Transcription
hết hơi khản tiếng đây này. Mấy hôm nay á nói nhiều quá.
Ok. Đấy thì vừa về nhà đi tiện nói chuyện.
Ờ mới nói chuyện đây. Đợi tôi tí đóng cửa phả đỡ ổn. Sao dọo này ông học nhiều thế à? Suốt ngày học khiếp chịu khó học thế. Thầy coaching 108 ngày mà có phải bình thường đâu.
108 ngày á? Tổ sư như là 108 vị anh hùng ấy.
Ừ đúng rồi.
Con sợ thật.
108 ngày là code 11 trước sau đó code nhóm.
À thế là học học c học của thầy Vát đấy à.
Ừ thầy vắt sẽ hướng dẫn những quy trình chủ chốt á bởi vì sau này tôi sẽ có thể học theo lối đấy có thể coaching dạy cho họ trước sau đó thì đến lúc mà mọi người thực hành ấ thì mới cho vào nhóm sau thì đến lúc mà hết dịch thì mới sẽ học có khoa học trực tiếp.
Ừ.
Ừ.
Thế là cũng chịu khóa học nhỉ.
Thầy có mấy khi coaching đâu. À không phải nói thế không đúng do tôi không hỏi thầy cái gói coaching gì đúng hơn. Bởi vì nhiều khi là bà biết đấy, người coaching người đào tạo không có người đào tạo không ngồi.
Ừ.
Ông là chịu khó luôn ấy. Tôi thấy ông rất là chịu khó học luôn ấy.
Nhà từ từ đã về cái micro và cho nó nghe tí không tốt.
Ừ. Ông ông mua cái micro loại nào ấy? Tôi cũng đang mua cái đây chưa biết mua cái loại này.
Ơ này không phải hét thì nó vẫn to.
Thì đấy thì đây là micro mua mua nhưng mà bà như nhu cầu này nhá. Có một loại này thì nó không xuyên tường được. Tức là vật cản thì nó sẽ mất tiếng thì tôi không có dùng cho cái việc mà giả sử khuất khuất. Nhưng mà nếu mà có loại mà dùng nhu cầu có vật cản thì phải loại này không hợp. Nhưng loại này như mồi trường tiện này camera này thì nghe tiếng rõ này thì được cò loại cái dùng mà mình dấu dấu camera kín kín ấy thì nó không tiện.
Đấy thì chắc là nhu cầu vào chỉ là livestream thôi đúng không? Chỉ nói chuyện thôi đúng không?
Để dạy Zoom ấy.
Zoom cái này được này. Zoom này được. Tôi đang làm Facebook cũng thế, nó chỉ là tôi chỉnh một cái là là cái đấy tôi chỉ cho đơn giản nó có mấy bước nhỏ nhỏ thôi. Ấn xem cái loa của tên nó là gì xong bấm vào là được.
Nó có một cái cắm vào điện thoại đúng không?
Ừ thì cắm điện thoại cũng được.
Ừ hoặc là máy tính xong bắt đầu một cái là là mình đeo.
Thực ra là đây con này cũng cắm được điện thoại mà điện thoại iPhone phải có cái dây nhỏ nhỏ của bà là iPhone mấy? iPhone 12 à?
12.
Đúng không? Thì có cái này, có cái dây nhỏ nhỏ này cắm vào này.
Thế thôi.
Biết rồi.
Biết rồi.
Được hết được hết. Quay được hết tự quay video hay là livestream được hết. Đơn giản.
À thầy Ngọc Anh đang có cái lớp online ấy.
Tuần sau nhỉ?
Ờ đang bảo học đây.
Ớ tốt quá. 7 ngày.
Có gì có gì hay ho không nhở?
Thì tùy cái trọng tâm của bà. Tôi dạng là tôi tập trung vào trọng tâm làm marketing online làm sao sản xuất video. Đợt trước bà bảo tôi đấy, quay phim, chụp ảnh rồi đấy. Thì bây giờ sản xuất thôi. Mục tiêu của tôi là mua cái này để có thể quay khắp mọi nơi tiện lợi.
Đúng rồi.
Đấy. Thì bây giờ thì nó chỉnh làng ngoằng với cả tôi hỏi đội đấy biên tập nó đòi tính quay tính biên tập video theo phút mà đơn giản. Mình chủ động mình quay thôi đầy thứ quay quay ngắn khoảng 5 7 phút xong cắt cắt cắt mấy khúc thế xong rồi đang lên thế thôi có hệ thống rồi.
Đúng rồi.
Nên là cái đấy không cần bây giờ nói luột rồi nhưng ngày xưa thì mình cắt nhiều bây giờ nói nó luột thì nhiều lắm là cắt một vài khúc nhỏ nhỏ.
Bây giờ nói ngon rồi tôi thấy ông bây giờ nói ngon lành.
Quay video xong nói thôi thế coaching cho hạnh nào rồi hạnh hạnh làm ăn tốt ở đây thấy dạy năng lượng lắm dạy suốt ngà.
Dạy đấy là hệ thống có nhưng mà hệ sống dạy chưa vững thôi. Tức là ừ giống như bà chẳng hạn, bà dạy cho đội nhóm đúng không? Bà ấy tự làm tự triển khai. Bà đang triển khai kiểu nào? Bà đang kiểu triển khai là cái leader đấy tự dạy cho đội nhóm của đội đấy hay là leader đã dạy chung hệ thống lớn luôn?
Có nghĩa là tôi chỉ dạy cho leader.
Ờ tốt.
Và leader lại dạy xuống leader giữa lead.
Phân quyền rõ ràng đúng không? Rõ ràng. Cái đấy hay. Rõ ràng.
Đấy hay. Mẹ hơi đé đâu mà dạy tôi. Bây giờ tôi chỉ làm việc với những leader của tôi xong những leader của tôi nó lại tôi lại bắt nó chỉ làm việc với leader của nó.
Như thấy hay cái Hạnh như này Hạnh ham là muốn các leader đứng lên làm cái giống người là hỗ trợ cho hệ thống lớn á. Thế thì nó nó bằng đẳng cấp của Hline bà nó rồi còn gì nữa đấy.
Hồi đầu tôi cũng bị mắc cái sai lầm đấy.
Ừ. Hạnh nó đang tư duy là đoàn kết là sức mạnh nó cho là tức là đào tạo chung.
Nhưng mà đối với tôi á đến bây giờ tôi tôi làm ấy thì tôi rút ra một vấn đề là thị trường phải có cạnh tranh. Thị trường đấy mới là thị trường phát triển.
Ừ. Tức là nó còn số đúng không? Bí mật với nhau.
Nhưng mà trừ khi này, trừ khi cái đội của Hạnh ấy lính mới toanh, kinh doanh hệ thống mới toanh thì được đúng không? Nhưng mà độ đấy qua bao nhiêu lớp rồi coi thế hệ rồi với những bất động sản đ chứ có một ông anh ấy tuyển cái người mới toanh chưa từng bán bất động sản bao giờ thì vào đào tạo được còn dạy được nắm tư duy được nhá đội hạnh làm gì có toàn lính đã từng kinh doanh rồi kinh doanh rồi thì có một cái nếp nghĩ nếu mà ví dụ đội nhà bài chẳng hạn là người mới toanh chưa từng kinh doanh gì mà đưa vào ấy thì có thể có khả năng đúng không nhưng nhà bà làm gì có toàn người đã kinh doanh hệ thống rồi tốt nên là làm bà làm bây giờ nó khác như thế đấy chỗ chỗ bà ví dụ bà nhàn vì bà làm với leader nhưng mà hạnh Thì kiêm cả hệ thống lớn thì với cả hệ thống của Hạnh cũng mới nữa. Mới nữa đúng không? Đang chiến.
Thì là chẳng mới. Địt mẹ hệ thống của tôi chưa được 5 tháng.
Nhưng mà mới ở đây là gọi là mới theo kiểu là tôi chả biết nhưng mà cái cách làm thôi để tôi hỏi bởi vì Hạnh dạy điên cuồng nhưng ở đây cái bản chất của việc là mình cách mình làm thôi. Triển khai vất vả. Thế nên là Hạnh dạo này đang nhắn cho cả đội leader nhà Hạnh ấy học tôi coaching nhóm thì bây giờ tôi coach coaching cho Hạnh chẳng hạn là 11 đúng không? Thì tôi chỉ hỗ trợ cho một người thôi. Nhưng bây giờ coach trình nhóm thì khác thì thầy vát nh thầy vát đâu? Thầy vát coaching mỗi người khoảng 2 tiếng là ở đâu 90 phút là tối đa. Nếu ông biết tiếng Anh thì cô cho 1 tiếng còn không biết tiếng Anh thì code cho 90 phút. Đấy vẫn phải trả tiền dịch một rồi cái thì bản chất ở đây là sau đó thầy coach tring nhóm thầy dạy cho coach trinh nhóm tôi vẫn làm cho đội của Hạnh thôi. Tôi sẽ giúp kinh nghiệm.
Thấy là đội đội của Hạnh là có mấy đứa nó cũng đang bắt đầu vào đào tạo được rồi đấy.
Thì Hạnh cảm giác là nó hơi bị mang tính cá nhân của họ, cái tôi của họ nhiều. Chỉ có Mỹ Hạnh thì không nói nhá. Mỹ Hạnh không nói ít.
Với lại Hạnh cái cái team của Hạnh tôi thấy toàn hot girl thôi, toàn bọn trẻ trẻ toàn bọn mẹ bồ ấy.
Thế cảm xúc cao cảm xúc cao bọn bọn búd đồ thôi.
Bood đồ thì sẽ sẽ cảm xúc cao dễ bị tính gì nhỉ? Dễ bị đúng không? Thế tự ái.
Đúng rồi.
Thế tự ái. Tay tự ái. Tay đị mẹ mày. Dỗi hờn sốt ruột lắm.
Đúng rồi. Và thôi cái đấy thì với tính của bà tính máu chiến thôi. Cái đấy là hôm nào lại tâm sự với Hạnh. Tức là ví dụ như Hạnh đang nói là thi thoảng tôi vẫn nhắn vẫn gọi kiểu như là trước bữa tối nay chẳng hạn tôi vẫn gọi Hạnh. Thế Hạnh bảo ôi ông ơi thế này thế kia. Tôi bảo thế tôi mới hỏi Hạnh thế bà đang câu hỏi của bà đang hướng và bên ngoài bên trong. Ừ nhỉ? Hình như tôi sẽ hỏi nói tức là bây giờ phải quay về tôi quay về cái gì đấy thì cơ bản là vẫn quay về Hạnh thôi. Tôi tưởng Hạnh là đồng thôi. Thông tôi tưởng của Hạnh trước chứ tôi đấy đời vẫn theo cái cái đường lối của Hạnh mà. Cái Hạnh nó làm cũng được mà nhưng mà nó vì thứ nhất là cái sản phẩm của Hạnh nó là sản phẩm đặc thù nó khác của tôi.
Đặc thù nhưng mà cái ý ý mình không nói về sản phẩm nhá. Đặc thù thì vẫn có thị trường mà nhưng ý nó nói là cách vận hành nội đội nhóm thôi. Thì bà ấy.
Cái thứ mà Hạnh đang làm rất tưởng. Trừ khi phải hạnh phải đi vào cho mọi người thụ tu thiền hàng ngày về tâm ấy, phải làm người tốt ấy thì đẳng cấp. Nhưng mà tôi hỏi mấy bà có có đâu. Ví dụ tôi cốt cho mấy bà một bà là theo Công giáo nhá. Một bà theo Thiên Chúa giáo, mấy bà theo Phật nhưng mà tôi cốt cho 11 rồi mấy bà ấy rồi Phật viết thì chả hiểu gì về Phật cả. Thế thền thích chả có thế chả hiểu gì cả. Thế thì mấy bà ở Công giáo Thiên Chúa giáo thì cũng có nhưng mà họ họ ch không có thiền, họ không có tâm. Thì tôi mới hỏi là anh em mình anh hỏi tôn giáo của em để thế này và tôi dùng ngôn ngữ của Trung để hỗ trợ coaching cho đội đấy. Họ còn không hiểu rõ tôn giáo của họ lắm nữa cơ. Bởi vì tôi tôi may mắn tôi biết một số người theo tôn giáo đấy nhưng mà tôi dùng cái ngôn ngữ của tôn giáo họ. Thì trở lại là cái thứ hạnh làm rất là lý tưởng cao nhưng mà để làm được cái đó thì không phải bình thường nó tầm vóc lớn đấy. Với cả mình cũng phải tầm vóc lớn đấy.
Làm được với lại nói chung là đội anh em nó đi theo mình nó phải hiểu.
Hiểu đúng rồi. Thì cái đấy phải cải tổ và nã mạnh. Nhưng là Hạnh thì bây giờ Hạnh với cả đang một mình không có ví dụ bà còn có chồng để dựa vào lúc mà mệt thì nũng nịu đúng không? Hạnh một mình nũng nịu ai đúng không?
Ô địt mẹ mãi đ chồng đi.
Hả?
Con điên.
Ới bà mệt và bà mệt và ôm chồng. nói vui là lấy lấy chồng đi xoạc cái năng lượng kiểu đấy kiểu đấy thôi nhưng mà hạnh một mình nên là cái sức để gồng gánh ấy rất là mệt mề oải nên là ý là thôi cái đấy là là chuyện của riêng Hạnh mình sẽ không bàn tới. Nhưng cơ bản là cái cách của Hạnh nó lý tưởng như Hạnh sẽ hướng tới có thể là thiền về năng lượng bên trong để vững cái tâm rất là vững để làm cái điều đó tốt. Đấy là các cái đoàn ghé rất là tốt. Có điều là để làm được nó thì cái nội lực của mình độ công có đủ thâm hậu hay không. Lúc trước thì tôi bảo tôi cũng bảo nó là cứ phải cho thị trường cũng phải kiểu như là nó phải có thị trường.
Chứ còn bây giờ cứ cho nó share hết với lại dạy hết cho nhau cũng không phải là hai chứ chắc đã phải là hay.
Đúng có thể thử nhiều cách khác nhau chỉ làm việc leader thì sắp tới tôi hạnh mong muốn là tôi sẽ coaching cho đội leader nên là có khoảng bây giờ có tám chín người rồi đăng ký. Tôi bảo là 10 ít nhất 10 bà trở lên tôi sẽ huấn luyện theo kiểu lắm leader thế sao con Hạnh nó lắm leader thế.
