📱

Get Our Mobile App

Take your business learning on the go!

Download on the App StoreGet it on Google Play

Bài Giảng: Nó Sẽ Xảy Ra Ở Đây | Mục Sư Steven Furtick | Hội Thánh Elevation

Made In Christians55:15

Transcription

[âm nhạc] [âm nhạc]

Vinh Hiển thuộc về đức chúa trời. Chúng ta vừa phát hành một album rất rất đặc biệt trong tuần này, và tôi cũng muốn lặp lại những gì Chris đã nói: rằng thật tuyệt vời được trở thành một phần trong một hội thánh tuyệt vời, phát hành những bài hát cho thế giới này. Có bao giờ bạn nghĩ về thực tế là những bài hát mà chúng ta phát hành từ nơi này – hãy nói nơi này – sẽ giúp đỡ ai đó trong thời kỳ khó khăn nhất của cuộc đời họ không? Có thể là một năm sau hay nhiều năm sau khi mà họ nghe nó lại. Có lẽ họ sẽ cần những lời đó vào ngay đúng lúc, và đó là điều tôi yêu thích ở Hội Thánh Elevation. Đó là sự đồng công của chúng ta trong phúc âm, giúp chúng ta đưa Chức vụ của mình đến nhiều nơi trên thế giới – là những nơi mà chúng ta không đến được – nhưng lời của đức chúa trời sẽ đi đến đó. Và khi Chúa sai Lời Ngài đến, thì sự chữa lành luôn đi theo. Cho nên chúng ta cầu nguyện rằng những bài hát mới này, album mới này… Ồ, tôi không có ý quảng bá gì nhé! Những album mới đã có sẵn ở khắp mọi nơi. Các bạn có thể tải, phát chiếu, hay đánh cấp hoặc phát trực tiếp. Nhưng tôi chỉ muốn chắc rằng bạn nhận biết được rằng bạn có thể thờ phượng Đức Chúa Trời ở bất cứ nơi nào. Hãy nói với người bên cạnh và nói: “Tôi có thể thờ phượng Chúa ở bất cứ đâu!” Tôi có thể thờ phượng Chúa ở bất cứ đâu! Tôi có thể bắt đầu vỗ tay khi các con của tôi…h động điên rồ! Tôi có thể làm điều này ở bất cứ đâu! Tôi có thể giơ tay khi gánh nặng quá nặng nề. Tôi có thể làm điều này ở bất cứ đâu. Hãy bình luận đi nào! Hãy nói: “Tôi có thể thờ phượng Ngài ở bất cứ đâu!” Tôi có thể làm điều đó ở bất cứ đâu! Thật thú vị! Hãy cảm ơn Chúa vì tất cả những đội ngũ thanh thiếu niên, những tình nguyện viên, nhân sự, lãnh đạo nhóm và cả đội ngũ an ninh của chúng ta nữa. Thật là một tuần tuyệt vời mà chúng ta có! Và các bạn cũng biết, vì tôi đã không giảng mấy tuần qua, nên tôi muốn cảm ơn tất cả những người đã đứng trên bục giảng này và chia sẻ lời của đức chúa trời với các bạn. Tôi tin rằng các bạn đã nhận được chính xác những gì mà các bạn cần từ lời của đức chúa trời. Và vì tôi đã không giảng một vài tuần, nên bây giờ tôi đã sẵn sàng để giảng rồi đây. Không vài dòng nữa! Tôi muốn chia sẻ với các bạn hôm nay từ Sáng Thế Ký đoạn 41. Xin hãy đứng. Sáng Thế Ký đoạn 41, và hãy kiên nhẫn với tôi. Có thể tôi hơi già cỗi một chút, nhưng tôi đã sẵn sàng. Ồ, điều đó cũng đang dạn đáy! Tôi hơi già cỗi, nhưng tôi đã sẵn sàng! Giống như Mô-se 80 tuổi giơ cây gậy trên biển đỏ. Tôi già yếu, nhưng tôi đã sẵn sàng! Có bao nhiêu người trong các bạn, ma quỷ nói với bạn rằng bạn đã quá già để làm những việc mà Chúa kêu gọi bạn làm? Bạn vừa nhận được lời dành cho mình rồi đấy! Tôi già yếu, nhưng tôi đã sẵn sàng! Tôi thích điều đó! Nhân tiện thì đây là việc tôi làm khi tôi đi vắng. Tôi nghĩ ra những điều để giảng trong lúc tôi không giảng. Tôi thực sự thực sự rối tung lên, nhưng thật tuyệt khi được gặp lại các bạn. Chúng tôi đã có khoảng thời gian nghỉ ngơi, suy ngẫm, học tập, sáng tạo tuyệt vời cùng gia đình. Bạn vừa nói chào mừng về nhà sao? Cảm ơn! Cảm ơn bạn rất nhiều! Tôi muốn chắc rằng anh ấy đã nói điều gì đó tử tế trước khi tôi đồng tình với nó. Về những điều mà mọi người thường la hét trong Sáng Thế Ký đoạn 41 câu 50 – một khoảnh khắc rất thú vị trong cuộc đời của Joseph. Kinh Thánh chép: “Trước khi năm đói kém thì Ách-nát con gái Pha-ra-ôn đã sanh cho Gióp hai con trai. Gióp đặt tên đứa đầu lòng là Ma-na-se, vì nói rằng: Đức Chúa Trời đã làm cho ta quên cái nàn, Ma-na-se trong tiếng Hê-bơ-rơ phát âm giống với một từ tiếng Hê-bơ-rơ có nghĩa là quên. Vì vậy ông nói: Đó là vì Chúa đã làm cho ta quên mọi điều cực nhọc và cả nhà cha ta”. Câu 52: “Ông đặt tên con thứ hai là Ê-phi-ram, vì ông nói: Đó là bởi vì Đức Chúa Trời đã làm cho tôi được kết quả thành công trong xứ tôi chịu khổ cực”. Và điều đó thật năng quyền! Chúng ta hãy đọc thêm một chút nữa. Kinh Thánh dạy: “Sau đó bảy năm được mùa dư dập trong nước Ai Cập chấm dứt, và bảy năm đói kém bắt đầu đến y như lời Gióp đã nói. Nạn đói ấy xảy ra khắp đất, nhưng tại Ai Cập dân chúng vẫn có bánh ăn. Khi toàn thể nước Ai Cập bị nạn đói hoành hành, dân chúng đến kêu nài với Pha-ra-ôn để xin lương thực”. Sau đó Pha-ra-ôn nói với toàn Ai Cập: “Hãy đến với Gióp và làm theo điều người chỉ bảo”. Trở lại câu 52 một chút: “Ông đặt tên con thứ hai là Ê-phi-ram, vì ông nói: Đức Chúa Trời đã làm cho tôi được kết quả thành công trong xứ tôi chịu khổ cực”. Và hôm nay tôi muốn giảng cho bạn về một chủ đề về việc gia tăng hay tăng thêm. Tăng thêm tại Ai Cập! Và phụ đề của xứ Ai Cập này là: “Nó sẽ xảy ra ở đây!” Nó sẽ xảy ra ở đây! Hãy nói với người bên cạnh: “Nó sẽ xảy ra ở đây!” Hãy nói với họ bây giờ! Hãy ngồi xuống. Các bạn có thể ngồi. Bạn sẽ thích… Bao nhiêu nếu bạn được quay lại và tự đặt tên cho chính mình thay vì để bố mẹ bạn làm điều đó? Nào, hôm nọ tôi đã hỏi các con tôi rằng nếu được đổi tên, các con sẽ chọn tên gì? Và tất cả chúng đều có những cái tên khác nhau, đương nhiên. Ellie muốn trở thành Justin, như Justin Bieber. Đó là niềm đam mê rất sớm trong cuộc đời của nó. Và rồi mọi người đi quanh bàn chia sẻ tên của mình sẽ là gì. Thật là một điều thú vị khi chúng ta đọc Kinh Thánh. Tên của các nhân vật có rất nhiều ý nghĩa về mặt văn hóa. Và cái tên Joseph là một cái tên được đặt cho ông bởi mẹ của ông là Ra-chên. Bà đã muốn có một đứa con từ rất lâu, và bà không thể có con. Chỉ gái của bà đã xin nhiều đứa con rồi, và khi bà muốn có con, bà đã làm điều đó thông qua những người hầu gái của mình. Và khi bà có đứa con ruột đầu tiên của mình, do chính bà sanh ra, bà đặt tên là Joseph. Và nó có nghĩa là ông sẽ được gia tăng hoặc thêm vào. Đó là ý nghĩa của tên Joseph, vì bà ấy muốn có thêm con. Ồ, rất nhiều điều xảy ra kể từ khi Joseph ra đời. Và trường hợp cụ thể này ở trong Sáng Thế Ký đoạn 41. Và chỉ để giúp bạn hiểu rõ hơn về một số điều mà Joseph đã trải qua, cuộc đời của ông thực sự giống như cuộc đời của một người không có Chúa can dự vào trong đời sống của họ vậy. Và bạn có thể gặp vấn đề khó hiểu với điều đó, bởi vì rõ ràng là Chúa ở cùng Joseph mà! Nhưng tôi chỉ muốn nói rằng nếu bạn cho rằng Chúa không ở cùng họ, có lẽ bạn suy ra từ những sự kiện đã xảy ra rằng Chúa không ở đó. Bởi vì bạn biết cách chúng ta hay làm: khi ai đó đang làm rất tốt, rất thuận lợi trong cuộc sống, chúng ta cho rằng họ thật