểu gì kiểu lần này cũng phải đi lên và đi xuống trong ngày mà mình làm được điều đó. Và tất nhiên rồi, trong quá trình đi trải nghiệm nó thì phải rút ra dẫn chứng được nhiều bài học trong cuộc sống về những cái khó khăn, trở lại thì mình áp dụng từ cái khi điều trị ở chinh phục và Phanxipăng này mình về mẹ áp dụng trong cuộc sống. Nước rất chi là tuyệt vời.
Trong hai, trong cái ngày hôm qua anh em mình đi, không biết lúc nào một cảm xúc mà anh không thấy lúc đấy là mình gọi là tiêu cực nhất, mình thất vọng nhất để rồi mình vừa qua. Để mình trên này. Anh có lúc nào bị cảm xúc đêm? Thì khoảnh khắc nào anh thấy mình mình gặp một cái ở một cái hoàn cảnh mà trong ngành trình em mình đi hôm qua mà anh thấy là lúc đấy là con người mình nói kiểu như rơi xuống vực rồi đấy? Thì anh Thế là mình có khoảng cách như thế nào? Nói là tiêu cực thì chắc có lẽ là không có lúc nào tiêu cực. Bởi vì mình đã quyết tâm là kiểu gì kiểu mình về chị chinh phục được đỉnh Phanxipăng. Thì nó cũng như cái tất cả những cái đỉnh đỉnh trong cuộc sống của mình có giá trị nhiều quyết định mà mình cần phải sử dụng phụ. Nếu như mình có cái suy nghĩ tiêu cực thì đương nhiên chính kia suy nghĩ tiêu cực gây vỡ sẽ giết chết cái mục tiêu này của mình. Thế nên như trong cái chặng đường qua thì không lúc làm là anh luôn nghĩ về mục tiêu và tích cực. Không anh. Rồi chị sẽ trong cuộc sống có lên thế không anh? Nhất định là phải là như vậy. Chúng ta sẽ thành công. Cảm ơn anh.
Ở đây đến một người bạn bằng tuổi bắt. Người bạn này chính xác lắm. Xin chào mọi người. Mà cái để cho mọi người Cảm nhận nó tan tầm này không kiếm rõ. Qua hành trình Phanxipăng ngày hôm qua thì những bài học và đi trải nghiệm mình trải qua thì thật sự nó rất tuyệt vời. Đó là những cái trải nghiệm nó giống như là một trải nghiệm cuộc đời của mỗi chúng ta vậy. Khi mình đặt cái tâm nhi của mình nên là đỉnh Phanxipăng, mình chinh phục nó. Khi bị đã chinh phục nó rồi thì cái cảm xúc và vỡ òa. Mình chỉ đạt được cái mục tiêu của mình đã để cái mục tiêu của Thế tầm nhìn của mình thôi, mình đã cảm thấy rất sung sướng như mơ. Để bà được cái điều đấy thì phải xài qua rất là nhiều những chặng đường. Thì mình chia làm 3 chặng đường cơ bản. Nó chặng đường đầu tiên là mọi người dễ dàng vượt qua nó, chinh phục được nó ra đơn giản. Nhưng mà Chặng Đường Thứ Hai thì là một cái chặng đường mà thử thách đến là rất là nhiều. Á đối với Phanxipăng thì là mưa gió, lạnh hỏi nó đói đói, nhưng chết rất là nhiều và cần nạp thêm năng lượng, cần phải ý chí để mình có thể mình tiếp tục mình leo vị trí phục. Và chặng đường thứ ba, cái chặng đường mà mình cảm thấy là nó là những người học lúc đó rất là nhiều. Đó là những cái khi mà chân mình bị chuột rút rồi thì đau chân, mỏi gối, tất cả những cái mà nó nó xảy đến và mình không nghĩ là những cái trải nghiệm đấy mà nó lại xảy ra. Nó xảy ra này xảy ra một cái là những cái mà sự kiện đó xảy đến với mình mà mình sẽ dùng cái tâm trí của mình, dùng cái mà những cái quy trình chữa lành, những cái mà vết thương trở thành tự chữa lành cho mình. Cái cốt trong ma masterpiece thì mình sẽ học những cái gì đấy. Nó rất là nhiều những cái mà thứ mà hoạt động đến mình. Đôi chân mình mệt mỏi thì ý của mình là mình phải tạo động lực đó. Mình phải ạ bí quyết tâm làm đi chân mày làm đi mày làm được mày cố lên mày đi được mà sẽ đạt được những cái mà mục tiêu của mình đã ra. Và khi mà những chặng đường như thế là cứ sẽ đến sẽ đến và đôi chân lại nhỉ đầu mình lại nói làm đi tiếp tục thể dục liên tục cứ thế cứ thế và đến đỉnh Phanxipăng thì lúc đấy là mọi thứ là vỡ òa. Mới điều về. Và nhất là mình muốn chia sẻ các bạn là khi leo lên cái gì cho ăn rồi thì có một cái điều nữa đó là có hai sự lựa chọn. Một là đi xuống và cáp treo, hay là đi bộ. Nếu để bạn có thể lựa chọn để cho bạn đối với một người bình thường rất là nhiều người là chọn Cancel là gì nó an toàn. Đôi chân của bạn đã đến ngưỡng giới hạn bản thân. Nhưng đối với những Master LV, nhưng mình và bắt, chỉ cái lựa chọn của mình đó chính là bị khô xuống đại bi. Bạn đến tỉnh các bạn mới ra đến 99 phần trăm cái hành trình bạn thôi. Còn một phần trăm đó là rất chăm chỉ cần bằng. Không phần trăm một phần trăm là bạn phải đi Sea đã tạo được một trăm phần trăm rồi thì bạn sẽ là cảm nhận được cái trải nghiệm của bạn. Cái cái hành trình cuộc đời của anh nó rõ ràng nhất là khi bạn đã quyết tâm bạn ạ Được rồi thì cái hành trình cuối cùng đấy, hành trình về đích và hai chỉ đấy là nó cho mình nhiều rất là nhiều cảm xúc. Mình đi xuống Băng Băng xuống đích của mình. Đôi chân của mình tán này mỏi rồi nhưng mà mình bật những cái hạn đó mình vượt qua nó mà về đích một cái cảm giác đấy là rất tuyệt vời. Đúng không? Có cả không có thằng khoảng ngồi và quán ăn trứng trứng nướng cả mọi thứ thiệt rồi. Ơi, nó là bữa ăn gọi là hao sạc nhất trong đời. Trong đời chưa rồi ăn được cứ bữa ăn nào ngon như thế. Rất là tuyệt vời. Ok, cảm ơn các bạn.
ấy đã ngay phải làm nhiều hơn.