Cái gì? Sao con Hạnh nó lắm leader thế?
Leader gì tức là Hạnh là là boss đúng không nhưng mà cái đội bên dưới mà đội ví dụ doanh số khoảng tỷ tỷ đấy 1 2 tỷ kảng khoảng đấy thì đấy thì gom vào tôi sẽ chơi kiểu gọi là giống kiểu trạ anh đạo cao ấy hành ấy ban đầu rất là mềm sau đó tôi áp vào kỷ luật tôi rèn đội đội đội pú đồ thì kiểu gì trả vô kỷ luật sống gọi là buông thả đúng không? Thì phải nắm từng chút từng chút cho.
Tôi nhìn rồi. Tôi nhìn tim của bà Hạnh địt mẹ toàn pú đồ thôi.
Thì đi hồ Tây toàn chuộp ảnh để làm hình ảnh đâu mà. Nhưng mà.
Làm hình ảnh.
Đúng không? Chỉ được vài ngày thế thôi. Nhưng mà được bao lâu thì tôi mới hỏi được bao lâu. Thế là đội ấy phải nắm từ từ và phải chơi mạnh. Chơi cực lượng mạnh.
Tôi nói ông nhá. Tôi hiện tại tôi chỉ hiện tại bây giờ là tôi đang làm việc với chỉ có ba leader thôi.
Thế nhảm.
Ba leader của tôi mà bây giờ một cái leader là đã ra 5 tỷ một tháng.
Đức là bà tập trung vào ít nhưng chất đúng không? Ít nhân chất.
Chất.
Thế thôi. Tôi không có cho nhiều leader làm gì mệt lắm mà mê có hai ba leader tôi đã chết bà mệt bò mẹ.
Ông biết cái thằng Hùng không? Thằng Hùng mà học ở trên đấy học của thầy ấy.
K đột phá à.
Thằng đấy nó bước nhảy vọt đấy. Thằng Hùng mà đi trại lãnh đạo cấp cao ấy ở trong nhóm của vợ ông Tùng đấy. Nhóm của bà Hạnh ấy. Thằng Hùng ở Hà Tĩnh ấy.
Ờ chú nhớ lắm. Nhưng mà bà hốt bây giờ đúng không?
Ừ. Thằng đấy bây giờ đang đợi hết dịch một phát là tôi về tôi làm thị trường thằng đấy luôn.
À tốt quá. Tốt quá. Thì rồi thế là cái thứ nhất là cái cái của bà bà chinh chiến trong kinh doanh kia rồi bà biết là thay vì ham nhiều thì ít mà chất nhưng mà hạnh thì mẹ mặt tôi nói thật với ông tôi thực tế cơ tôi không thích ảo đâu.
Ảo ảo cái gì địt mẹ phải thực tế.
Tính của bà thế rồi rõ ràng Hải Phòng có lòng vòng nhưng mà khổ ở thế tôi hỏi thế mấy bà kia đăng sách lên rồi có có đọc không hay làm gì à em chỉ làm thương hiệu thôi làm ảnh thế ch hỏi bé làm sao không đọc sách chết với tôi địt mẹ mày.
Đấy thì ở cái đấy đấy ở đấy thì tôi mới hỏi là thế hôm trước tôi đến gặp khỏi chục người đấy đội của Hạnh đấy. Tôi hỏi thế ơ h ra là làm thương hiệu á ảo á. Thế tôi tôi mới bảo ơ hình như mình ngây thơ với nhóm ta hệ thống quá hay sao ấy. T kiểu như là mình.
Đợi đợi to một tí.
Đợi to tí.
Ừ vào nhắn đi.
Alo.
Ừ. Này mấy anh em ngồi đi nhá. Em đang đang học tí nên là em không ra được đâu. Ờ ừ nha. Ừ.
Mình nhậu à.
Đấy hôm nay hôm nay tin nhánh nó đang họp ấy chứ tôi ra nữa.
Về nhà về thôi đi nữa. Mệt.
Vâ.
Khiếp. Chỉ có đi dự cái bọn lít lít này thôi cũng hết hơi luôn đấy ông ạ.
Tức là ăn mừng liên tục đúng không? Ăn mừng liên tục.
Ông phải lên nhớ là này bọn kinh doanh hệ thống là bọn rất là ảo. Ảo cực kỳ luôn. Nó còn dậy nhá. Chụp ảnh hàng nhá.
Là phải đị mẹ để đồ ở dưới để hàng lên trên để chụp.
Xong rồi nó dậy phải sống ảo. Sáng làm gì? Tôi lấy được hết quy trình của bọn sống ảo mà. Nhưng mà tôi về tôi dẹp hết tôi bảo địt mẹ mày không phù hợp với hệ thống kinh doanh của tôi.
Hệ thống của hệ thống của tôi nhá.
Vào một phát là phải biết cầm máy soi ra đi soi ra tiền.
Ăn thật luôn đúng không? hàng là phải đến tay khách hàng.
Không địt mẹ m ôm không tồn.
Không đẩy có nghĩa là nhá, một một tháng lúc nào tôi cho ông xem cái bảng chúng nó phải đi soi ra phải đi soi ra thực tế.
Tiêu chí bao nhiêu đúng rồi ch phải có tiêu chí đúng không tiêu chuẩn bao nhiêu.
Như thế mẹ rõ ràng đo lừa ngày hôm nay đi soi bán được bao nhiêu tiền.
Đấy đấy. Về tối ưu luôn vì sao ngu mà không bán được ngày hôm sau đi tiếp ông có biết không có thằng mới vào hệ thống tôi nhá nhá. Đúng hai ngày nó đi chốt được sáu sỉ mà trong khi 5 ngày đầu nó không chốt được một sỉ nào.
Tuyệt vời.
Về tôi chửi cho như chó bây giờ hai ngày chốt sáu sỉ bình thường. Có nghĩa là á phải thực tế cơ ông ơi. Địt mẹ dậy ảo ảo cái gì ông thấy mà. Thế thì.
Tôi vẫn ngây thơ quá với khi th hệ thống và kiểu như là.
Đúng rồi.
Tại vì tôi hay làm với đội bất động sản. Tôi hay làm bất động sản mà đội đấy là nó nó đau nó khổ nó nói thật luôn. Nhưng mà kinh doanh hệ thống không thế. Mà tôi hay làm với boss B bot biết thì.
Địt mẹ ảo lắm mông ơi ảo lắm.
Bây giờ ch forex còn ảo nữa rồi thôi cái đấy bỏ qua đi nhá bảo thế thì nhưng mà thế tốt rồi bởi vì bà làm bà thật á tôi bảo ơ có thậm chí tôi hỏi bà Hạnh thực ra nó tôi tưởng từ từ trên chứ không phải từ dưới đâu nó bị ảnh hưởng hàng loạt đấy thế ơ thế cuốn sách này đã đọc chưa chưa thế sao lại đăng lên này nói như thật đấy à thì em đang làm thương hiệu thế người đến lúc người ta vào thật người ta sẽ biết là ờ hóa ra không như thế thì nó không ổn thế nào nên là ok.
Não có gì ấy phải đọc phải học thật.
Nhưng mà nhưng mà được cái là đội này có đầu tư đội nhà Hạnh ấy sẵn sàng đi học tức là vào tôi code xong bảo ô tôi tôi tôi rất là khiêm nhường tôi nói là ờ chắc cái này em biết hết rồi nhỉ một số cái bảo xong rồi phát hiện ra ở đội này cũng chả học nhiều lắm học tức là học nông ấy không học sâu ấy à hóa ra như vậy rồi bây giờ tôi hỗ trợ kiểu đấy thì rồi bây giờ tôi biết một chút về hệ thống là hóa ra họ cũng ảo nhiều thật tứ ngày xưa cứ tưởng là các bác bóc phố vui vui thôi hóa ra thật Mà hệ thống ảo hẳn hoi luôn thấy chưa.
Nhưng mà thôi kệ mẹ cứ ra kết quả là được.
Nhưng mà trong một thế giới ảo hàng loạt như vậy mình vẫn thật. Tôi thì chắc là có thể là bà thư nhìn thấy điểm yếu tôi là tôi không chú ý về màu mè lắm. Đôi khi mà mải mê chuyên môn quá xong rồi không để ý về marketing, không để ý về một số cái. Nhưng mà bây giờ tôi phải chú ý xem là nó vừa khớp cái thật đấy cho nó hợp lại chứ không.
Thế. Ông không biết là hôm nay tôi vừa búp một bọn mai tôi gặp nó để đi làm TikTok đấy à. Sống ảo đấy à.
Ờ nhưng mà ảo cộng với bên trong ấy người ta sẽ bảo ô hóa ra nó bên ngoài ảo bên trong nó còn kinh hơn cả cái chỗ ảo đấy thì.
Đúng không? Tức là chất hơn cả cái ảo đấy. Chỉ cần cái đ.
Tức là mình vẫn phải theo thị trường chứ mình không thể nào là mình không. Ví dụ như là thầy Ngọc Anh thầy cũng không phải một người thích những cái chương trình đấy nhưng mà thầy vẫn phải làm. Mình phải theo chứ.
Đúng rồi. Sau đó đi họ đi vào châu rồi thì mình mới nắn họ được đúng không? Mới chỉnh theo cái đường.
Để tốt hơn.
Đúng rồi.
Có nghĩa là tốt hơn. Đấy. Thì bây giờ vấn đề của tôi á thực chất ra từ xưa đến nay tôi là cái người kinh doanh từ bé rồi. Tôi là con buôn mẹ rồi. Thành ra là khi mà tôi kinh doanh thì tôi nói thật với ông là tôi bây giờ tôi chọn cái nghề gì kiếm nhiều tiền thôi chứ không phải là để kiếm tiền. Bởi vì thực sự ra tôi làm cái gì cũng có sẽ có tiền. Vì tôi là một cái người gọi là tức là buôn từ bé rồi. Tôi rất là có kỹ năng về việc đi buôn bán.
Và kinh doanh rồi.
Ừ. Và khi mà làm kinh doanh hệ thống này cũng thế. Ông thấy á tôi kinh doanh được đúng 5 tháng mà 5 tháng mà ra được 26 mã hàng tức là rất là tốc độ.
26 mã hàng trong vòng 5 tháng thì bằng người ta phải làm 5 năm người ta mới ra được số hàng như thế.
Bán chắc đúng không có là khách hàng mua chắc đúng không.
Mua bền đúng không.
Ý tôi nói là.
Tôi tôi không hiểu lắm về cái từ ra mã hàng bởi vì nó hơi mang tính của của hệ thống ý.
À có nghĩa là như này nhá bình thường người ta phải người ta để ra được một cái mặt hàng ví dụ như ra một lọ sữa rửa mặt người ta phải mất mấy tháng ông hiểu không? Thì một. Làm thị trường marketing sau đó người ta ủng hộ mua một cái hay nhận.
Sản xuất về cả quy trình sản xuất.
Ừ. Lẫn nghiên cứu sản phẩm. Lẫn là mẫu mã rất là nhiều chai lọ rất là nhiều vấn đề. Thì để ra một mã hàng nó phải mất thời gian là vài tháng. Thế thì để 1 năm nó chỉ có 12 tháng thôi thì người ta chỉ ra nếu mà người nào giỏi nhất thì cũng ra tầm khoảng sáu đến bảy mã hàng là hết. Bảy cái mặt hàng là hết ông hiểu không? Còn tôi là 5 tháng tôi ra được 26 mặt hàng.
Đấy chính là lý do mà tôi làm rất là nhanh và mọi thứ tôi làm rất nhanh.
Thì để cái doanh số như hệ thống kinh doanh của tôi cũng phải bằng chúng nó làm mấy năm. Mẹ bán bán tôi nói thật với ông là là cũng phải bằng chúng nó bán mấy năm luôn mà cũng có rất là nhiều boss. Bây giờ ra kinh doanh là địt mẹ đóng cửa thật sự. Mà để mà nói ảo cứ nói vài tỷ vài tỷ toàn ảo thôi ông ơi. có là làm thật đâu.
Phải xem con số thật phải xem đến. Thực ra tôi vẫn quan tâm này, tôi vẫn quan tâm kiểu kinh doanh phá thế hàng có đến thằng tiêu dùng không và đến dùng xong người ta có mua lại không. Thế thôi tôi hỏi thế thôi. Quan trọng nhất cái đấy.
Quan trọng nhất là như thế.
Thì sản phẩm của tôi là tôi làm là đến tận tay người tiêu dùng luôn.
Người ta mua người ta ủng hộ tiếp.
Đấy. Thì.
Mua tiếp mua lại và người chính những cái người đấy là đại lý của mình luôn.
Ừ. Đó thì thì đấy là cái cách mà tôi làm thì tôi không có vấn đề gì trong cái vấn đề là tôi làm việc cả. Rồi chất lượng.
Có điều là ờ có điều là về cá nhân con người ấ thì ai cũng có cái tốt cái xấu đúng không?
Mặt mạnh.
Tôi thì có tôi thì có một cái điểm yếu mà tôi tôi nhìn thấy ra tôi nhìn thấy vấn đề của tôi đấy là tôi thể nào mà tôi làm cái việc gì nó một cách chi tiết và nó kiểu như là mẹ nó có một cái hoạch định hiểu không? Cái kế hoạch gì cả mà tôi làm như hôm nay tôi thích thì tôi làm địt mẹ mày vãi cả đái luôn ngày mai tôi thích nữa là thôi thôi bố mày đi ngủ có nghĩa nó không ổn định ông hiểu không.
Tức là như tôi mà tôi không tôi rất là nóng vội. Tôi không làm được những cái việc gì nó liên quan đến sự chi tiết và kiên trì.
Ừ. Phải tìm tòi ông biết DIISC rồi đúng không? Tôi làm cái bài test chuẩn của DISC á thì cái thiên hướng tự nhiên của tôi thì là ID. Y nó hơn Y hơn D một chút.
Ừ. Nhưng mà trong công việc cái bài test đấy là test bài test chuẩn nhá. Tôi đã làm của một cái chuyên gia DISC thì trong công việc của tôi lại 2D.
Ừ. Tức là không tức là cái D của tôi nó lấn át mọi thứ luôn. Nó cao đến mức độ nó lấn át không có một tí C nào.
Ừ. C là không có một tí nào. Có nghĩa là người ta phải có ít nhất người ta phải có khoảng 20 hoặc 10%.