được phước và Chúa ở cùng họ, cánh tay Chúa ở trên họ. Nhưng nếu ai đó đấu tranh nhiều lần, chúng ta sẽ nghĩ rằng chắc chắn họ đã làm sai điều gì, hoặc chắc chắn họ đã không vâng lời. Và đôi khi nó là như vậy. Đôi khi chúng ta đau khổ vì những lý do khác nhau. Và tôi muốn bạn biết điều này trước khi tôi đi xa hơn nữa: mọi người đều chịu đựng đau khổ ở đâu đó. Mọi người! Tôi vừa nói với bạn những từ đó có thể giết chết đi sự ghen tỵ của bạn với bất kỳ ai mà bạn đang ghen tỵ. Bởi vì bất cứ ai mà bạn đang ghen tỵ trong cuộc sống, họ đều có điều gì đó ở trong cuộc đời của họ mà nếu bạn biết về nó, bạn sẽ không muốn hoán đổi vị trí cho họ trong vòng 10 phút đầu. Và điều quan trọng cần chỉ ra là có lẽ tôi nên làm một buổi nhóm cho thanh niên xoay quanh toàn bộ chủ đề này, nói về sự ảnh hưởng – tầm ảnh hưởng – về sự khốn khổ của việc ảnh hưởng trong thời đại mà thuộc ngữ “người ảnh hưởng”, “người mang tầm ảnh hưởng” gần như có nghĩa là buôn bán thứ gì đó. Sự ảnh hưởng rất đắc đỏ, và bất cứ ai có nhiều sự ảnh hưởng, họ thường phải trả một giá rất lớn. Joseph đã phải trả giá rất nhiều để có thể đứng trong khoảnh khắc này. Đó là tất cả những gì tôi đang nói. Và chúng ta đang đọc về việc ông đặt tên cho hai người con trai do ông sanh ra. Nhưng Kinh Thánh nói điều gì đó thực sự rất thú vị. Kinh Thánh nói rằng những người con trai này được sanh ra trước nạn đói. Hãy nhớ Joseph đã báo trước về nạn đói trong xứ. Ông có khả năng thông giải những giấc mơ. Cho nên khi Pha-ra-ôn gọi Joseph đến để thông giải giấc mơ của mình, Joseph nói: “Ồ, vua sẽ có bảy năm dư giật hoặc thịnh vượng, và sau đó vua sẽ có bảy năm đói kém”. Cho nên sự khôn ngoan đó là vua phải dành những năm dư giật đó, thu gom một ít lương thực để sẵn sàng cho những năm đói kém, mất mùa. Khi bạn có nhiều, đừng tiêu hết số nhiều mà mình có, nhưng hãy giữ lại một ít để khi mất mùa, khi đói kém… Đôi lúc thậm chí ở Hội Thánh, nếu chúng ta có một ngày Chủ Nhật nhập thực sự tốt lành, tôi sẽ rút điện thoại ra và quay một đoạn video ngắn để cho ma quỷ xem vào những ngày Chủ Nhật mà tôi cảm thấy không được tốt cho lắm. Tôi muốn ghi nhớ khoảnh khắc này, vì khoảnh khắc tiếp theo có thể không tuyệt vời như vậy. Tôi muốn trân trọng điều này. Tôi muốn đưa cái này vào. Tôi muốn lấy những điều tốt đẹp xảy đến với mình và tích trữ những phước hạnh đó để khi trải qua những giai đoạn nản lòng hoặc thất bại, tôi có thể nhắc lại điều đó và tôi biết Chúa đã làm nó cho tôi. Đây là nạn đói thuộc thể, nhưng chúng ta có thể áp dụng điều này cho cảm xúc của mình. Chúng ta có thể áp dụng điều này cho những trải nghiệm của mình. Tuy nhiên, Joseph đã được nâng lên một vị trí mà người duy nhất có quyền lực hơn ông trên khắp đất Ai Cập là Pha-ra-ôn. Ông đã làm điều này bằng cách quản lý nguồn cung cấp lương thực. Ông lấy ngũ cốc từ mỗi thành phố ở Ai Cập và trữ nó trong các hầm chứa ở các tiền đồn. Ông trữ một ít ngũ cốc để khi nạn đói xảy ra sẽ có lương thực ở Ai Cập. Và khi làm điều này, Joseph làm cho bản thân mình mang nhiều ý nghĩa có tính quốc gia ở một nơi gọi là Ai Cập. Khó để chúng ta đọc về Ai Cập khi đã biết về Ai Cập, về những gì sắp xảy ra. Thực tế là khi tôi nói “Ai Cập”, hầu hết chúng ta nghĩ về nơi mà dân sự của Đức Chúa Trời bị bắt làm nô lệ trong 430 năm. Họ đã làm nô lệ ở Ai Cập. Điều này xảy ra nhiều thế hệ sau khi Joseph qua đời. Và Đức Chúa Trời đã dấy lên một người tên là Môi-se để nói với Pha-ra-ôn rằng: “Hãy để dân Ta đi!” Thật thú vị khi cùng một nơi mà họ đã trốn đến để thoát khỏi nạn đói lại chính là nơi họ trở thành nô lệ và cần được giải cứu ra khỏi đó. Lẽ thật của vấn đề này là có rất nhiều thứ nuôi sống chúng ta trong một thời kỳ của cuộc đời, rất nhiều thứ giúp ích cho chúng ta trong một thời kỳ, rất nhiều điều phục vụ cho việc che chở, bảo vệ chúng ta trong một thời kỳ nào đó, lại trở thành xiềng xích trói buộc chúng ta trong một thời kỳ khác. Bạn đã bao giờ chạy đến nơi nào đó để trú ẩn, nhưng rồi nó lại biến thành xiềng xích chưa? Phòng trường hợp các bạn quên cách hoạt động của buổi nhóm thì tôi đang giảng rồi nhé. Các bạn có thể nói chuyện, phản hồi lại với tôi. Tôi chưa đi lâu đến thế đâu! Tôi chạy đến Ai Cập để trú ẩn, nhưng tôi đã rời đi Ai Cập trong xiềng xích. Ở Ai Cập, không những dân sự của Đức Chúa Trời phải trải qua nỗi đau lớn, mà ngay từ đầu Joseph cũng chưa bao giờ muốn đến Ai Cập cả. Ai Cập không có trong danh sách những nơi muốn đến của Joseph. Ai Cập không có trong danh sách điểm đến mơ ước du lịch của Joseph. Joseph… Ồ, hãy để tôi tóm lại cho bạn một chút. Ông bị các anh mình đẩy xuống hố, bị bán làm nô lệ, được đoàn lái buôn xứ Ma-ên đón về, đưa vào nhà của một người tên là Po-ti-pha, bị đối xử như nô lệ trong gần một thập kỷ, trở nên nổi trong ngôi nhà đó, và sau khi nổi lên thì bị vu khống về tội xâm phạm tình dục, rồi ông bị bỏ tù. Và ở đó không dưới hai năm ở trong tù. Ông gặp một người đàn ông có giấc mơ, và ông thông giải giấc mơ đó. Người này được thả ra nhờ ân tứ của Joseph. Và khi người đàn ông đó rời khỏi tù – ông ta là quan tửu chính (dân rượu) cho vua – Joseph nói: “Hãy nói với xếp của ông về tôi để tôi không bị mục nát trong nhà tù này!” Nhưng rồi quan tửu chính ra ngoài và quên mất mọi điều về Joseph! Bạn có tin được điều đó không? Ông ta quên hết người đã nói cho ông lời tiên tri về sự tự do! Ông ta quên hết mọi thứ về người đã cho ông hy vọng để bám giữ! Ông đã quên mất Joseph trong suốt hai năm! Cho đến một ngày Pha-ra-ôn có một giấc mơ, cần đến Joseph. Và quan tửu chính nhớ rằng trong tù có một anh chàng có khả năng đặc biệt là giải mộng. Và tôi tự hỏi liệu chúng ta có đi đón anh chàng ấy ngay bây giờ không? Liệu anh ta có thể cho bạn biết ý nghĩa giấc mơ của bạn không? Và đây là lúc tôi muốn dừng lại và chỉ ra rằng Chúa có quyền tối cao trong việc lập kế hoạch, lịch trình cho cuộc đời của bạn. Hãy nghĩ đến hai năm Joseph ngồi trong tù và tự hỏi: “Họ có nhớ đến tôi không? Tôi đã làm rất nhiều điều tốt. Không ai cảm kích tôi cả! Chưa từng có ai nói với tôi lời cảm ơn vì đã rửa chén!” Có lẽ bây giờ tôi không nói về Joseph đâu, có lẽ tôi đang nói về bạn đấy! “Không ai cảm kích tôi vì đã chở họ đi gì cơ? Họ chỉ nghĩ tôi là một tài xế Uber miễn phí à? Họ nghĩ tôi là dịch vụ giao hàng miễn phí sao? Có phải họ chỉ nghĩ tôi là một đầu bếp tư nhân miễn phí không? Họ nghĩ tôi là một quản gia miễn phí à? Không ai cảm kích tôi cả!” Nhưng dường như có cảm giác rằng nếu Joseph ra khỏi nhà tù đó sớm hơn thì ông sẽ không thể hoàn thành mục đích mà ông đã được tạo dựng để thực hiện. Tôi nghĩ về nó trong phương diện lương thực, thực phẩm, bạn biết đấy. Chúng