Tôi là không có nổi 1% của C.
Ok. Không có nổi một cái phần trăm chi tiết nào cả. Ông hiểu không?
Đấy là tôi bị bị D tức là bị nhanh tức là quyết định rất là nhanh và tập trung vào mục tiêu. Cho nên là tôi làm việc thì là thường là tôi làm việc gì cũng sẽ có kết quả.
Ừ. Và kết quả rất là vượt trội thật sự luôn là tôi làm cái gì, tôi kinh doanh hay tôi làm cái gì luôn luôn tôi làm nhẹ nhàng hơn người khác và kết quả là gấp mấy lần người ta luôn. Đấy là cái cách làm việc của tôi vì tôi rất là nhanh. Ông hình dung 5 tháng mà ra được 26 sản phẩm là quá nhanh. Tức là kinh khủng luôn. Ông cứ hỏi ông cứ hỏi cái hạnh là 5 tháng ra 26 sản phẩm là nhanh hay chậm nó sẽ trả lời cho ông biết. Vãi cả thì nghĩa nghĩa là bà phải nói là so với dân kin hệ thống để ra cái đấy ra cái đấy bán được và bán tiếp ấy thì nó đấy kiểu đấy nghĩa là ok.
Tức là tức là cái.
Cái kết quả của tôi đó là vượt trội luôn chứ không phải là là kết quả bình thường nhá.
Ngon rồi.
Thế nhưng mà tôi bị bị một cái là nếu như mà tôi sửa được cái tính này nữa thì thì cái công việc của tôi ấy nó sẽ mang tính chắc chắn hơn. Ông hiểu không?
Vững hơn.
Của tôi là ông kiểu như địt mẹ đi cán quét ấy ông hiểu không? Đấy như là kiểu sao quả tạ ấy đi ném bom nguyên tử ấy. Nhưng mà địt mẹ ném xong quả bom là khói mù mịt luôn. xong rồi là kiểu làm việc theo hứng đấy. Nó nó tôi cảm thấy là nó không có một cái sự ổn định.
Và tiếp theo nữa là nó không có cái sự duy trì ổn định.
Có nghĩa là ví dụ nhá, tôi rất là cảm thấy rất là rất là thích những cái người mà họ ví dụ như là họ dậy sớm này, xong họ tập thể dục này, xong họ làm theo thói quen hàng ngày.
Thì tôi có cái tính đấy. Ông hiểu không?
Chưa làm được rồi.
Tôi có một.
Chưa làm được. Tôi tôi không có một cái gì là gọi là thói quen cả.
Ừ. Mà chỉ là cảm hứng thôi.
Đế mà ngày cái Giang nó làm được không biết nó chữ thế nào thể biết được là như thế nào luôn. Mà tôi cũng nghĩ là như này nhá. Ông hình dung này.
Đi điên mất.
Cái đồ tập đồ tập mà tôi mua ấy, đồ tập thể dục ấy.
Vì tôi rất là biết cái sự quan trọng của việc tập thể dục.
Chắc chắn.
Tôi mua rất là nhiều đồ tập và phòng tập nào tôi cũng đóng tiền luôn. Nhưng mà không đến tập à tập vài bữa xong thôi in bô.
Chỉ tập chưa bao giờ.
Tôi tập được chưa? Bao giờ tôi tập được đến 7 ngày.
Ừ, được. Thế là kỷ lục là 7 ngày rồi, được đấy. Kỷ lục ngày. Thế bao giờ mình sẽ chinh phục từng mốc một, 7 ngày.
Và bây giờ tôi rất là buồn ngủ. Có nghĩa là buổi sáng tôi không dậy được sớm vì tôi rất là buồn ngủ. Ông hiểu không? Tôi lúc là tôi dạy được sớm đấy. Mà tôi đi học bao nhiêu năm tôi phải dậy sớm ấy mà không bao giờ tôi dạy được không ạ. Ngày là tôi cũng dậy muộn. Học rất thông minh nhưng mà ngày nào cũng dậy muộn. Địt mẹ thế mới đen.
Thế là mong muốn của bà là bằng đấy thôi đúng không? Còn thêm cái nào khác không? Bây giờ thực chất là tôi nói thật ông là tôi làm việc ấy, tôi cái kết quả của tôi ấy nó để mà so với người khác ít ai được mẹ mà đi kinh doanh mà được như tôi đó. Nhưng mà bây giờ tôi phải cần sự chi tiết. Ông hiểu không? Tôi bị thiếu sự chi tiết.
Tức là ý của bà thứ nhất này, cái tính của bà có những thứ tốt rồi, phát triển kinh doanh ngon rồi. Nhưng bà muốn tôi gọi cái từ nào cho dễ vui nhỉ? Giống như kiểu một số thiết bị thông minh chẳng hạn, nó thiết bị gọi là ngoại hạng nó phải tích hợp thêm một số chức năng khác nữa để cho nó khủng hơn đúng không? Kiểu đấy đúng không? Đấy đị mẹ khủng hơn tức là không để cho mình mình trở thành một con người hoàn hảo hơn ấy.
Thì nó vững chắc hơn và tiến xa nhanh nhưng mà nó phải vững. Đúng đúng. Ý tôi là thích hợp đấy giống như là xe mà độ thêm ấy kiểu đấy xe. Ông hiểu nhá tôi thiếu những đức tính giống của thầy Ngọc Anh ấy. Ờ chi tiết cẩn thận. Rèn cái đấy rèn được mà bà rèn được. Có hoạch định tôi bị thiếu. Ông hiểu. ZDISC tôi không có một tí C nào là ông biết như thế nào. Tức là mình nhanh vội sau đó cuối cùng là nó vẫn xong nhưng mà cái cái tâm như bà nói là tâm gì nhỉ? Hơi lo lo đúng không? Bất an đúng không? Tâm bất an rồi bất an kiểu ông ông hiểu nhá. Cái việc gì đến nhá là nếu mà tôi thích thì tôi chuẩn bị từ trước, tôi không thích thì cứ nước đến chân tôi mới nhảy.
Thì thì cái đấy tốt cho cái việc này này. Nó rất tốt cho việc là bà sẽ lôi cái cái người xuất sắc của bà ra ngoài. Tức là tức là sao nhỉ? Nó phải nó phải dí tát rồi thôi. Cuối cùng mình bộc lộ con người thiên tài của mình ra ngoài. Nhưng có điều là về lâu về dài cũng được nhưng có điều là nếu mình làm sớm hơn sau đó mình nghỉ hơi thảnh thơi mình tận hưởng thì nó sẽ vui hơn đúng không? Thì đúng đúng mẹ thôi.
Thì ok thôi bây. Đầu tiên đã nói cái thứ nhất là là những cái phần chi tiết thì đấy có thể là những chiến lược. Tôi nói nhá là này nó nó kiểu này thứ nhất là có thể hồi bé của bà có môi trường cái môi trường bà có thể không có cơ hội để để phát triển cái tính đấy. Thứ hai là sau một vài trải nghiệm bắt đầu mình hình thành niềm tin. Ví dụ biết thừa ví dụ hồi bé học trường học đi cô giáo cứ bảo mày ngu thế mày kém thế thì đến một ngày nó sẽ có niềm tin đấy. Thế mà có đứa nào đấy nó chỉ làm một hai bài toán giỏi thôi. C bảo ô bạn này xuất sắc thế hai ba lần xuất sắc thế không nó tự mang theo đời là ui nó mình giỏi thật mình xuất sắc thật đó đến lúc nó tự chăm nó tự mày mò tự học hỏi thì cái thằng nào chăm hơn thực ra là cho vài lần khen thôi và nó đồng hóa tức là nó kết luận đấy thì đơn giản là có thể là thứ nhất là môi trường của bà này không được rèn cái thứ đấy số hai là là cái phần gọi là có thể một vài cái niềm tin. Ờ niềm tin đúng rồi thì thứ nhất là môi trường rất là rèn. Chiến lược không có để hiệu quả thì cơ bản là là ví dụ để dậy sớm ấy. Nó nó tôi thấy bà nói là phải dậy sớm à nghĩa là nó cái gì nó rất là là hợ vất vả và nhiều lần không thành công rồi và mình ghét cái việc mà không thành công như thế đúng không?
Đúng rồi.
Ở đây không phải là bình tin nó đến từ việc mình nghe thấy mà xong mình nhìn thấy và mình trải qua. Mình đã trải qua rất nhiều lần không thành công rồi. Cảm xúc khổ trong việc đấy. Thế thì ok. Thứ nhất là môi trường này, niềm tin và cái được gọi là cái chiến lược thiếu cả tất cả cái đấy luôn. Niềm tư duy để bà có thừa rồi bạn biết thừa là phải tập thể dục khỏe mạnh d sống và có thừa tư duy rồi.
Ừ. Ừ. Đúng rồi. Đúng rồi.
Nhưng mà không cần phải nữa. Phần cảm xúc ta gọi là đời sống này. Đây để thay đổi nhá. Dạo này thì không phải dạo này từ cái hồi mà từ năm ngoái tôi dành rất là nhiều. Thực ra là tôi cái tiền đi học của tôi còn ít hơn cái tiền phiên dịch của tôi còn nhiều hơn cả tiền đi học. Thì tôi tôi học của cái viện có tên là viện khoa học trái tim. Bởi vì tôi học NP ấy nó có cái giờ ấy này tôi không hiểu sao coaching xong ấy xong về người ta không thay đổi lâu bền tức là có một số người 3 tháng 6 tháng sau đó lại tồn xuống tôi không hiểu tại sao và tôi bắt đầu đi tìm thì thấy a có một ông thầy tôi ấy ông dạy là nếu mà chúng mày tập trung vào cái đầu quá cái cái bộ não quá mà không tập trung trái tim ấy nếu một ngày kiểu như não mình không phải nổ cảm giác đau vào đầu ong được hết cả đầu lên thì tất cả những doanh nhân mà ong đầu lên ấy do tập trung quá nhiều cái đầu mà không tập trung về trái tim bảo là ơ thế trái tim là cái đi không ông thầy không dạy thêm xong tôi Google tìm hiểu a thì đ có một cái viện là viện trái tim nhưng mà họ không dạy nổi tiếng như kiểu là là các ông thầy ở ngoài kia họ dạy theo kiểu rất là hàn lâm ấy phức tạp ấy hoặc là đ tôi học thấy ui kinh khủng tức là cái phương pháp công thức họ kinh khủng ấy nó không phải bình thường ấy và tôi chỉ cho một số người họ họ mắc kẹt vấn đề mà trước đấy tôi coaching ấy toàn dùng NP lập trình thế này kia không hiệu quả tôi chỉ họ bảo là hãy thiền và trái tim xong bây giờ thế tự nhiên ngon lành ở chỗ của bà là cái phần cảm xúc ấy nó bị mắc cảm xúc tiêu cực rồi đấy thì đơn giản là mình cái việc dạy sớm dạy muộn cái cái việc chi tiết á nó mắc cảm xúc ở đấy nó cơ bản là chả biết là bà bà đọc sách về não chưa nó giống như kiểu là là neuron thần kinh ấy nó có một cái cái khối ấy thì cái phần về cái dạy sớm của bà tập thể dục chi tiết ấy nó có một nó rất là mỏng và dừng như không có luôn nó bao đập bởi những cảm xúc tiêu cực năng lượng tiêu cực thì bây giờ mình lập trình lại thì sau đó tôi học thêm về khoa học về não ấy để lập trình ấy đó mà để lập trình ấy thì cả hai cái phần này có những chiến lược rất là đơn giản cụ thể để từng bước Tốc một hồi trước tô ch khó theo kiểu là ha mùng mai dậy 5:00 sáng dậy được hai bữa thằng bỏ luôn đấy bị khó nhưng có những chiến lược nó phải không dựa vào động lực ví dụ của bà là ừ là thách thức của bà là dĩ nhiên cái bà rất là bởi vì bà có tính trách nhiệm rất là cao, cam kết cao và thế nào tôi gọi là tính cam kết và tính chịu trách nhiệm mà nói chung là nói là làm tới chốn là chuyên nghiệp ấy kiểu đấy đấy thì có điều là là thêm cái tiêu nữa là nếu mà có yếu tố cảm xúc đấy á tức là bà quyết là bà làm đúng không? Yêu tố c
Có nghĩa là nhá.
Ừ.
Nếu mà có việc thì bao nhiêu giờ tôi dạy cũng được. Tôi thức luôn để tôi dạy đến đúng giờ. Không bao giờ bị sai luôn. Như bình thường á thì không bao giờ. Với tôi có một yếu điểm này. Tôi làm việc chi tiết ấy. Tôi cứ ngồi làm việc chi tiết là tôi bị chán. Chán. Thiếu chiến lược. Chắc là thiếu chiến lược thôi. Thiếu chiến lược thôi. Phương pháp ấy ý tôi nói là làm với chi tiết nhá. Thứu phương phápấy. Ngày mai tôi lại xuống Hà Nội lại hỗ trợ một bà nữa. Biết làm gì không? Làm rất giỏi, kiểu như bà ấ tính hổ báo tưng bừng ấy. Nhưng mà bảo ngồi biết quy trình đi, viết xong một thời gian xong rồi dạy chúng nó xong rồi chửi luôn. Không hiểu chửi luôn. Tôi á là không làm được quy trình đâu. Tôi là cái người như thế đấy.
Ấ thì bản chất là tôi không biết là bà tôi. Tôi làm quy trình theo kiểu gì không? Làm gì? Tôi nói nói nó nói xong một con nó biết. Ờ thế thế đấy. Thế đấy thì ý là cái cái tính quy trình có nhiều kiểu nhưng mà ý là ở đây bà gọi là thế nào nhỉ? Nó không phải là quy trình để viết cái kinh doanh nữa mà viết ở trong cuộc sống của bà. Thì giống như bây giờ bà học cái kiểu quy trình của mấy ông ấy, kiểu như là mấy ông hay gặp đầy rồi. Tức là ý là gặp ngoài đời thì doanh nhân hạng xịn sò ấ thì cũng có nhưng mà dạng đấy hiếm có. Ví dụ như bà ấ thì cơ bản là tôi mỏi là thế làm thế nào ông ông luyện được cái đấy thì có những chiến lược, có những phương pháp nhưng mà nó không thể ngay một buổi hai buổi hay một tuần được mà cần phải từng bước từng bước đồng hành đồng hành kiên trì mà không có người đồng hành thì mình bỏ luôn. Đấy ví dụ như ở bà ấy thì tôi nghĩ là chắc là phòng ZM thì họ cố gắng để bán cho mình cái xong mình không đến tập cũng chả gọi chả có kết nối đúng không? Bao giờ cũng thế bởi vì. Gọi tôi đ gọi gọi cũng không đến chứ. Gọi nhưng mà cái phần trách nhiệm cái phần hỗ trợ có thể nó nhẹ nhàng hơn nhẹ nhàng hơn cấp độ nó khác đúng không? Thì ở đây là cái sự hỗ trợ cái sự kết nối cái sự trách nhiệm tầm vóc khác ở kiểu khác. Đăng ký tập thể hình dục hàng luật. Ok. Thế câu hỏi quan trọng này. Cái why của bà là cái gì? Bà biết why rồi bây giờ nói cho tôi why là cái gì? Tại sao lại muốn cái những cái phần chi tiết, những cái phần mà ổn định không phải ổn định cái thứ gọi là bà là nhất quán kiên định thì đúng hơn đúng không? Còn tent nhất quán nhất quán thì đúng hơn. Đấy thì tại sao bạn lại muốn cái đấy?
Tôi muốn cái đấy nhá. Vì thứ nhất là trong cái công việc của tôi bây giờ là tôi rất là cần sự chi tiết. Vì là vì là tôi dạy những cái người mà họ rất là là ngu dại thì tôi cần rất là phải chậm và phải chi tiết. Nhận. Đúng đúng đúng không? Đúng không? Bình tĩnh ạ. Ông hiểu chưa? Tức là ngày xưa ấy là tôi là tôi sẽ không phải cần cái tính này. Nhưng vì bây giờ tôi làm việc với rất nhiều người và họ rất là dốt. Ông hiểu chưa? Tức là họ chưa hiểu thôi, chưa thông minh thôi đúng không? Có nghĩa cái tầng tư duy của mình và tầng tư duy của họ. Nó cần phải có một đoạn ở giữa này để chậm lại. Chậm lại. Thì mình lại chậm được. Ông hiểu không? Được. Thành ra là thành ra là lắm khi là mình mình không thể nào mình thấu hiểu được người ta. Và bây giờ tôi tôi hiểu ra vấn đề là tôi cần phải chậm lại thì muốn chậm lại thì mình lại phải chi tiết ra. Ông hình dung chưa? Chứ bây giờ mình không thể nào mà mình ví dụ ví dụ như ông nói chuyện với tôi thì ông chỉ cần nói qua thôi. Là tôi hiểu ông đang nói cái gì về não. Đúng không? Sơ thôi. Niềm tin này niềm tin của tôi nó đang bị bị không đúng về cái việc mà dậy sớm này. Bởi vì tôi có những cái trải nghiệm không tốt hoặc tôi đã trải nghiệm rồi nhưng nó không thành công cho nên là tôi bị chán. Ý ông muốn nói thế đúng không? Hoặc là trong quá trình ngày xưa của tôi tôi không có cái cơ hội để phát triển được cái tính chi tiết cũng như là cái tính lặp đi lặp lại. Ví dụ ông nói thế tôi mới hiểu. Bây giờ ông cũng nói như thế. Ông nói một đứa khác nó hiểu ông nói cái gì. Tôi không thể nói như thế với người khác được bởi vì tính với bà tôi mới thể nói như thế được. Tùy từng người mới nói ngôn ngữ kiểu khác đúng không?
Ý tôi rằng là khi mà tôi giảng dậy cũng như thế. À. Thì thì là trong hệ thống của tôi bây giờ thì mình làm việc với rất nhiều người và chủ yếu là sắp tới này là tôi sẽ tuyển sỉ toàn quốc. Ông hiểu không? B. Thì lúc này sẽ có những cái người tầng tư duy mức 5 triệu, tầng tư duy mức 10 triệu hoặc là tầng tư duy mức 100 triệu nó sẽ bị lẫn lộn với nhau. Không phải là 2 tỷ với 5 tỷ nữa. phải 2 tỷ 5 tỷ nữa. Và và bây giờ mình cần phải chi tiết hơn. Với lại thứ hai nữa là như này này. Vì cái tính của tôi ấy nó là làm việc theo cảm hứng. Ừ. Cho nên là công việc của tôi nó sẽ cũng sẽ theo cảm hứng. Ừ. Và khi làm việc theo cảm hứng ấy thì cái kết quả nó sẽ đạt được theo cảm hứng. Ừ. Ông hình dung không? Thì có nghĩa là như này này. Mình nhìn thấy vấn đề rằng là bây giờ mình đang rất có cảm hứng thì công việc nó sẽ tốt. Chứ nếu một ngày mình có cảm hứng nữa thì nó lại bất ổn. Hoặc cả tháng đấy hoặc cả tháng đấy mình tự nhiên mình có cảm hứng nữa thì ăn mình ăn cứt rồi đấy. Tức là mình cần phải có một cái sự nó đồng đều. Và ông biết rằng là ông biết rằng là đấy thì đấy tôi nghĩ là nói chung là tôi nhìn ra vấn đề của mình là mình quá nhanh mình như kiểu sao đi càn quét ấy cái sao sao quả tạ ấy ông hiểu đúng rồi đúng rồi. Nhưng mà mình lại không. Không có sự chậm lại. Mình không có sự chậm lại và thiếu tính chi tiết thì nó sẽ không bền.
Đúng rồi.
Mừng chúc mừng bà. Bởi vì hiếm những người mà nhìn sai thế mà để luyện lắm nhá. Thường là người ta bị dí vào tường ấy, có vấn đề nặng lắm rồi mới thường những giới boss thường bị dí vào tường thì mới đi tìm. Đấy. Không? Ok. Mình tôi nói ông biết là ở đời quan trọng nhất là phải biết người ta là ai nhưng mà quan trọng đặc biệt là phải biết mình là ai thì mẹ mình phải biết mình như thế nào. Biết mình như thế nào ok rồi tôi rõ rồi thứ nhất là ở đây là gọi là tĩnh lại chậm lại để mình có thể là nó giống sao nhở những cái lãnh đạo đẳng cấp cao là có thể làm việc với rất nhiều nhóm người khác nhau mà họ vẫn làm việc hiệu quả được đúng không ý của bài như vậy thì như vậy thì không thể dùng bẩm sinh được mà đây là chính xác là cái từ mà tôi đang theo đuổi, tôi đang nghiên cứu, tôi đang học tập tới ứng dụng ấy và huấn luyện chia sẻ mọi người ấy là nó hiệu thất đỉnh cao ấy không thể dựa vào bảng trắc nghiệm tính cách được không thể dựa vào MBTI DSC và nói điểm mạnh của này điểm yếu này và mình sống à điểm mạnh của tôi thế thì hiệu đỉnh cao và thường đấy. Tức là mình không dựa vào đậm bẩm sinh mà phải sẵn sàng để luyện để vượt qua cái điểm yếu của mình mình đưa lên cái tầm móc đẳng cấp thành công bậc nhất thế giới thì bà sẽ thấy những người thành công bậc nhất ấy họ không bao giờ dựa bẩm sinh họ sẽ vượt lên cả cái bẩm sinh của mình thì cái của bà là bẩm sinh cá nhân như vậy rồi nhưng Mà bây giờ bà muốn vượt cái đấy. Ok. Đúng tôi tưởng hiệu đỉnh cao rồi đấy.
Đấy cho nên là không có tôi cũng không hỏi DSC của bà là gì bởi vì thế không quan trọng sau này mình vẫn có thể luyện được mà thầ quen được. Nó chẳng qua là nó hơi lâu một tí thôi. Nó nó không nhanh so với những người. Quan trọng là mình nhìn ra và mình có muốn luyện hay không thôi chứ tôi nghĩ là thế thôi. Khó nhất cuộc đời này ông biết là gì không? Cuộc đời này khó nhất là kiếm tiền thôi. Mà tiền mình kiếm được rồi thì có cái gì mình không luyện được hết. Nhưng mà khó nhất là kiếm tiền và bà phải nói là khó nhất là kiếm bao nhiêu tiền. Nói thế chứ đúng không?
Thì đó khó nhất là kiếm bao nhiêu tiền. Nhưng mà thực ra đối với tôi bây giờ thì mình vẫn cứ là kiếm tiền thì đúng. Nhưng mà thật sự ra là mình cũng cần phải luyện rèn thêm để mình trở thành hoàn hảo chứ còn mình mình cứ theo cái hướng của mình thì nó vẫn là tốt thôi nhưng mà nó bị thiếu tính chi tiết khó. Thì cái này. Ví dụ như là mấy hôm trước ấy tôi ra ngoài Hạ Long tôi làm cái chương trình Open Mind ấy. Ừ. Thì tôi mang bộ ghép ra nhưng tôi lại mang áo dây và tôi cứ nghĩ rằng là ra ngoài đấy thì tôi sẽ mua được cái áo dây. Thế là tôi sẽ ra ngoài đấy và tôi đúng là 5 phút sau tôi mua được cái áo dây. Ông hiểu không? Tức là tôi phải bao giờ tôi lo trước cả. Và mọi chuyện ông cứ diễn ra như thế nhưng mà nó cứ mẹ theo cảm hứng ấy. Thích nữa là bố tìm. Xong rồi ra đấy bố tìm thì lại mua được. Thế trong trường hợp không mua được thì sao?
Ừ, tức là cái phần rồi, tức là tôi hiểu ý của bài rồi, rõ ràng rồi nhá. Và muốn tôi luyện những cái điểm mà mình khắc phục thì chính xác rồi. Cái này thì câu chuyện tôi thường thấy là ở những người thường thì không có để ý lắm. Họ thứ dựa vào DSC thần thứ học như tôi bảo là mấy cái đấy thậm chí mình mắc kẹt vào đấy. Mình đọc vào đấy thậm chí mình mắc kẹt trong đấy. Bây giờ mình không tôi. Số học làm cái gì tôi còn đọc tôi cũng làm thần số học đây. Ok. À thế thì bây giờ trở lại nhá. Rõ ràng rồi. Thứ nhất là bà muốn chiến thắng cái điểm mà gọi là tôi luyện cái điểm mà mình chưa được mạnh thế thôi. Gọi là điểm chưa được mạnh cho nó gọi là ám thị cái đầu được chưa? Chưa được mạnh ngày thành điểm mạnh thì cái đấy có những chiến lược phương pháp tư duy cả. Thì bây giờ ờ bà đó đã luyện bao giờ chưa hay là chưa luyện? Chắc cũng luyện rồi đúng không?
Luyện á chả bao giờ luyện gì cả. Đã bảo chỉ cái gì? Tôi làm việc theo hứng. Tôi không muốn có nghĩa là tôi không làm việc cái gì mà nó nó mang cái tính lặp đi lặp lại được lâu. Ông hiểu không?