ta đang nói về nạn đói. Vì Hely và tôi có những định nghĩa khác nhau về thời điểm khi nào thì thức ăn là quá cũ để ăn. Cô ấy có một sự hiểu biết rất linh hoạt về ngày hết hạn. Cô ấy gọi đó là “quyến nghị hết hạn”, và cô ấy quyết định nó bằng việc ngửi mùi. Và tôi thì làm theo những gì ghi trên nhãn, và đặc biệt là khi nó đến trái cây. Cô ấy thích một chút màu nâu. Hôm nọ tôi vứt đi một quả đào, và cô ấy đã bắt được quả đào trước khi nó bị bỏ vào thùng rác! Tôi thậm chí còn không biết cô ấy giỏi thể thao vậy đấy! Tôi chưa bao giờ thấy sự phối hợp trong ánh mắt như vậy từ người phụ nữ này trong đời cho đến khi tôi vứt đi một quả đào và cô ấy bắt được nó. Cô ấy nói: “Đặt nó lại chỗ cũ đi!” Tôi bảo: “Để nó lại! Sao nó màu nâu rồi đấy!” Cô ấy nói: “Màu nâu không tệ đâu!” Bởi vì cô ấy biết sự khác biệt giữa khi nó thối và khi nó chín. Bây giờ nếu bạn là Joseph, ngồi trong tù suốt hai năm, cảm giác như thể thời kỳ tươi đẹp nhất của cuộc đời bạn đang bị thối nát. Bạn đang bị mục nát, sức lực thể chất của bạn đang bị mục nát, chỉ để nhận ra rằng có lẽ lý do mà Chúa đã giữ bạn lại trong hoàn cảnh này suốt khoảng thời gian dài như vậy, có lẽ lý do mà quan tửu chính đã quên mất bạn, để bạn ở lại trong tù đó là bởi vì nếu bạn được thả ra khỏi nhà tù sớm hơn một ngày thì bạn sẽ bỏ lỡ mất cơ hội để thể hiện, bộc lộ những ân tứ mà Chúa đã ban cho bạn. Vậy nên hãy nói với người bên cạnh của bạn rằng: “Không bị thối rửa đâu! Bạn đang chín mùi đấy!” Trong lòng tôi, tôi nhìn thấy có những người lúc này đang cảm thấy như thể chuyện đó lẽ ra phải xảy ra từ lâu rồi, như thể tôi bị tụt lại so với tất cả bạn bè của mình, như thể điều đó sẽ không xảy ra với tôi, vì tôi phải kết hôn trước tuổi 24. Nhưng Chúa nói: “Ta biết chính mùi trông như thế nào! Ta biết sự khác biệt giữa lúc con vẫn đang chuẩn bị và lúc con nghĩ mình đã sẵn sàng! Ta biết cách để đồ vật ở nơi hẻo lánh, ít người chú ý cho đến khi cơ hội đạt được vị trí tối ưu nhất!” Hãy đập tay với ba người và nói: “Tôi chín rồi! Tôi chín rồi!” Không! Điều này sẽ có tác dụng chống lại sự nản lòng, vì kẻ thù nói với bạn rằng: “Thời gian đã trôi qua quá lâu! Đã quá nhiều năm trôi qua rồi! Có quá nhiều người khác đi trước ngươi rồi! Quá nhiều trải nghiệm đã vượt quá sự hiểu biết của ngươi! Quá nhiều thứ mà ngươi nên học nhưng ngươi đã không chịu học!” Tôi cảm thấy phải giảng để nói với ai đó vào đúng thời điểm. Nếu bạn hạ mình dưới cánh tay toàn năng của Ngài… Tôi già cỗi, nhưng tôi chín mùi! Hòa trộn nó với ẩn dụ của tôi! Hãy quay trở lại Kinh Thánh nào! Kinh Thánh nói rằng Gióp có hai người con trước nạn đói. Thật tốt khi ông đã có chúng trước nạn đói, vì đôi khi Chúa sẽ gửi cho bạn một phước hạnh trước thử thách để nhắc nhở bạn biết Ngài là ai, để rồi bạn sẽ không để thử thách, khó khăn làm bạn nản lòng đến mức bỏ cuộc. Kinh Thánh kể: “Ách-nát con gái của thầy tế lễ của Thành Ôn sanh cho Gióp hai con trai”. Trong trường hợp bạn đang thắc mắc bà là ai thì bà ấy thực sự quan trọng. Những người này là hoàng gia, nhưng họ không phải là người Hê-bơ-rơ, họ là người Ai Cập. Hãy tưởng tượng sự ngạc nhiên của Joseph khi ông nhận ra: “Chúa sẽ ban cho tôi một gia đình, nhưng Ngài sẽ làm điều đó thông qua người ngoại bang!” Bạn biết đấy, cách chúng ta suy nghĩ trong tâm trí mình về việc Chúa sẽ hành động như thế nào trong cuộc đời của chúng ta… Cách bạn đã chọn trường đại học nào cho con bạn khi chúng được ba tháng tuổi? Bạn đã mua cho chúng một ít…và chúng phải trở thành…th…hu! Tôi nói điều này để minh họa cho nguyên tắc mà tôi đã đứng trên đây để giảng cho các bạn ngày hôm nay, và nó chính là điều này: “Nó sẽ xảy ra ở đây!” Có lẽ trước đây Joseph đã nghĩ: “Một ngày nào đó, có lẽ tôi sẽ trở về nhà tôi ở Ca-na-an. Có lẽ một ngày nào đó tôi sẽ hòa giải với những người anh em đã phản bội tôi. Có lẽ một ngày nào đó họ sẽ nói với tôi rằng họ xin lỗi vì họ đã sai. Có lẽ một ngày nào đó tôi sẽ lại được chiêm ngưỡng những khung cảnh và âm thanh quen thuộc của quê hương nơi tôi xuất thân”. Và hãy tưởng tượng sự ngạc nhiên của Joseph khi thay vì Chúa đưa ông về quê hương của mình thì Ngài đã ban cho ông món quà là một gia đình ở nơi đau khổ, khốn khó của ông. Thông thường khi chúng ta giảng về Ai Cập, chúng ta nói về việc ra khỏi Ai Cập. Trên thực tế, xin chiếu giúp tôi Kinh Thánh từ Lê-vi Ký mà tôi đã gửi trước đó, hay đúng hơn là Phục truyền Luật lệ Ký, nơi Chúa nói với dân sự của Ngài sau khi Ngài đưa họ ra khỏi Ai Cập: “Hãy cẩn thận chớ quên Giê-hô-va Đức Chúa Trời Ngươi là đấng đã đem ngươi ra khỏi xứ Ai Cập, tức khỏi nhà nô lệ”. Đức Chúa Trời cảnh báo dân Ngài sau khi Ngài đưa họ ra khỏi nơi đó – nơi đã trở nên quá khủng khiếp đối với họ: làm gạch mà không có rơm, lao động cưỡng bức dưới những đòn roi nặng nề của những người chủ không hề biết đến Joseph. Ngài nói: “Hãy cẩn thận, đừng quên khi Ta đưa các con ra khỏi đó!” Và hôm nay chúng ta đang đọc một đoạn Kinh Thánh nói rằng ngay cả ở tại Ai Cập… Hãy nói: “Ngay cả ở tại Ai Cập có những điều Chúa có thể làm!” Ngay cả khi bạn không chọn đi đến đó! Tôi đang giảng cho ai đó hôm nay là những người đang ở một nơi mà bạn đã không chọn để đi đến đó, xử lý những hoàn cảnh mà bạn không chọn để tạo ra cho chính mình. Joseph không đến Ai Cập với tư cách là một du khách, ông đến Ai Cập như một người nô lệ. Và Kinh Thánh nói trong câu 52 – hãy xem câu này: “Chúa đã làm cho tôi kết quả thành công trong xứ mà tôi chịu nhiều đau khổ”. Cho nên bây giờ có một câu hỏi đó là: “Làm sao Chúa có thể khiến bạn kết quả thành công trong điều gì đó là điều mà bạn muốn được tự do, thoát khỏi đó?” Tất cả chúng ta đều có những thứ đó. Và bạn có thể rũ bỏ những gì tôi nói nếu bạn muốn, và bạn có thể giả vờ như thể điều này là dành cho người ngồi bên cạnh bạn nếu bạn muốn. Tất cả chúng ta đều có những thứ mà chúng ta cần được giải thoát và muốn được giải thoát khỏi đó. Tất cả chúng ta đều có những nơi mà chúng ta chưa bao giờ lên kế hoạch để đi đến đó. Có những người trong chúng ta có những tình trạng tinh thần đã được truyền lại về mặt di truyền, chúng thậm chí không nhất thiết là kết quả của hành vi. Một số ác quỷ mà bạn đang chiến đấu là từ ba của bạn. Và ma quỷ không bỏ đi chỉ vì bạn đã nói danh của Chúa Giê-su. Bạn vẫn phải chiến đấu chống lại chúng suốt phần đời còn lại của bạn. Và bạn hãy tưởng tượng một ngày nào đó tôi sẽ được tự do khỏi điều này: khi tôi không còn khao khát điều này nữa, khi tôi không còn cảm thấy như vậy nữa, khi chứng trầm cảm không còn xuất hiện như đám mây đen che phủ cuộc đời tôi, khi nỗi lo lắng không còn lóng ác tâm hồn tôi nữa. Một ngày nào đó tôi sẽ thoát…