Ờ thì à cũng là như này nhá. Nhưng mà bà thường luyện một mình nó có ai kèm bao giờ không? Hay là có nhóm đồng hành có ai kèm bao giờ? Hay là tự luyện một mình hết? Tôi có luyện bao giờ đâu mà luyện. À thế đúng rồi. Thế lại như này nhá. Ông hình dung mà tôi ấ tôi thích tôi chán những cái việc nó cứ lặp đi lặp lại tôi bị chán. Ông hiểu không? Ừ. Nhưng mà nếu mà như này cùng là được cái mục đích đấy mà có một tức là đảo nhau thì vẫn được đúng không? Đỏ nhau. Tức là có một cái này rất là nhiều kiểu rèn thay vì mình chơi thẳng vào luôn là rèn cái cái việc chi tiết ngay lập tức ấy mình chơi đường vòng là cũng là cái mục đích để rèn chi tiết nhưng mà từng bước từng cái đảo đảo xong cuối cùng à tốt hơn rồi tăng dần tăng dần cân độ giống như là cái bậc thang mình leo từng bước một chứ không bảo là bây giờ cái bậc nó khoảng 5 m hay là 1 m đi bảo bà lấy hết đào bà nhảy lên cuối cùng là nhảy 1 m 1 m cứ cuối cùng nhảy 10 bậc đấy và hết cả sức thế bây giờ phải chia nhỏ ra khoảng 20 phân bước bước bước kiểu đấy thì sẽ dễ Ấy thì cái chiến lược ý đơn giản là nó phải thông minh, tức là nó đơn giản để cho bà thấy a nó dễ thật. A nó dễ thật. Cái đây là gọi là dụ dỗ não, dụ dỗ bên trong là b ơ dễ thật, dễ thật. Cuối cùng bắt đầu đến lúc mình mình thành nguồng rồi sau đó mình làm cái thứ khoai hơn, thách thức hơn. Thì bản chất của cái đó như vậy. Th chi tiết tỉ mỉ. Ok. Cái này tôi đã từng như thế rồi. Tôi đã từng ờ tôi đã từng từng luyện cái này vào biết không? Tôi tôi quyết định đi quay phim mà tôi làm cái thứ rất khoai nhá. ngồi dựng phim mà biết gõ phụ đề này, nghe từng câu từng chữ này, cắt từng đoạn này, tức là không phải phim ngắn ngắn nhá, phim của Việt Trợ Thế Lên Thẳng ấy khoảng 4 n của học cái khóa học của Thế Dẳng và nhiều các loại khác. Tôi là người sư quay phim và dựng khch ra đấy. Và đến gần cuối ngày tôi nghỉ việc tôi mới thoát được cái tính là là lúc đấy không có ai tức là tự tôi tự rèn không có ai coach gì đâu. Tôi tự rèn và tôi mới thoát được cái tính là nước lên chân mày và sau đó bà biết làm gì không? Trước khi tôi nghỉ việc phải cần phải biết quy trình. May quá mình đi chạy lãnh đạo cấp cao mình đi học của của chương trình K phá rồi mình hiểu à vai trò quy trình sau đó mình làm mình ngồi và sau đó tôi đi đào tạo chứ xong rồi nghỉ xong ấy tức là chưa nghỉ làm qu quy trình dạy cho các người đến mới đến ấy ông đấy còn chưa biết quay phim tôi còn dạy cho quay phim tôi viết quy trình quay phim viết quy trình đựng phim xong ấy quay dựng quay dựng cái cầu xong thì cái bản chất là tôi mới nhận ra là à nó có những chiến lược nó rất là nhỏ nhỏ nhỏ nhỏ từng bước từng bước một. Nhưng mà cái lúc làm quy trình ấy. Ừ. Thế ra mình ngồi mình cứ nhìn cái máy tính ấy chán Tôi không nhìn máy tính tôi giống như bà ấy. Tôi biết làm gì không? Tôi ghi âm tôi nói ra mà. Tức là giống như bà đã từng quay video đấy cho đội thằng kia gõ đấy. Nhưng mà có cái bước nhỏ nhỏ để mình làm. Thực ra bà đã làm hiệu quả trong phần quy trình hóa chi tiết. Ví dụ bà nói rồi cho đội kia chi tiết nhưng mà bà tiến xa một tí nữa. Xa một tí nữa tức là giống thế nào nhỉ? Giờ cái này gi ui hay quá Giang ơi. Thêm tí nữa xong rồi. Ok mình thêm tí nữa thôi. Ok Giang xong rồi nhá. Nghỉ ngơi đã ngày mai tận hưởng tiếp để thế đủ rồi xong ngày mai tiếp. Ờ được rồi tiếp tục tiếp. Tức là cần có người để nhận này công nhận này, tiếp tục này công nhận và biết điểm dừng ấy. Tức là đôi khi này bà cảm hứng quá bà sẽ làm máu điên cuồng nhưng mà nó bị bị thế nào nhỉ? Nó được gọi là sức mạnh ý chí để bà làm được cái thứ được gọi là chi tiết á nó phải có ý chí cao. Nhưng mà thường ấy cá là một điều là bà hay làm những lúc bà mệt, những lúc bà chán, những lúc năng lượng không cao, những lúc nào đấy tức là mình phải chọn lúc ý chí. Tức là thứ nhất là bà tăng ý chí của cao hơn. Ý chí là cái khả năng kiểm soát sự khó chịu của mình, kiểm soát sự không thoải mái của mình. Ấ đó bà làm theo cảm xúc của bà, bà đang làm theo hướng là thoải mái của bà. Nhưng để làm cái thứ chi tiết cái thì nó không phải thoải mái. Thì làm thế nào để bà tăng cái cái khả năng để vượt qua sự thoải mái một chút thôi. Còn nhiều chính là cái vùng cái vùng thoải mái mình vẫn đang sống theo cái vùng thoải mái của mình ấy và mình đang không làm cái việc mình thích mình không thích. Thì thì để làm cái đó thì chính xác là khóa học dạy rồi lý thuyết nhưng mà có hỏi làm thế nào để tăng lên nó là gọi là sức mạnh ý chí. Thế là tôi học của của mấy ông thầy cái ông tên là ông Wim Hope cái ông chuyên dạy về tắm băng nhá và nghe rất là dạ dị luôn. Tôi dùng pháp đấy cho mấy bà boss ấ mấy bà gì kinh doanh ấy mà hay dùng ke kẹo đá tôi dùng phương pháp đấy các bà c được nghiện đấy. Ờ tức là đấy cái cái nỗi đấy mà nghiện cả cái đấy dùng gọi là tơi tả rồi. Th nhìn cái xác phờ phạc mà biết thừa dùng với cái đấy về. Úi giời ôi có đợt tôi vào một cái ông trainer nọ tôi không tiện kể lên là ai nhưng mà ông dạy gọi là kiếm nhiều tiền lắm xong rồi cả hai vợ chồng cùng dùng nhà vệ sinh ngồi kinh khủng sau đó khiếp lắm cơ bản thì cơ bản nhưng mà mà để vượt qua cái đấy cần có sức mạnh ý chí lớn rất là nhiều thì cái. Tôi kể tôi lại kể cho ông nghe về câu chuyện chơi đồ. Ờ chơi đồ. Ngày xưa ngày xưa nhá. Nếu nói chơi đồ nhá. Tôi chấp tất cả các loại luôn. Một đêm nhá tôi chơi sáu cái kẹo không biết tôi chơi nhiều như nào chưa? Đã bảo tôi làm cái gì cũng hơn người ta. Ừ. Thế là tôi chơi nhá, tôi chơi nguyên một năm có nghĩa là như là nghiện luôn. Có nghĩa là đắm chìm trong cái cuộc chơi luôn. Th sao bỏ được? Và đến một ngày đến một ngày đến một ngày nhá là giữa đêm đang chơi thì tôi lại tỉnh tức là hết phê. Ông hiểu chưa? Ừ. Thì tôi ngồi tôi nhìn tôi nhìn tất cả những đứa xung quanh, tôi bảo ơ địt mẹ sao tại sao mình lại có mặt ở đây? Tại sao mình lại ngồi ở trong này? Ờ hay quá. Ơ thì nhìn bọn này giống bọn nghiện thế tại sao mình lại ở trong này lúc đấy là cái suy nghĩ là vừa tỉnh. Đúng rồi. Chính xác chính xác chính xác. Lúc đấy. Tức là ông nghe nhá nó vừa tỉnh vừa mê. Và tôi đứng dậy 2:00 đêm ngày hôm đấy tôi đi về. Và đấy trở đi đến bây giờ bọn bạn tôi nó vẫn chưa hiểu tại sao tôi lại không chơi nữa và cuộc đời tôi không bao giờ chơi nữa kể từ ngày hôm đấy. Cái khoảnh khắc mà bà đứng đấy ơ sao bọn này bọn nghiện đấy. Đấy khoảnh khắc đấy thì mấy bà kia không bao giờ nhận ra. Không bao giờ có cái điều đấy. Dường như không có. Thì tức là ông hiểu không? Lúc chơi là không thể nghĩ được một cái gì hết. Chính xác. Chính xác.
Tôi đã bị một năm như thế rồi. Một năm như thế đấy. Bà có trải nghiệm rồi bà hiểu. Bà hiểu nhưng mà có nghĩa là tôi là cái đứa quá nhiều trải nghiệm rồi không ạ? Không có. Tức là cái chỗ này này. Cái chỗ mà bà giữa đêm tỉnh dậy á thì hầu như mấy bà kia không có trải nghiệm đấy. Không có.
Thì cái việc đầu tiên của tôi làm cho B kia trước khi là dùng các phương pháp ấy phải dùng và tức là giống như là bạn rất tình nhá và sốc và cho kể xong ơ sao mình nghĩ nó bình thường sao lúc mà tôi bơm tất cả mọi thứ kiểu như là nó kinh dị á kiểu như thế tất cả lại ơ sao sao là họ thì ô sao kinh thế nhỉ sao kiếp ui tức là ơ sao sao như thế nhỉ đấy kiểu như thế sau đó sau đó thì mới tiếp tục không phát giống khoảnh khắc của bà đấy thì họ không có khoảnh khắc đấy đó thì báo khoảnh khắc đấy là là đấy đúng rồi đấy khoảnh khắc là bừng nhận thức có sau xong mình như Đó tại sao hôm nấy tôi có một cái suy nghĩ nhá lúc đấy vẫn đang vừa phe vừa tỉnh nó chưa tỉnh hẳn đâu. Nhưng mình lại có cái suy nghĩ là ơ tại sao mình lại có mặt trong cái phòng này xong nhìn bọn xung quanh nó đang phê mình ơ địt mẹ bọn này bọn nghiện rồi đứng dậy đi về luôn và không bao giờ tôi chơi lại từ ngày đến giờ không bao giờ và bạn tôi có nghĩa là bây giờ chúng nó vẫn chưa hiểu hiểu tại sao tôi lại không chơi nữa.
Thì cái phương pháp đấy sau này tôi coaching có thể tôi chỉ cho bà đơn giản nó giống rồi này giống như bà giống như thoát xác nhìn vào ơ cái con rang đấy à ơ nó con rang đấy à thì giống như khi tôi coaching ấy tôi phải giúp cho người ta thoát ra khỏi chính mình và nhìn ơ tức là như mình họ không nhìn thấy được đâu bà không nhìn thấy thì bà có khoảnh khắc đấy là là đấy thì sau này có thể là bà có trải nghiệm đấy rất là dễ để có thể chỉ cho người ta được nhưng mà thường những người kia không có trải nghiệm đấy không có khoảnh khắc để để nhìn thấy một cái đống hổ lốn tức là tôi nhìn thực ra em em trai vợ của tôi đã từng không phải là cây kẹo đá mà chích ấy kiểu đấy nó kinh kinh hơn nữa trắng trắng ờ thì kinh hơn nữa thì dã man hơn thì tôi đến cái nhà ông anh ông trainer kia đào tạo np viên 1 tôi bảo ui giời bốc mùi kinh khủng bà biết thừa đúng không đi xong rồi tốn một thời gian là bốc mùi đúng không đấy chứ bảo kinh tởm quá khiếp quá và tôi tôi vẫn bị ám cái mùi tức là mỗi khi mà tôi nghĩ tới nó bị ám cái mùi đấy khiếp luôn ấy thì tôi đã kiếp rồi đấy sau đó mấy ông cũng mời tôi không dùng ông chiến sau đó tôi bảo là một là anh anh Anh em mình dạy với nhau nhưng mà anh tìm cách khác. Nếu mà anh dạy cái này mà anh tiếp tục dùng con này thì nguy hiểm. Ông ấy sau đó ông dùng phương pháp đấy ông tuyển dụng à đâu ông ấy có cố vấn cho một số hệ thống và ông dạy cho hệ thống đấy và tuyển kiểu đấy luôn. Thôi thế bỏ qua đi nhá.
Thì trở lại là vãi có đấy có những hệ thống chơi kể đấy bà là khiến người ta xa đọa đấy. Có đấy những hệ thống vui vui vui vui sau đấy đi hott. Ôi nhiều hệ thống như thế lắm. Hiểu không? Thì thì tôi bởi vì tôi gặp cái trải nghiệm đấy tôi mới hỏi là ơ thế khi mà bắt đầu ơ nhưng mà nhá tôi nói thật với ông nhá nếu mà cho người ta vào cái trải nghiệm đấy thì đúng là nó sẽ vào chơi thật bởi vì nó đắm chìm lắm nó không thể thoát ra được nhưng nó vô đạo đức mà vô đạo đức đấy là với tôi là à thì nó là vô đạo đức kinh khủng nó là nó là vô đạo đức rồi còn gì nữa. Nhưng mà người ta đi vào con đường môn đức và người ta cuốn vào đấy và người ta tức là tôi bơi tôi gọi là con đường gọi là ma rồi ma quỷ rồi con đường này không còn là con người nữa thì thôi cái đấy bỏ qua đi.
Đấy trở lại là cái cái thứ mà tôi hướng dẫn cho mấy bà kia ấy nó là là tăng sức mạnh ý chí để vượt qua. Tức là tôi không bảo cắt ngay lập tức tôi không nói không khuyên gì cả thì đơn giản giúp cho người đấy nhận thức nhìn ra ồ nó nó khiếp như thế. Và có rất nhiều hệ thống rồi nhá. Sau này tôi xin phép của những người đấy tôi hỏi có được chia sẻ không thì một kể thì bây giờ họ không tiện họ họ dứt được rồi nhưng mà họ không tiện chia sẻ ý là tôi giúp cho người đó tăng sức mạnh ý chí để làm cái việc nó hơi khó chịu và rất khó chịu nữa thì cái của bà cũng thế thôi bản chất là làm thế nào tăng sấp mại ý chí của bà tăng lên có những phương pháp thế để tăng lên thì bà nếu mà làm một phương pháp sẽ chán thì bà sẽ làm nhiều phương pháp khác nhau để đổi để rèn thì bản chất của bà đây là coaching về rèn cái sức mạnh ý chí của bà tăng cao hơn để làm những việc mà bà không thích làm và biết thừa Rồi bà bà làm một số lần không sao đúng không?
Thì có hai loại để thay đổi. Một là cú sốc và là cú sốc đấy. Tỉnh dậy nữa đêm đấy là c sốc đấy đúng không? Cú sốc sốc đấy. Một c sốc mà không cuộc đời không có mấy khi cũng sốc đấy. Thứ hai là lập bập lại thì có thể là chơi kiểu tôi sẽ dùng cả hai với bà cả hai nhưng mà thường là cái cái c sốc thì nó không mạnh lắm nó không có hiệu quả với cái phương pháp này của bà phải làm biệp loại để thành thói quen nhưng mà lập b loại không theo kiểu cú sốc. Vì là vì của tôi nó là đị mẹ thêu tính chi tiết thì nó cũng có gì để sốc. Hiểu không? Không được. Ví dụ tôi đang nghiện cơ, nghiện cơ thì đúng là có nhiều cú sốc nó ảnh hưởng cuộc đời của mình thật. Chứ bây giờ cú sốc vì việc không chi tiết thì đâ có cái gì mà sa không có sốc nên không làm được. Không làm được.
Thì thì bây giờ cần phải rèn thói quen, cần kèm thì nhưng mà kèm thì cần có người đồng hành. Giống như là thế này. Thông thường ấy, tôi thấy một điều thế này từ cái lúc mà tôi bắt đầu thực ra cuối 2010 12 nhỉ? Ở đâu? Năm ngoái cuối năm ngoái tôi đi học và gặp một ông ông gọi là super code ông ấy bà biết không? COD 90 ngày mà thu 30.000 đô của người ta 700 triệu dã man. Nhưng mà ông bác cố vào những doanh nghiệp khoảng 10.000 tỷ và cao hơn thế cơ. Doanh nghiệp cao cấp cơ thì ông ấy chửi là mày có code cho mày không? Em có ai code cho mày không? Em không ạ. Ơ sao mày là code mày không có code mày lừa đảo người ta à? Tôi bảo ô thật nhỉ. Sao mình không ông làm code cho mình nhỉ? Tôi bảo đúng thật. Sau đó tôi mới quay trở lại tôi thuê những người code bạn thuê người code vào rồi ngồii bây giờ mình thấy sức mạnh của việc coaching nó quá kinh khủng. Tức là tôi bà thầy nhá. Tôi coaching người ta coaching quá kinh khủng, quá mạnh. Tức là như này, cái sức mạnh của phản hồi tức là đôi khi mình không nhìn thấy những cái điều nhỏ nhỏ, chỉ một tí là ch tinh chỉnh nhỏ thôi. Bà rất thông minh và có thêm một vài nhận thức nho nhỏ tinh chỉnh đấy. Ý tố là tinh chỉnh ấ đấy bà sẽ tiến nhanh hơn, bền hơn.
Thì cái thứ vào ở đây không phải thiếu kiến thức, thứ bà ở đây không phải thiếu cái quyết tâm gì đó và thiếu cái phản hồi nho nhỏ để tinh chỉnh tinh chỉnh một tí cho nó tiến bền hơn. Thì đôi khi là chán đúng không? muốn bỏ đó thì lại có cổ vũ đồng đội bảo tôi muốn bỏ mẹ đi đâu ông ngồi kiểu đấy lại lại một số cái để tinh chỉnh thì cần những thế đúng không đôi khi cần như thế thôi thì bản chất là ví dụ mấy ông bà bà thế ấy mấy người mà hay dùng cái kẹo đóa ấy hầu hết là do có bạn bè thấy họ không bỏ được đúng không hầu hết ví dụ như bà là có cu sốc thì mới mới stop được còn nhiều người là bị mắc kẹt bởi mối quan hệ nhưng ví dụ cũng ngược lại một số người nhờ có bạn bè một thói quen tốt thay đổ tôi nhờ có bạn bè thực ra từ cái hồi mà bắt chơi với bước nhảy bọt nhiều hơn. Tôi kết nối những cái tính cách của tôi bắt đầu thay đổi. Tôi tính chi tiết của tôi ấy là tôi học từ anh học anh. Đúng rồi. Ông Ngọc Anh ông chi tiết dã man luôn.
Thì bà biết không? Mỗi khi bà đưa một kế hoạch A th ra nhá. Thế anh hỏi là kế hoạch B đâu? Em chưa có. Thế về kế hoạch B sau đó mới nộp cho anh kế hoạch A. Vãi. Tức là ít nhất phải có kế hoạch B nhá. Ít nhất còn chưa nói C nhá. Đấy. Tức là cái này không được nhảy cái khác luôn. Ngay lập tức ấy thì bài à bài chưa học trường gì nhở? Bài chưa học rồi tôi có thể nói một vài công thức của trường chạ lẽ này không cao. Tức là có cái hạnh A, B và C tối thiểu ba kế hoạch. A không được next sang B luôn không lòng vòng. Bây gi được chuyển sang C và thiết kế cái D. Tiếp tục như thế thì ôi giời ơi tôi không làm được kế hoạch. Không phải không làm mà như này. Trong đầu bà có. Chắc chắn trong đầu bà có. Chắc chắn trong đầu bà có. Nhưng bà có một thói quen không tốt này. Bà không hay ghi ra giấy đúng không? Bà trong đầu bà có ý tưởng, trong đầu bà có các thứ gì đó, có mục tiêu, có thứ rõ ràng. Ông nhá. Trong đầu tôi có và khi tôi làm ông biết nhá. Quy trình của tôi ấy, cái sự thay đổi của tôi ấy. Ừ. Nó là theo thay đổi theo giờ. Đó. Có nghĩa là bây giờ thấy nó không còn hợp lý là tôi thay đổi ngay lập tức. À thì dĩ nhiên cái đấy được gọi là quy trình tốc độ thay đổi. Cái đây đương nhiên. Có điều ý tôi đã nói rồi này là có một số cái ấy thì nó có tính lặp lại rất là nhiều và thường ấy thay đổi theo giờ nó sẽ dẫn tới hỗn loạn nhưng có một số cái chắc chắn phải thay đổi rất là nhanh đúng không? Thì ý tôi nói là không phải cái thứ thay đổi theo giờ kia là thứ gọi là mà gọi là trí thông minh sáng tạo và có thể là nhầm cái việc sáng tạo với việc là cái việc mà cần phải lặp lại đều ấy nó khác hoàn toàn nhá. Cái việc sáng tạo ví dụ của bảo là này số rất nhanh là sáng tạo đúng không? Còn cái cái có một có có tính lặp lại nhiều ấy thì nó là kiểu khác. Thì có thể mục tiêu và kế hoạch lịch trình nó không khác lắm. Nó có thể giống nhau nhưng mà cái kiểu cái việc làm thì khác thôi. Thì thường là mình hay chơi trong đầu nhiều. Đôi khi có thể là tôi trong quá trình rèn ấy có thể là bà chỉ rèn cái việc viết ra giấy thôi. Mỗi ngày tập viết ra giấy ra bắt đầu mình bắt được rèn giật. Còn nhiều thứ khác nữa đôi khi chỉ bà cần viết ra giấy nó phải dễ dễ đến lúc bà thấy ô chi tiết của mình tăng lên tăng lên tăng lên tăng lên rất là nhiều. Thì đó nhiều thứ khác nhiều thứ khác nữa thì cái đấy từ từ bây.
Bây giờ nói chung mà làm cứ làm việc chi tiết là tôi bị chán lắm đúng không ạ? Thì phải chia nhỏ chia nhỏ và rèn dần dần dần từng cái một mổ sẻ từng cái một thì bây giờ phải luyện dùng cảm xúc át thôi tức là bà mạnh cảm xúc đúng không? Thế vậy lấy chính cảm xúc đấy để rèn phần chi tiết. Cái đấy là gọi là gọi là dùng gọi là neo cảm xúc. Bà biết thường nhưng mà neo ra phần mình neo tích cực thôi. Nhưng còn gọi là chuyển đổi cảm xúc ấy là lây lan á. Cái đấy cái đấy bà chưa nghe bao giờ. Giống như là dùng cái cũ để để tạo ra cái mới. Cái đấy chưa nghe bao giờ đúng không? Dùng cũ tạo cái mới. Cái đấy thì nhiều người đã tạo rất là hiệu quả rồi. Phương pháp rất là tốt rồi. Ừ.
Thì bà thấy là mấy ông bà mà chạy bộ ấy, leo ấy, bà biết làm gì không? Người nào cũng chạy bộ và tôi rèn 6 ngày một tuần nhá. Và toàn những người mà giống như mà đấy 7 ngày tập thể dục ấy đăng ký thẻ vòng zim gọi là làm giàu cho phòng zim đấy. Đấy thì không tức là mình sẽ nỗ lực làm giàu phòng zim bằng việc là không làm hao tổn máy móc của họ đấy. Không để phòng thì toàn những người như thế nhá đến để coaching họ mong muốn là chiến thắng trì hoãn và tôi bắt đầu lập những thứ nho nhỏ tức là những thứ rất đơn giản để để luyện. Thế bằ này thì có rất là nhiều người họ đang nghiện cái thói quen đấy rồi. Họ nghiện cái thói quen là thì đấy ý tôi nói ở đây là không phải chạy bộ ý tôi nói là cái thói quen ấy có thể là bà không có chi tiết không có lặp lại thì bản chất là mình đã làm nó giống như là bà quy trình bán hàng.
Tóm lại ông hiểu này nếu như tôi không phải là một đứa thông minh ý ừ tôi sẽ không bao giờ đạt được một cái thành quả gì cả. Đúng với cái tính không chi tiết của tôi thì bà thông minh với cả cái sáng tạo, bà thông minh với ý tưởng, bà thông minh với tốc độ hành động nhanh. Còn tính chi tiết của mình thì mình chưa rèn luyện cái trí thông minh ở trong phần chi tiết đấy. Thế thôi. Ừ. Được chưa? Tức là cái phần não của mình, não phải của bà ấy rất mạnh. Đúng đúng. Những cái phần não trái của mình, phần là phần vùng não tôi gọi là vùng não ý chí của mình nó nó chưa được mạnh lắm nhưng bà làm theo cảm hứng. Có thể là hồi bé bà rất là khớp cái phần học tập chẳng hạn. Không biết là những cái trải nghiệm của bà rất là khớp với trải nghiệm để làm nó hiệu quả cho nên là bà thôi chi tiết làm gì, quy trình làm gì thôi lòng vòng t mình có cái niềm tin đấy đúng không? Đúng không? Có nghĩa là ông hiểu như này này. Vì là những cái kết quả tôi vẫn đạt được đúng và tôi vẫn làm việc vẫn tốt cho nên tôi nghĩ là cần phải chi tiết. Chi tiết làm gì? Chi tiết làm gì mệt mất thời gian. Ông hiểu chưa? Thế bây giờ tôi tin vào rồi nó đấy là tư duy và nó hình thành cái hệ thống niềm tin trong đầu của tôi là cần phải chi tiết rồi. Thì khi mà niềm tin nó lặp lại lâu quá là ăn mẽ vào tiềm thức rồi. Ừ là tôi cứ nhìn thấy cái gì chi tiết là tôi sợ. Ừ sợ luôn đấy chứ không phải là chứ không phải là mẹ mà không làm được mà là sợ.
Thế thì bây giờ đầu tiên này tôi làm việc ừ tôi làm việc với một cái bà leader Hải Phòng đây này. Bà đấy bà thánh chi tiết luôn. À thánh chi tiết luôn nhưng mà tôi học được của bà cái gì và bà cũng học được của tôi cái gì cả. Chắc là bà ấy cũng không máu như bà đúng không? Không cảm hứng như bà đúng không? Tôi dạy bà rất nhiều rồi nhưng không bao giờ bà ấy bá bao quát được mà không bao giờ bà gọi là bà nhìn được một cách tổng thể lúc nào bà nhìn cái gì bà cũng nhìn chi tiết >> bà cái họ bà có hay dùng câu hỏi với bà đấy không? Hay dùng câu hỏi hay là bà dạy? Dạy nó khác với hỏi >> hỏi đấy. Nhưng mà hỏi kiểu >> tôi cũng hay dạy. Tôi cũng hay dạy và cũng hay hỏi. Thế nhưng mà bà đấy bao giờ hỏi đóng hay hỏi câu hỏi mở nhỉ? Hỏi mở chứ hỏi để trả lời chứ. Ờ hỏi mở kiểu nà. Hỏi trả lời hỏi mở. Ví dụ hỏi về cái gì cũng được chứ. Thì cái cái hỏi ấ tức là ờ >> tôi tôi cũng hay đặt câu hỏi mà. Tôi cũng là người hay đặt câu hỏi mà Kể cả đối với đại lý hay là đối với ấy tôi cũng hay là đặt câu hỏi mà >> câu hỏi chốt sale của bà thì có thể mạnh. Câu hỏi chốt sale của bà có thể mạnh. Tôi nghĩ rằng câu hỏi chốt sale là chính. Đúng không? Chốt sale để cho người ta ra quyết định. Còn câu hỏi đúng không? Đúng không? Đúng không? Cho nên là bà mới chốt sale mọng chứ thế chứ. Ý tôi nói là câu hỏi để dèn người ta về tính là ví dụ cái bài cái chi tiết quá để kéo người ta lên ấy giống kiểu như là bà tưởng tượng như là bà ấy đang cái độ cao là nói chung là bà ấy lái ô tô trên mặt dưới đất kéo người ta lên máy bay khoảng máy bay trực thăng để nhìn thướng. Đấy cái cao hơn là máy bay của thương tức là máy bay đấy >> tóm lại là cũng khó tôi cũng dạy rồi và tôi cũng nói rồi nhưng mà cái >> cái tính bao quát của bá nó chỉ gọi là hơn một tí thôi nhưng mà bán nhìn kiểu đặc tính người ta người ta vẫn là chi tiết nhá ví dụ bá nhìn thấy ông bá sẽ gì mẹ rất chi tiết hiểu chưa phân tích >> tẩu sư mệt lắm >> thì cần phải có cả hai cần rèn được rèn được cả hai ý là ở đây là vẫn rèn được vẫn dèn được chẳng qua là chưa biết phương pháp thế thôi và ví dụ bà ấy đang dùng phương pháp của bà Đấy, chi tiết để dạy cho bà cách chi tiết thì không chi tiết được. Với bà phải dùng cách tổng quan để dạy chi tiết. Thế mà buồn cười bựa thế. Dùng cách tổng quan để chi tiết. >> Ơ, bà dạy tôi chi tiết buồn cười lắm, tôi làm được đâu. >> À >> bá còn tải cho tôi mấy cái app gì để kiểu như là ghi với lại cái gì gây ra. Không biết được. Bà bảo là cái đấy kiểu khác. Cái bà bà có thể là bảo nói chuyện lý thế. Cái đấy không quan trọng lắm. Cái đấy không quan trọng lắm. Chỉ cần là đôi khi bà cần phải có người khác gọi điện hỏi là chị như nào để em ghi hội cho thì được đúng không? Như thế được. Còn bà ghi thì vứt được hai >> mấy cái quyển sổ ấy. >> Mấy cái quyển sổ nhỏ nhỏ này tôi vứt con mẹ hết đi rồi. >> Ờ ghi được trong túi làm quyển sổ nào đâu. Chẳng quyển sổ nào cả. >> Ok. >> Bị thiếu tính chi tiết đấy ông. Tôi nói chung là tôi bị thiếu tính chi tiết lặng nề luôn.
Bây giờ chỉ đơn giản thế này nhá. Có thể là cái phần luyện tập của bà ấy nó bị thứ nhất là phương pháp này, thứ hai là mình một cái tính nữa ở trong bà là bị tính nóng vội. Nóng vội mình phải học cách hãm nó lại kèm với diện đúng không? Rất là nóng tức là muốn nhanh. Thế b thứ nhất là >> vừa học cách để tăng ý chí của mình lên và cách hãm cái độ nhanh đấy xuống. Cả hai vừa tăng vừa giảm. Sau đó mình khớp lại chi tiết từng chút một thì mới được. Còn đấy thì biết điểm mạnh nhậm yếu cả hai cái thừ đấy bắt đầu giảm xuống tăng lên. Ví dụ đọc sách, học tập cái gì đó bài muốn thực tế nhanh gọn đúng rất là cần. Có vài thứ >> úi giời tôi đọc sách nhanh lắm ông ơi. >> Tôi chỉ đọc từ khóa thôi. >> Ờ ý chính thì ở đây gọi là nhưng bà tôi đang nói tôi không nói về chủ đề học sách bà. Cái đấy là bà luyện được rồi. Tôi không nói về chủ đề đi học khóa học. Tôi đang nói về chủ đề làm việc con người tâm lý chẳng hạn đúng không? Thì bà muốn hỏi với tôi về cái đấy đúng không? Chính xác là như vậy. Thì bây giờ trở lại là ở đây là tăng cái ý chí của bạn lên và giảm cái độ gọi là nóng vội. Cái đấy là gọi là cái tâm là mình mong cầu rất là nhiều. Mình mong muốn rất là nhiều, muốn nó kết quả ấy, kỳ vọng ấ cao ấy. Thế bây giờ học cách giảm dần giảm dần. Dĩ nhiên là cái đấy là không ngay lập tức từng ngày, ngay lập tức một ngày được. Từng bước từng bước và giảm. Đấy một ngày thấy ố nó khác dần khác dần khác dần tiến bộ như vậy thì ok thôi. Đơn giản đâu mà. Thế bây giờ thanh niên thích thức khuya dậy muộn đấy. Xong rồi hôm nào hứng lên thì sẽ đi mua thẻ tập phòng dim.