Khỏi điều này. Nhưng tôi đến để trao giảng rằng trong lúc bạn chờ đợi để thoát khỏi nó, thì bạn vẫn có thể kết quả thành công trong những điều đó, và nó sẽ xảy ra ngay lúc bạn quyết định đặt tên nó là Manas. Manas có nghĩa là quên. Chúng ta hãy nghiên cứu điều này. Hãy ngồi xuống, chúng ta phải nghiên cứu nó. Nghe hay đấy, nhưng phải nghiên cứu nó.

Câu 51, Josep đã đặt tên đứa con đầu lòng của mình là Manas và nói rằng đó là việc Đức Chúa Trời đã làm cho ta quên đi mọi gian khổ và cả nhà cha ta. Nếu bạn quên nó thì sao? Tại sao chúng ta vẫn còn nói về nó vậy? Bạn không quên những điều như thế này. Bạn không quên chiếc áo khoát nhiều màu sắc của mình đã bị lột xuống, nhúng vào máu động vật, dâng lên cha cha như một bằng chứng hoặc dấu hiệu về cái chết của bạn khi bạn vẫn còn sống. Bạn không quên việc bị đẩy xuống hố sống dở chết dở và bị đưa đi nơi khác để làm nô lệ. Bạn không quên bất cứ điều gì trong số đó, và Kinh Thánh nói rằng ông đã quên. Vậy có phải ông đang nói dối không? Không. Đó không phải là một lời nói dối, đó là một lăng kính.