Thế phương pháp phương pháp quá trình của ông là như nào? Ông thử nói về các cái phương pháp là ông làm việc như nào? >> Phương pháp của tôi là không dự lực. Không dựa vào lực tức là dựa vào phương pháp này nó đơn giản này. Hầu hết mọi người sẽ mong muốn làm cái gì đó thật to và chiến thắng thật lớn và tạo ra một cái thứ rất là ví dụ. Bình thường mà chả tập thể dục bao giờ bà đến phòng zim bà quất cho 30 phút. Thậm chí nó pt nó nãi bảo 45 phút luôn. Xong rồi vã mồ hôi sướng quá. Hôm nay đau sướng quá cảm giác chiến thắng tự hào. Hôm thứ hai thứ ba thường bốn ngày ấy là bắt đầu đau quá nhỉ buồn ngủ thế nhỉ. Sao làm gì bỏ luôn. Phương pháp đấy với tôi không bao giờ dùng cái đấy nữa. Bởi vì sao? nó quá khó và dẫn tới thất bại quá cao. V của tôi đơn giản là sẽ tạo những cái hành vi rất nhỏ, chiến thắng nhỏ nhưng có tính duy trì lâu dài, bền vững. Lúc bà chán nhất bà vẫn có thể bà vẫn có thể tạo ra được, bà vẫn có thể làm được. Thì nhưng mà tôi phải phân tích sâu hơn ví dụ cụ thể bà một cái gì trong cái chi tiết đấy nhá. Có thể là dần dần chọn tức là bà không tham tất cả mọi thứ thì một cái và luyện từng ngày từng ngày tôi đồng hành. Nhưng mà trước khi bà muốn bỏ ấ thường thế này thường mình không làm được ấ phát là làm gì bỏ luôn cái mẹ làm nữa đúng không? Nhưng mà thường ấy nó chỉ giống như nó có hai bước đi, ba bước đấy. Bà chỉ lệch cái bước số hai thôi. Bà chỉnh lại một tí bước số hai kiểu thế thôi. Giống như bán hàng của bà thế bà quát bà chử mấy đứa kia là chỉnh thôi mà đúng không? Nó không khác gì bà luyện chi tiết ấy. Chỉnh một hai bước nhỏ nhỏ quay lại ơ hiệu quả rồi ông ơi. Ngon rồi. Ơ hóa ra chỗ đấy mà làm tiếp làm lại thì thứ nhất là sức mạnh của những chiến thắng nhỏ của những cái hành vi nho nhỏ của những cái thành công nho nhỏ đó bà tăng lên tăng giống như tôi nói là cái bậc thang ấy. Ví dụ bà tưởng tượng bà nhảy dim đi 1 m có thể nhảy được nhưng mà nó đau chân ấy. Nhảy chục phát là ngục luôn. Nhưng bây giờ tôi chia nhỏ ra khoảng mỗi bước 20 phân hay 10 phân và bước ô dễ nhỉ. Nhưng mà thường bà thấy nhá, hầu hết mọi người thường coi thường cái bước nhỏ nhỏ đấy. Có gì đâu, thôi mình quất khoảng cái bước 1 m đi cho nó tự hào cho nó đỉnh cao. Nhưng phương pháp của tôi coaching là tôi sẽ quay về thứ nhất là tìm cái thứ chi tiết. Thứ nhất là bà ghét cái sao nhỉ? Bị sợ luôn cái tính chi tiết thì thứ nhất là tôi phải hỗ trợn cho bà chuyển đổi cảm xúc của bà thấy là nó bình thường nó ổn. Thứ nhất là cảm xúc trước, sau đó thiết kế cái chiến lược, tức là cái bước cụ thể ấy là có thể làm đơn giản hành vi nhỏ nhất của bà để có thể là bà chiến thắng hàng ngày. Rồi bắt đầu là tăng nấc độ cao hơn, cao hơn, cao hơn và đến một ngày bà ví dụ đi quy trình bà phang 10 bước nhưng bây giờ bà chỉ làm được hai bước hay ba bước thôi. Nhưng mà tôi không chơi kiểu ba bước đấy. Tôi phải chia thật nhỏ cái mấy ba bước này ra để bà sang từng nấc từng nấc một. Đấy bây giờ nhá thông thường nhưng mà tôi không thể giúp cho bà thấy là bà mới tiến được hai bậc thôi. Không thể thấy được Giang nhá. Mày tưởng tượng này, mày tưởng tượng này. Bây giờ á mày mới có rèn 2 tháng mày tưởng tượng mày rèn như thế này. Tiếp tục thường ấy lúc đầu rất chậm, siêu chậm nhưng về sau nó sẽ nhanh tốc độ. Thường về sau nó xí tốc độ rất là nhanh. Cứ tưởng tượng cái đà này mỗi mỗi lần khoảng một tuần sau mình xí lên 1.5 sau đó 1.8 1 chấm mấy chấm mấy đi thì sẽ thế nào? Tốc độ bà trên ồ kiếp thật. Thì bà thứ nhất là bà phải có vừa phải chi tiết nhưng phải quay thì lại phóng rộng. chi tiết phóng rộng phải kiều đấy. Thế kiểu của tôi là sẽ dựa vào điểm mạnh của bà nhưng sẽ át cái điểm yếu của bà bằng những cái thứ rất dễ chiến thắng nhỏ thì mới thành công được. Và sẽ giúp cho bà hiểu là tôi sẽ không nói cái việc là chiến lược không. Tôi sẽ hiểu dạy cho bà sao là tại sao cái chỗ này bà lại không chi tiết được cái tâm lý gì ở đây bà hiểu à bà có phân tích được chính mình luôn tức là bà bắt thót chính mình a cái giang chỗ này bà hiểu chỗ đấy và thường khi bà không chi tiết được ấy hay bà không làm được ấy mình ho hay hay ghét mình không mình hay chán không chán mình không >> hơi hơi tiêu cực đúng không >> có đấy >> cái thứ đấy là cái thứ phá hủy mình nhanh nhất mình bỏ nhanh nhất thì làm thế nào mình có mình dễ tha thứ bao dung chính mình bảo mình hiểu à thực ra mình bỏ >> thì tôi đã bảo cái ông là Đấy, nếu như mà tính, nếu như mà tôi không phải là cái đứa thông minh và biết nắm bắt cơ hội ý >> đúng >> thì tôi sẽ là một đứa rất thất bại bởi vì là mình không có tính chi tiết. Ông hiểu không? >> Đúng. >> Và mình mình có nghĩa là mình cảm thấy là mình đã làm được rồi và mình cần nữa. Kiểu thế thì thế thì mình sẽ rất thất bại.
Cái game tức là trở lại cái game của mình ấy. Bây giờ cái thứ bà làm được rồi, cái game của bà ví dụ game ở cấp độ cao hơn là bà làm được rồi. Bây giờ làm sao để giúp cho đứa khác làm được đúng không? Tức là level của bà là bây giờ mình được tung hô đứng sân khấu là tưng bừng. Chán rồi. Việc đấy rồi. Giúp đứa khác được lên sân khấu. Thế thì là một cái đẳng cấp khác. Đẳng cấp khác >> đúng không? >> Bây giờ là tôi đang dạy lại chúng nó để chúng nó dạy lại những lớp học của tôi để chúng nó tự chốt. >> Đúng rồi. >> Nhưng mà tôi không dạy được chi tiết. Ông hiểu không? biết dạy như nào. Và mình có một cái điều là mình không hiểu tại sao nó lại ngu như thế.
Mà nó không thể nào nó nói được mà dễ như thế. Nó không trở lại nhưng bà có khả năng kể lại cho tôi nghe những thứ bà làm được không? Có được không? Có được đúng không? Được. Có không? Có đúng không? Như này được.
Tôi có một điểm mạnh này. Không biết là à do tôi học của các bậc tức là ông thầy ví dụ nhá. Nop là cái gì? Bản chất NLP ấy. Cái ông thầy giỏi bậc nhất mà tôi đang học ấy là Tony Robin. Ông đang còn sống ấy. Ông làm gì? Ông tìm những người giỏi nhất thế giới làm gì? Nào bà là người chạy bộ đúng không? Chạy bộ được 100 km hay là 200 km bà kể tôi làm thế nào bà làm được đấy. Kể kể xong nghe. A ông ấy phân tích phân tích. Có này phải như thế này không bà ví dụ bà nh. Ô đúng rồi ông thư ơi chỗ này này đúng thật chỗ này này tôi nhận ra ô hóa ra tôi rất là chi tiết trong chỗ này thực ra bà làm được cái hiệu quả ấy bà có chi tiết trong một thái nhưng mà không hiểu tại sao mình chi tiết như thế. Có. Tức là bà tức là đây này tôi gọi là thế cái này gọi là chả phải chi tiết nữa gọi là quy trình hóa những cái thứ mà bà làm thành công tức là bà làm được rồi bà làm đệm lại nhiều nhưng bà không biết tại sao mình tức là sao nhỉ bà thành bản năng rồi đấy tức là giống như này sáng dậy làm gì đánh răng rửa mặt xong rồi cái cái cái cái chăm sóc ra bà làm tự động nối bà không biết là bà làm bước gì luôn tự động luôn đúng không? Thì ở đây được gọi là cho bà có khả năng nhận thức được lại có hiểu a ý thức lại những thứ đấy. Đế lúc bà nhận ra cuối cùng ồ hóa ra mình cũng rất là quy trình cũng theo bước mình cũng theo nhảy cái đấy chắc chắn bà làm thôi. Đấy nếu mà không thành công là đập lại ấ bà chỉ thành công là may mắn một hai lần ấy thì đấy không phải là bà làm theo chuẩn nhưng bà làm rất nhiều lần mà thành công nhiều lần ấy đảm bảo bà là người trong quy trình bà làm rất chuẩn cái thành công đấy chứ không bà là thất bại rồi. Nhưng mà chẳng qua là bà không biết là ớt, kiểu như bà làm quen rồi. Kiểu như là mình mình thành công quá nhiều, mình bảo cái này bình thường, cái này ngẫu nhiên, cái này là đương nhiên nhưng mà không hiểu rằng là chắc chắn bà phải có năm bước, ba bước hay bảy bước gì đó mà nó theo quy trình nhá. Và ví dụ tôi là cái người mà tôi phân tích ra quy trình đấy và chỉ ra thậm chí bà không cần phải viết quy trình luôn. PH xong bà bà nói lại được luôn lập tức cho đội nhóm bởi vì bà có khả năng sao chép rất nhanh. Nhìn phát ra bản chất đúng không? Nên có điều là mình bà chưa được học cái kiểu của ông Tobin như thế. Ông Tony Robin là đến phỏng vấn hàng chục những tỷ phú nhá. Tỷ phú và hỏi ông làm thế nào đấy? Làm thế nào? Ông bắt đầu tìm ra a mấy cái điểm chung này ông tìm ra quy trình sau đó ông đi dạy cho đội kia và những cái đội tỷ phú khác mà muốn học của ông tỷ phú này thì phải trả tiền cho ông Tony Robin. 8 tiếng đồng hồ coaching của ông ấy bày biết bao nhiêu tiền không? Triệu đô 8 tiếng coaching dã man. Đấy thì ờ nhưng mà ông ấy vẫn dạy những cái lớp đông người mà. Bây giờ không coaching nữa. Coaching phải đặt lịch cả một năm trời mới coaching được. Khiếp lắm. Toàn đệ coach trinh hết rồi. Một gian tức là cho nên 8 tiếng một một giờ cô trinh như thế thậm chí là nhận thấy kiểu khác. Nhưng mà bài những cái lóc phéo của ông ông có dạy được không? Có nhưng mà dạy bà tưởng tượng dạy cả mấy trăm ngàn đâu. Hàng chục ngàn người tham dự kinh khủng ấy. Khiếp lắm v không bình thường. Được chưa? Ông mở cái chương trình 5 ngày mà hơn 800.000 người học và thôi thôi bỏ qua đi nhá. Ông ấy là siêu nhân dị thường rồi. Nhưng mà ý tôi nói là đây là bao giờ bao giờ tôi sang Mỹ tôi sẽ học của ông đấy. Không được sang Mỹ. Bây giờ học được trực tiếp rồi. Bây giờ học được có online rồi. Tháng 9 sẽ có khóa có thể là bà với hệ thống cùng học. Tôi tôi nhắn cho mình thuê người phiên dịch dịch đuổi ấy. Tôi trả tiền dịch đuổi là cứ 2 triệu 100 đô một giờ dịch. Đấy đội đấy đấy tôi thuê rồi đấy. Nhiều tiền lắm ấy để dịch ấy. Tôi học. Sao ông lại thuê đoạn đắt thế? Nó chất lượng cao bà ơi. Tôi thuê cái đội dịch phụ đề dịch kia nó nó không đủ tầm. Tức là nó này tôi muốn dịch âm thanh luôn cùng giọng điệu sắc thái nó chuẩn như thế tôi lắp vào bật không mua máy sao không mua máy dịch luôn. Làm gì có máy dịch không có dịch nó không chuẩn không khớp. Ch tr ch này tôi được trả tiền cho mọi người bởi những thứ chi tiết bà hiểu không tức là tôi cố cho bà không phải thứ chung chung tổng quát tôi nói thế bà tự đọc sách được tôi giúp cho bà tại sao bà không làm chi tiết được bởi vì tôi phải hiểu cái tiểu tiết đấy cho nên phải thuê cái người chất lượng cao, giỏi nhất Việt Nam, bậc nhất Việt Nam bởi vì tôi được trả tiền những thứ chi tiết nhỏ nhỏ như Thế hiểu ý không? Cho nên là ví dụ bà làm bao nhiêu năm bà không làm được mà tôi giúp cho bà hiệu quả cái phần đấy. Nghĩa là tôi phải hiểu cái tiểu tiết nhỏ nhỏ như thế và vẫn có khả năng tổng quan được nên là cho nên tôi mới thuê cái độ dịch như thế. Thôi trả tiền rồi quay trở lại đi nhá. Thuế là lãi to thì cái đống đấy rồi không nói đâu. Thì trở lại là đôi khi c 2 triệu đồng nhưng mà tiền dịch nó đến khoảng 20 triệu là bình thường. Đấy, trở lại là đấy. Thứ nhất là thứ nhất là bà có rất quy trình trong các bước thành công nhưng bà không biết là mình làm theo quy trình nào bởi vì bà đã thành công rất nhiều lần đấy. Chắc chắn bà theo một cái lối nào đấy nó tự động rồi quy trình rồi. Nhưng khổ là bà không biết cách cái cách thức để nhận ra cái quy trình bà đã thành công như vậy đúng không? Bà chỉ nhìn ra cái bản chất cái lõi nhưng mà cái lộ trình. Tôi cũng hiểu là tôi cũng hiểu là làm sao tôi làm cái gì cũng ok. Chắc chắn có quy trình. Bà có quy trình nhưng mà chẳng qua bà không hiểu là quá trình bà đang chạy thế nào thôi. Như thế này bà chạy nhiều năm trời ví dụ bao nhiêu năm kinh doanh buôn bán nó khớp lại thành một cái giáp hệ thống nó tự động chạy đấy tự động tế nh lái xe ô tô ấy trèo lên phát là khớp hết mọi thứ rồi nó tự động đến đế. Và có quy trình hết nó giống như ông thầy Tonyin ấy thì ông Tony Robin là cũng là người rất cảm hứng và sau đó ông luyện luyện khổ luyện bởi vì có ông thầy huấn luyện là ông Jim Rom biết đúng không la ấy ông thò rèn ấy. Nhiều năm trời rèn sau đó thì sau đó cầu chàng trai đấy 17 tuổi từ 17 tuổi đã ngon rồi không phải ngon bắt đầu đi học rồi làm bảo vệ xong rồi kiếm tiền bắt đầu đi học 21 tuổi bắt đầu nổi danh rồi còn khoảng 2 25 27 nó khoảng gần 30 là bắt đầu nổi tiếng ở châu âu Mỹ rồi thì trở lại là ông ấy là giỏi trong việc đi hệ thống hóa quy trình tôi đang mô phỏng của Tony Bin ở Việt Nam tôi làm những người như thế thì nó khó bởi vì nó phải làm chi tiết nhưng tr lại này bà không biết cái quy trình của bà đang làm hiệu quả thế nào bởi vì đang thiếu những người có khả năng nhìn thấy quy trình đằng sau những gì bà nói. Tức là ví dụ như thứ nhất bà nói xong tôi sẽ hỏi xác nhận lại có phải bà làm này không bảo ô đúng rồi hoặc là tiếp tục này không đúng rồi kiểu đấy thì ví dụ hệ thống của bà có khả năng là các bạn ấy ít tiếp xúc với nhiều ngành nghề ví dụ với tôi nhá tôi cái mục đích của tôi làm coaching ấy tôi muốn tiếp xúc với nhiều ngành nghề khác nhau để tôi hiểu cái bản chất của cái nó có có điểm giống nhau đấy thì nhiều ng của bà này bất động sản này bảo hiểm này đa cấp một số ngành khác nhau nữa thì nó có một số cái điểm giống nhau và điểm khác nhau thì tôi sẽ học đa chiều được nó không bị bóu hẹp vào cái cái lĩnh vực của mình thì học nhanh sau đó quay trở lại. Ở đây được gọi là bà không biết cái quy trình của bà nhưng bà có quy trình đấy không phải bình thường đâu. Mồm nói thế đôi tôi làm cảm hứng lắm nhưng không. Trong cái quy trình thành công của bà chắc chắn nó có cái gì đó hệ thống. Mấy cái quần áo kia thì bà không cần quy trình lắm vì nó nó vừa vừa nó đâu cũng được. Nhưng cái riêng một số cái khâu ấy chắc chắn là quy trình. Chẳng qua là người ta bà chưa có ai khơi ra quy trình của bà đặt tên cho nó các bước bước này có phải chuẩn chuẩn không? Bà chạy lại xem nào. Bà đọc sao? lại nhìn xem là có đúng không? Bây tôi có thể là bà hỏi lại bốn năm lần hay sáu lần bà thấy ô đúng thật ông ạ. Nó mấy lần nó chạy ý nhiệt như thế này. Th bà bà kể chuyện cho đội nhóm và kể chuyện xong bà dạy cho họ quy trình và thấy chuẩn như thế luôn. Torbin là bậc thầy của người đấy. Kể chuyện của người thành công xong ông ấy dạy đấy quy trình quy trình như này kiểu như thế. Thì thế cái này thì tôi học nhuyễn của Tor Bein quá nhiều khóa và dĩ nhiên tiền dịch trả nhiều hơn tiền học luôn như thế. Thì cái phần đấy thì được chẳng qua đội nhóm của bà không quy trình được vì họ chưa có cái trải nghiệm giống như là cái người được kể chuyện như bà sau đó có khả năng quy trình hóa lại được. Thế thôi.
Thực ra thực ra đội nhóm của tôi nó chỉ là một phần thôi. Nhưng cái quan trọng nhất là mình mình cũng phải rèn luyện cái tính gọi là chậm và cái tính gọi là kiên trì. Kiên trì theo kiểu là kiên trì theo kiểu như là nó nó đều ấy. Lúc làm thì bà có thứ tôi nhá. Ờ. Nếu mà nếu mà nói là tôi không kiên trì thì không phải đâu nhá. Có có kiên trì mục tiêu gì? Tôi làm việc gì nó phải đến thành công tôi mới thôi. Ừ. Nhưng mà cứ chạm đến thành công tôi lại chán. Ông hiểu không? Tôi lấy ví dụ. Ví dụ như là cái thần số học ấy, cách đây hơn 1 năm bắt đầu nó bùng nổ thì là thì tôi là một người rất là mạnh về tâm linh thì tôi nghiên cứu. Ừ. Và tôi tập trung một tháng tôi không ăn, tôi không ngủ. Đêm tôi cũng cần ăn, ngày tôi cũng cần gì hết. Tôi nghĩa là đến đêm mà tôi vẫn ngồi tôi đọc bài cho khách. Tôi đọc nhiều quá và tôi làm nhiều quá chỉ đúng 1 tháng 10 ngày. 1 tháng 10 ngày kể từ lúc tôi nghiên cứu về tần số học thì tôi biết hết về nó. Có nghĩa là biết không thiếu một cái gì cả. Tôi viết được cả phần mềm của riêng của tôi luôn. làm phần mềm của tôi. Đương nhiên là tôi thuê một thằng viết và tôi đưa nó công thức. Có một cái bà bá đưa cho tôi một cái bảng về thần số. Đầu tiên tôi làm với một bà đấy trước. Ừ. Tôi mất truệ để tôi mua bài của bà ấy. Tôi mua được nghìn bản tôi làm. Thì đúng 1 tháng sau ông biết không? Tôi làm được 500 triệu. Đúng 1 tháng 10 ngày sau doanh số tôi là 500 triệu. Tức là tôi hiểu hết về thần số học và tôi viết được cả ra phần mềm. Nếu không biết rồi. Đấy. Thôi không làm nữa đúng không? Tôi chưng không? Tôi chán luôn. Chán luôn. Không bao giờ muốn làm nữa và không bao giờ tôi làm nữa. Và tôi làm theo kiểu là auto. Tức là bây giờ mọi người tự đẩy bài vào trong đấy và tự tự trả bài. Tức là ở đây gọi là kiên trì ngắn hạn của bà thì có ngắn hạn ấy. Tức là ngắn hạn đấy nhưng mà dài. Lúc mà ý là tôi cứ chạm được vào rồi là tôi chán. Thì cần một cái thứ khác được gọi là những cái đích dài hạn hơn, cái đứa hướng dài hạn hơn của bà. Ok. Nhưng mà cái ở đây được gọi là cái hệ thống của bà thì bà là tính dài hạn rồi đúng không? Và bà chiến dài hạn rồi. Thì cái này thứ nhất là bà hỏi tôi như vậy là dài hạn rồi. Rõ ràng như vậy rồi. Đúng. Rồi. Thế thì. Với lại ấy tôi thấy là ấy cái làm việc hệ thống tôi sẽ không bị chán. Ừ. Rồi. Bởi vì nó nó không có việc gì nó lặp đi lặp lại ngày nào nó có việc mới. Toàn người mới. Toàn người mới. Người mới. Ngày nào nó cũng có việc mới. Ờ. Nó bị chán. Thế thì nó sẽ có như này nó có gọi là thứ nhất là cái rèn cái độ kia thì sẽ có vài game tôi sẽ có đủ game để cho bà chơi luôn giống như cái game thận thố ấy mà chơi ngưỡng đỉnh cao nhất thì vui đấy. Thì có những game nhưng mà thường ấy này thường cái game đấy nó không phải chơi trong vòng 1 tháng được đâu bà ơi. Ví dụ nó chơi khoảng 3 tháng chẳng hạn thì đến lúc đấy tại sao bà 1 tháng xong bà ớ nhưng mà thật thức hoặc là bà chinh phục mục tiêu kinh doanh thôi, tài chính thôi đúng không? Ừ. Đấy chơi thôi nhưng có một đúng không? Nhưng mà nó không liên quan thói quen. Tức là thứ nhất này bà không xác định đấy là thói quen của bà. Nhưng ở đây này bà đang nói với tôi là bà đang xác định trò chơi của thói quen thường ấy. Nó chỉ khoảng đâu đó khoảng 2 tháng tức là khoảng 30 60 ngày là bắt đầu thành buộc rồi, tự động rồi, quen rồi. Và khoảng 90 ngày là nếp. Thì cái tại sao mà tôi coaching ấ tôi thường làm ít nhất là 3 tháng đồng hành để làm gì? Để vào nếp rồi chứ không phải là xong 1 hai tuần hay một hai một thời gian xong ngưng luôn để vào nết rồi. Thì khó nhất là giai đoạn khoảng tháng đầu tiên đấy. Và làm cái gì cũng thế 7 ngày đúng không? Tập zim kìa. 7 ngày đấy. Khó nhất là giai đoạn đầu tiên đấy. Hả? Ông ơi. Hả? Ông Tùng ông bị làm sao ấy? Anh Tùng á sao? Tự nhiên tôi thấy nó tách lên trên cái anh ấy đang mở câu lạc bộ ở trên đấy là về cái gì ấy hả? Không. Câu lạc bộ cho người cho hệ thống mới của anh ấy về thằng số học. Có mấy chị em đâu? Một một em nữa. Tôi cũng đang code một chị Dương với cả mấy người nữa. Đang dịch như này nhở lên trên Hà Nội khó nhở. Có người điếng anh ấy mà bây giờ đang dịch này người ta cũng không cho làm ấm đâu. Thì vẫn tổ chức như bình thường không biết là được phép vào không. Bất ngờ quá cơ. Thật đấy. Giời ơi, quá là tài năng luôn ấy anh ấy. Rất là ok luôn ấy. Điểm đạm sâu lắng. Hôm anh Việt dạy lớp của anh Việt hôm tôi lên mà ông không ra được ấy là tôi cũng gặp anh Ngọc Tùng ở trên đấy. Hai anh em có nói chuyện với nhau. Ông thấy không? Cuộc sống vô thường nhỉ? Hội nhóm thì vừa thành lập ra không biết ông đi làm gì không biết nữa. Mấy anh em đi leo núi à đông người đi không? Không kịp à? Anh bị ngã xuống nước sâu chết đuối à? Mà thấy đang ở đâu tôi? Ông vào Facebook của anh ấy Lê Thanh Tùng đây này. Ui dã man thế nhờ. Ui dời ơi. Còn bà Hạnh, bà Hạnh ông Tùng hình như có ba đứa con hay sao ấ nhở. Đúng rồi. Đây cái dương mọi người nhắn rồi. Bà Dương B đang. Rồi Dương này người Dương đang lên này. Anh Tùng trước anh hỏi tôi về thần số học các thứ ấy, về phần mềm phần mic các thứ. Thì tôi cũng bảo tôi chia sẻ các thứ với anh ấy vì tôi cũng không làm. Các thứ. Thế xong rồi chắc là anh ấy làm cái hội này để làm thuần số đúng không? Đúng rồi đấy. Làm thuần số. Ai sẽ khóc khi bạn lìa ra? Ồ ôi. Không thể nào mà tin nổi luôn. Ơ buồn nhỉ ông nhì. Đúng là có những cái người bạn ở trong cuộc đời mình cũng chỉ gặp người ta vài ba lần thôi nhưng mà thật sự người ta người ta để lại một cái mà mình cũng cảm thấy là tự nhiên mất đi mình cũng rất là thương xót luôn và mình cũng buồn thật sự đấy. Thua không thật đấy. Chúng tôi đang còn đang kế hoạch em Phan Pă này anh Tùng có thể là mọi người đang luyện tập thế. Còn lại chúng tôi sẽ mang anh đấy lên theo cách khác thôi. Cả đội Tata tôi đang huấn luyện cho cả đội đấy và cả mọi người. Ok rồi. Bây giờ bây giờ cái tự nhiên anh ấy ấy như này buồn quá nhỉ. không không còn không còn nghĩ cái gì nữa luôn ý. Bây giờ bây giờ cái câu chuyện trở lại với câu câu chuyện của tôi. Thì đấy thì ông ông nếu mà quá trinh ấy thì à mình sẽ vào câu chuyện chi tiết thì ngày mai đi tôi ông sẽ nói câu chuyện chi tiết và câu chuyện là bắt đầu trinh như nào thì ông cứ lên kế hoạch các thứ. Bây giờ mình tưởng niệm anh Tùng một tí đi để tắt máy đi để tôi hỏi thăm mấy người xem như thế nào. Có thông tin gì thì ông gửi tôi xem ngày mai niệm nủng như nào báo cho tôi nhá. Thì tôi hỏi đội của của Thị Hạnh thì bây giờ không tiện rồi. Vợ anh Tùng thì hỏi mọi người xung quanh nhá. Hỏi mọi người xung quanh xem như nào báo cho tôi nhá. Ok không? Ừ nhá.