Bởi vì khi ông nói những gì Chúa ban cho tôi, ồ có bao nhiêu người? Có những điều Chúa ban cho bạn nào? Ông nói: “Khi tôi xem xét những gì Chúa đã ban cho tôi, và rồi tôi nghĩ về những gì đã bị lấy đi khỏi tôi, những năm tháng đã bị đánh cắp khỏi tôi, sự bình an đã bị đánh cắp khỏi tôi, tôi tin rằng có lẽ Giê-sép đã phải vật lộn với cơn cám dỗ hận thù của bản thân một cách dữ dội.” Bởi vì khi bạn bị đối xử theo cách này bởi chính những người anh của mình, nó làm cho bạn nghi ngờ chính bản thân mình. Nhiều người trải qua sự lạm dụng, họ căm giận đến mức họ không thể giải tỏa ra bên ngoài, họ không có khả năng giải tỏa ra, và rồi nó hướng vào trong, rồi nó ăn sống bạn, nó nhai nát tất cả những bó trái, kết quả tương lai của bạn, bởi vì bạn đang bị mắc kẹt trong việc mà người khác đã làm cho bạn.

Nhưng Josep nói: “Khi tôi nhìn thấy những gì Chúa đã ban cho tôi, đứa bé mà tôi đang ôm, ở một nơi mà tôi chưa bao giờ chọn đi đến, trong một hoàn cảnh mà tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ phải hòa nhập, trong một thời kỳ đầy biến động của cuộc đời mà tôi chưa bao giờ thấy nó đến…” Không phải là ông đã thôi không nhớ những gì ông đã trải qua, chỉ là ông điều chỉnh lại sự tập trung, những gì ông đang nhìn là gì. Và lời của Chúa là: “Điều chỉnh lại sự tập trung, tập trung lại, tập trung lại.” Tôi biết cơ thể bạn đang chứa đựng rất nhiều đau thương, nhưng hãy điều chỉnh lại sự tập trung. Tôi biết bạn gặp vấn đề về việc bị bỏ rơi, bởi vì tất cả những người bạn cho phép họ bước vào cuộc đời của bạn, bằng cách nào đó đều khiến bạn thất vọng. Nhưng hãy điều chỉnh lại sự tập trung, có một Manas trong vòng tay của bạn, hãy tập trung lại. Tôi biết rằng có những điều bạn bị lừa dối, là không công bằng, và tôi biết rằng nếu có thể quay lại và để mọi chuyện xảy ra khác đi thì bạn sẽ làm như vậy. Bạn không chọn nó, và những điều bạn chưa bao giờ chọn đó không có nghĩa là bạn không thể trưởng thành lên nhờ chúng. Chỉ vì tôi không chọn trải qua nó, không có nghĩa là tôi không thể chọn để trưởng thành thông qua nó. Cho nên nó là vấn đề của sự tập trung.

Bạn đã chơi album này rất hay. Các bạn có yêu quý SC ở đằng kia? Họ đã chơi rất tốt. Khi các bạn lên YouTube và xem các bài hát, đừng đi vào phần bình luận nhé. Những lời bình luận sẽ giết chết niềm vui của bạn, bởi vì chúng ta sẽ phát hành một bài hát có nội dung: “Ô Chúa ơi, Ngài thật tốt lành với con!” Và rồi ai đó sẽ bình luận: “Ồ, vậy nếu Ngài không tốt lành với tôi như thế thì sao?” Thật tuyệt khi Chúa đã tốt lành với các bạn, nhưng Chúa lại không tốt với tôi như vậy thì sao? Đây, một ngày nào đó tôi sẽ bị ra một cái tên để có thể lên YouTube và nói tất cả những điều tôi muốn đáp lại họ và không ai biết tôi là ai. Tôi sẽ nhờ bộ phận IT thiết lập nó thật an toàn để không ai có thể theo dõi tôi qua bất kỳ một thứ gì, và sau đó tôi sẽ đáp trả. Hỏi rằng sự tốt lành của Đức Chúa Trời là cách bạn nhìn sự việc, là góc nhìn của bạn. Nó là cách bạn nhìn nhận sự tốt lành của Đức Chúa Trời, không phải là sự tự do khỏi những nan đề. Sự tốt lành của Đức Chúa Trời không phải là sự tự do khỏi những nỗi đau. Sự tốt lành của Đức Chúa Trời là quan điểm, cách nhìn bắt đầu với Đức Chúa Trời và hành động ra bên ngoài.

Josep không nói rằng điều đó đã không xảy ra. Josep không phủ nhận. Josep không đè nén nó xuống để nó đi ra bên ngoài ở phía bên Hồng. Thực tế thì khi ông nói: “Tôi đã quên nhà của cha tôi”, tất cả chúng ta đều biết chuyện gì đã xảy ra trong Sáng Thế Ký đoạn 43, 44 và 45. Chúng ta dường như muốn cười bởi vì những người mà ông đang cố gắng quên đi là những người anh em đã phản bội ông. Thực ra thì họ sắp xuất hiện và cầu xin ông cho lương thực. Đôi khi Chúa sẽ kêu gọi bạn nuôi dưỡng điều gì đó mà bạn muốn quên đi. Đôi khi Chúa sẽ gọi bạn quay trở lại nơi đã gây ra cho bạn biết bao đau khổ, và từ những vết thương mà bạn phải chịu đó sẽ trở thành tử cung để sinh ra sự chữa lành cho người khác. Và đó là điều mà tôi nghĩ Josep đang nói đến. Ngài khiến tôi quên đi và điều chỉnh lại sự tập trung để xem Đức Chúa Trời đang làm gì ngay tại đất Ai Cập này. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ có một người vợ Ai Cập. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ có được những đứa con lai Ai Cập. Tôi lại càng chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ trông coi toàn bộ số ngũ công trong nạn đói này. Tôi chưa bao giờ nghĩ mọi người sẽ hỏi tôi phải làm gì. Mọi người đã từng bảo tôi phải làm gì trong suốt cuộc đời tôi. Rồi các anh lớn của tôi đã từng bảo tôi phải làm gì. Potiphar đã bảo tôi phải làm gì. Người cai ngục cũng bảo tôi phải làm gì. Và bây giờ đột nhiên tôi thấy mình ở trong một vị trí nơi mà Chúa đã ban cho tôi khả năng để đưa ra quyết định. Và ông nhận ra rằng trong khi tôi bị bắt làm nô lệ ở Ai Cập, Chúa đã cho tôi được thêm lên, được gia tăng lên ngay tại chính nơi mà tôi bị bắt làm nô lệ. Và bây giờ ông có thể nhìn đứa con thứ hai của mình là Ephraim và nói một điều vô cùng năng quyền đến mức tôi không biết liệu chúng ta có thực sự hiểu được ý nghĩa của nó hay không. Ông nói: “Đức Chúa Trời đã làm cho tôi kết quả thành công trong xứ mà tôi chịu nhiều đau khổ.”

Bạn không mong ước Chúa sẽ nhìn giữ bạn ra khỏi những khốn khổ sao? Ngài không làm điều đó. Và ngay bây giờ chúng ta cần một hình ảnh minh họa. Xin hãy mang thiết bị minh họa của tôi ra giúp nào các bạn. Hãy vỗ tay khi họ mang ra nhé. Điều này sẽ rất hay đây. Cảm ơn bạn rất nhiều. Tôi rất cảm kích các bạn. Tôi có hai thứ ở đây trên người của mình, và tôi đã cầu nguyện làm thế nào để mang sứ điệp này về nhà, bởi vì tôi nghĩ tôi không muốn các bạn cảm thấy như ngày hôm nay tôi chỉ kể cho các bạn nghe một loạt điều về một người đàn ông sống cách đây hàng nghìn năm và chỉ nói về những ẩn dụ, những phép loại suy, trừu tượng, bạn biết đấy, với những điều mà mọi người đang trải qua trong cuộc sống ngày nay. Tôi thực sự muốn họ hiểu được ý nghĩa của việc Chúa làm cho bạn trở nên kết quả ngay trên vùng đất mà bạn chịu nhiều đau khổ. Bởi vì vấn đề của việc kết quả tại vùng đất đau khổ đó là đất sẽ làm cho mọi thứ ở bên trong nó lớn lên. Đất là trung tính, đất không tốt hay xấu cho đến khi có ai đó tác động, cầy xới nó thì nó có thể trở nên màu mỡ. Nhưng tất cả những gì đất có thể làm là lấy ra những điều bên trong hạt giống.

Bây giờ chúng ta đang sống trong một thời đại mà chúng ta tôn trọng diện mạo bề ngoài hơn là thực tế bên trong, phải chúng ta đang sống như vậy đó. Nếu bạn thực hiện những động tác gập bắp tay mỗi ngày trong năm tới, bạn sẽ có được những cơ bắp to lớn, và rồi bạn đi đến đâu thì người ta đều sẽ trầm trồ khen ngợi về cơ bắp của bạn. Nhưng nếu bạn đọc Kinh Thánh trong 100 ngày hoặc một năm thì sẽ không có ai đi lòng vòng và nói: “Kiến thức của bạn về sách Philippi thật sự là rất hay.” Bạn hiểu ý tôi muốn nói không? Cho nên tôi muốn minh họa những gì tôi nghĩ rằng chúng ta không hiểu về sự đau khổ, bởi vì mọi người đều đau khổ ở đâu đó. Nhưng không phải ai cũng nhận được điều gì từ sự đau khổ đó. Không phải mọi đau khổ đều có ích. Có một sự khác biệt giữa những đau khổ mang lại kết quả thành công và những đau khổ làm gia tăng thêm sự sợ hãi và xấu hổ. Vấn đề liên quan đến những gì ở trong Josep. Khi Josep đến Ai Cập, đó chính là vấn đề. Khi ông đến Ai Cập, ông đã có trong mình sự chính trực, ngay thẳng. Nên khi họ lấy áo khoác của ông thì cũng chẳng vấn đề gì, bởi vì nó không liên quan gì đến những thứ ở trên người ông cả. Đó là về những điều ở bên trong ông. Khi Josep bị buộc tội, họ cố gắng bôi nhọ ông, nhưng ngay cả khi họ bôi nhọ tên ông thì điều đó cũng không thay đổi bản chất của ông. Vì Josep đã đến Ai Cập một cách kết quả thành công. Và Kinh Thánh nói rằng khi cả thế giới đang phải chịu nạn đói thì có lương thực ở Ai Cập. Và tôi cho rằng lý do duy nhất có lương thực ở Ai Cập là vì có Giê-sép ở Ai Cập.

Đôi lúc Chúa sẽ đặt bạn vào trong một hoàn cảnh bởi vì Ngài đã đặt vào bên trong bạn điều gì đó mà hoàn cảnh đó cần đến. Cho nên tất cả những lời cầu nguyện như: “Chúa ơi, xin giúp con thoát khỏi điều này, xin giúp con vượt qua điều kia…” có những điều Chúa muốn làm khi bạn đang trải qua những điều đó. Vì nếu bạn không làm những điều đó thì bạn sẽ không thể nào kết quả được. Và tôi sẽ chứng minh tại sao có những điều đang xảy ra trong cuộc sống của bạn ngay lúc này mà bạn cảm thấy nhục nhã, xấu hổ, kinh khiếp. Tôi sẽ cho bạn thấy tại sao nó có thể không như bạn nghĩ, và tôi sẽ sử dụng hai đồ vật để minh họa: một cái tôi có trong túi của mình và một cái là tôi đang mang trên chân của mình. Tôi sẽ cho bạn xem hai món vật này, và sau đó bạn có thể quyết định bạn nghĩ gì về sự minh họa của tôi. Những món đồ này có vẻ không phổ biến, nhưng tôi hứa với bạn rằng chúng sẽ minh họa rất hiệu quả. Đây là một đôi giày thể thao. Đây là một hạt giống. Về mặt kỹ thuật thì nó là một hạt đào với lớp vỏ dày như cái hố, nhưng bên trong là một hạt giống. Cho nên nó là một hạt giống. Bây giờ hãy nhìn xem một đôi giày thể thao và một hạt giống có điểm chung gì? Trả lời nào, cả lớp? Đôi lúc cả hai đều phải bị bẩn, nhưng một cái là được tạo ra như vậy. Hãy theo dõi tôi. Hạt giống này, nếu tôi lấy hạt giống này, hạt đào này và đặt nó vào trong đất, vào bên trong đất, và sau đó… Ồ, đáng lẽ hôm nay tôi nên sử dụng micro Delta. Bạn thấy không? Không có phần nào trong bạn cảm thấy điều đó là bi thảm cả, không ai nhăn nhó, cũng chẳng ai co rúm lại. Nhưng nếu thế này, có chuyện gì với các bạn vậy? Tôi vừa làm điều đó với hạt giống mà. Nhưng nếu… Ồ, đừng làm điều đó à? Đừng làm à? Đừng làm à? Tại sao? Ồ, bởi vì điều này chỉ có giá trị bên ngoài. Cho nên nếu tôi làm thế này với thứ này, nó sẽ hủy hoại chúng. Nếu tôi làm điều này với thứ này, tôi vừa làm giảm giá trị, vì giá trị của đôi giày thể thao là độ sạch của nó. Nhưng nếu tôi có một hạt giống và tôi lấy hạt giống ra, rồi bỏ hạt giống vào cùng một cái chậu mà tôi đã để giày thể thao vào, và khi tôi làm điều này, các bạn không hề nói: “Không, đừng làm như vậy!” Bạn nhận ra rằng điều đã hủy hoại giá trị của đôi giày thể thao lại bộc lộ tiềm năng của hạt giống. Và tôi công bố rằng bạn là một trong những hạt giống này, bạn là một trong những điều này, bạn là một trong những điều này. Tôi là hạt giống của Abraham. Tôi là hạt giống của Abraham. Cho nên khi ma quỷ làm điều này với bạn, hãy nhận biết rằng tôi là một trong số những hạt giống này, và những điều bạn trải qua không hủy hoại được bạn. Việc họ khước từ bạn cũng không hủy hoại được bạn. Việc bạn phạm sai lầm cũng không hủy hoại được bạn. Và nó không hủy hoại bạn vì giá trị của bạn chưa bao giờ nằm ở việc bạn bị nhào nát. Giá trị của bạn chưa bao giờ nằm ở chỗ bạn đã được sạch bóng. Giá trị của bạn chính là đang rí ở bên trong bạn. Và nếu đang rí ở trong bạn… Và tôi chỉ đang mang tắc và giảng cho bạn biết rằng hạt giống vẫn rất tốt, hạt giống vẫn sạch sẽ, hạt giống vẫn có thể hoạt động hiệu… [Âm nhạc] [Vỗ tay]. Quả! Hãy đập tay với ba người và nói: “Nó ở trong bạn, ở trong bạn! Giá trị nằm ở bên trong bạn!”

Cho nên bây giờ tôi nghe Josep nói rằng: “Ngài khiến tôi kết quả thành công trong sự đau khổ của tôi.” Các bạn đừng bỏ lỡ nó. “Ngài khiến tôi kết quả thành công trong sự đau khổ của tôi.” Đức tin của tôi biến đau khổ thành đất. Đức tin của tôi biến đau khổ thành đất. Chúa Giê-su đã không sống lại cho đến khi họ chôn Ngài dưới đất. Chúa Giê-su đã không sống lại cho đến khi họ đặt Ngài vào trong đất. Và một số kết quả mà Chúa đã tạo ra trong cuộc đời tôi đã xảy ra khi tôi ở một nơi mà tôi không bao giờ muốn đến đó. Tôi không thể tin được là bạn lại lo lắng đến thế cho đôi giày thể thao của tôi mà lại không lo lắng về tâm trí, tâm hồn, mục đích, vận mệnh của bạn, lòng biết ơn của bạn, những đứa con của bạn, sự chính trực của bạn, thói quen của bạn, đời sống cầu nguyện và kỷ luật của bạn. Bạn hiểu những gì tôi đang nói chứ? Đất bẩn không làm tổn thương hạt giống đầu, nhưng biến hạt giống thành một mùa gặt. [Vỗ tay]. Đó là lý do hôm nay bạn đến hội thánh, bởi vì có những điều bạn đã trải qua trong cuộc đời của mình mà nếu giá trị của bạn chỉ nằm ở bên ngoài thì nó đã hủy hoại bạn rồi. Nhưng nếu giá trị của bạn là ở bên trong, nó đã không hủy hoại được bạn. Nhưng nó bày tỏ cho bạn để rồi hạt giống này có thể trở thành điều này, để cái này có thể trở thành điều này, để Giê-sép có thể đứng trước mặt gia đình mình. Ông đã sẵn sàng cho nạn đói, nhưng ông chưa sẵn sàng cho gia đình mình, vì đó là nơi ông thực sự tổn thương. Nhưng hãy hiểu rằng bạn kết quả thành công ngay tại nơi đau khổ của bạn. Điều này khiến bạn nhìn vào những điều tồi tệ mà mọi người nói về bạn một cách khác biệt hơn, nó khiến bạn nhìn vào những thứ mà bạn không thích một cách khác biệt hơn. Bạn nói: “Khoan đã, nếu như giống này đi vào cái này… Ồ, tôi hết hạt giống rồi, đó là hạt cuối cùng của tôi rồi đấy! Nếu đặt hạt giống này vào trong thùng đất này thì nó sẽ bắt đầu hấp thụ độ ẩm. Nói hạt giống đi sâu vào đất này, nó sẽ bắt đầu lan ra và vỡ ra. Nếu nó bắt đầu vỡ ra thì nó có thể bắt đầu nảy mầm. Nếu nó bắt đầu nảy mầm, nó có thể phát triển xuống bên dưới để có được chất dinh dưỡng và các khoáng chất, rồi vươn lên trên để bắt lấy ánh sáng.” Chúa Giê-sép nói: “Bắt đầu ngay tại nơi đau khổ của tôi!” Và đây là lý do tại sao điều thực sự quan trọng là bạn không bị mắc kẹt trong những điều đau khổ mà bạn đã chịu đựng, bởi vì bạn đã chịu đựng đau khổ đủ rồi. Bạn không muốn có thứ gì đó để chứng minh cho điều đó sao? Tôi sẽ nói lại lần nữa: Bạn đã chịu đựng đủ rồi, bạn không muốn có thứ gì đó để minh chứng cho điều đó sao? Tôi đang áp dụng điều này cho mọi loại đau khổ, ngay cả khi sự đau khổ của bạn là do tội lỗi của bạn gây ra. Bạn đã chịu đựng đủ rồi, bạn không muốn học từ điều đó, ăn năn và nhận lấy huyết của Chúa Giê-su để được tẩy sạch, để có thể giúp người khác không chơi vào cùng một cái hố sao? Tôi ước gì tôi có một hạt đào khác. Ồ, tôi còn một hạt ở đây. Tôi cảm ơn Chúa! Giê-sép bị bỏ xuống hố, và hạt giống ở trong cái hố này. Hãy giúp tôi giảng bài giảng này, và cái hố tượng trưng cho tiềm năng, bởi vì Chúa đang giữ ông ở đó để đưa ông đến Ai Cập. Cuộc sống của bạn không hề ngẫu nhiên. Đức Chúa Trời đang tể trị mọi sự. Cuộc sống của bạn không hề mục nát, thối rửa, nhưng nó chính mùi… Tất cả những gì bạn đã trải qua là vì giây phút này. Nếu Giê-sép gặp gia đình của ông sớm hơn một năm, ông sẽ không sẵn sàng đón nhận họ, ông sẽ trả thù họ. Vậy nên đừng nói với Chúa rằng Ngài cần làm gì vào lúc nào, nhưng hãy trở thành một hạt giống, hãy trở thành một hạt giống. Và khi bạn là một hạt giống, bạn ở trong đất, bạn ở trong bóng tối, nơi tối tăm, bạn có thể bắt đầu cảm thấy như chẳng có chuyện gì xảy ra. Nhưng bất kỳ ai đã từng trồng hạt gì rồi đều có thể cho bạn biết rằng hầu hết mọi hoạt động đang diễn ra là khi hạt giống không còn nhìn thấy được nữa. Cho nên đừng để sự thiếu vắng các hoạt động hữu hình trong cuộc sống khiến bạn bối rối khi nghĩ rằng sự hiện diện của Chúa đã suy yếu đi hoặc bị mất đi. Một ngày nào đó hạt giống đó đang làm công việc của nó. Không phải hạt mà tôi vừa đưa vào đó đâu, nó phải được chăm sóc, nhưng bạn hiểu được sự tương tự phải không? Nó đang vỡ ra để rồi nó có thể đâm chồi ra hoa. Và Giê-sép cũng như vậy. Bạn cũng như vậy. Ông đã ở một nơi mà ông không bao giờ muốn đi đến đó. Bạn có đang ở đó lúc này không? Bạn như: “Tôi không muốn đến hội thánh chút nào, mẹ tôi bắt tôi đến đấy.” Ồ, tôi không nói về hội thánh vì bạn muốn ở đây. Bạn thích nghe tôi giảng mà, đó là một trong những điều bạn thích nhất trên thế giới. Ồ, sự phản hồi đó thật ngọt ngào, các bạn làm tôi muốn có thêm một kỳ nghỉ nữa quá! Và rồi một số người thậm chí còn không muốn ở thành phố Charlotte này. Một số người không muốn sống tại thành phố này, Reno hay Rally, hoặc bất cứ nơi nào bạn muốn đặt chiếc máy ảnh này, bạn biết đấy, chúng ta có thể đi vòng quanh thế giới và nói rằng: “Tôi không muốn ở đây trên mảnh đất này, đất không có gì hấp dẫn cả.” Nhưng đó là nơi nó xảy ra, đó là nơi lớp vỏ cứng vỡ ra để những gì bên trong có thể bám vào và chui ra ngoài, lắp đầy thế giới bằng bông trái và kết quả. Cái hay của sứ điệp này là chúng ta có thể áp dụng những gì tôi vừa nói vào bất kỳ hoàn cảnh nào trong cuộc sống của bạn, bởi vì tôi vừa nói với bạn về một Đức Chúa Trời đang có thể gia tăng bạn ngay tại Ai Cập, một nơi mà dân Chúa sẽ ăn mừng vì được ra khỏi đó. Và Giê-sép nói rằng: “Ngài gia tăng thêm lên cho tôi ngay tại nơi tôi bị ké, bị đá và la hét.” Nó không nhất thiết phải là một hoàn cảnh mà bạn đã lựa chọn để bạn có thể phát triển thông qua đó. Nó không nhất thiết phải là một hoàn cảnh mà bạn thích thì bạn mới ở lại đó. Và không nhất thiết phải là một trạng thái tinh thần mà bạn thích thì bạn mới hoạt động hiệu quả. Mỗi lần tôi chuẩn bị giảng, không phải 9/10 lần, không phải 99/100 lần, mà mỗi lần tôi chuẩn bị giảng cho bạn, ngay trước khi sự đột phá của Lời Chúa đến thì sự lo lắng lại dâng lên trong lòng tôi. Nó cảm giác như cảm cúm vậy. Tôi muốn đi ngủ. Tôi muốn gọi báo mình bị ốm. Tôi đã học được rằng đó chính là dấu hiệu cho thấy bây giờ tôi đang ở trong vùng đất màu mỡ, rằng tôi đã vượt qua được bề mặt và tôi đang ở trong đất. Và bây giờ nếu bạn chưa bao giờ ngồi lại với sự lo lắng và xử lý nó với Chúa, nhưng bạn lại lao đầu ngay vào thuốc men, bạn cứ lao thẳng vào phim K-drama, bạn cứ chạy thẳng đến những người là những người sẽ nói những điều bạn muốn nghe… Nếu bạn không bao giờ ngồi lại, xử lý và làm việc với nó, bạn sẽ không bao giờ nhìn thấy những gì có ở trong bạn là những điều được thiết kế để bị tan vỡ ra trong mảnh đất nơi kết quả bông trái của bạn. Tôi đã tưởng Canaan là xứ có bông trái. Tôi cứ ngỡ Miền đất hứa là miền đất của bông trái, kết quả. Tôi tưởng đó là vùng đất Chúa đang đưa họ đến. Giê-sép nói: “Tôi có một Đức Chúa Trời mà nếu đất không sinh bông trái thì Ngài sẽ mang bông trái ra từ chính anh em. Ngài sẽ làm điều đó trong trường học của bạn. Nếu mọi đứa trẻ ở trường bạn đều điên rồ thì bạn sẽ là người tỉnh táo để chỉ cho chúng cách bước đi theo đường lối của Đức Chúa Trời.” Đó là lý do hạt giống được tạo ra. Tôi thấy những đứa trẻ của chúng ta sẽ quay lại trường học vào tháng Tám và nói rằng: “Điều đó sẽ xảy ra ngay tại đây! Sẽ có một sự phấn khích ngay tại đây! Sẽ có một sự tuôn đổ ở đây! Sẽ có một ngày lễ ngủ tuần trọn vẹn đến nơi đây! Tôi sẽ làm điều đó ở đây! Nó sẽ xảy ra trên YouTube! Nó sẽ xảy ra ở đây! Nó sẽ xảy ra trong gia đình của tôi! Nó sẽ xảy ra ở đây! Nó sẽ xảy ra ở tuổi trung niên của tôi! Nó sẽ xảy ra ở đây! Nó sẽ xảy ra ở tuổi già của tôi! Nó sẽ xảy ra ở…

đây, nó sẽ xảy ra trong sự thất bại của tôi. Nó sẽ xảy ra ở đây. Nó sẽ xảy ra ở đây. Hãy nói với người bên cạnh bạn rằng nó sẽ xảy ra ở đây. Ở đây, ở đây. Tôi đọc về một Đức Chúa Trời sẽ ban cho tôi một vùng đất có bông trái trù phú. Đó nhưng tôi cũng có một Đức Chúa Trời đang đặt bông trái vào bên trong. [Vỗ tay] Tôi. Điều này là dành cho những hoàn cảnh khó khăn mà bạn không thể thay đổi. Điều này là dành cho những quyết định mà người khác đã đưa ra và khiến bạn phải lùi bước. Điều này là dành cho những lúc bạn không thể đảo ngược lộ trình. Điều này là dành cho những việc mà bạn không thể thấy cách Chúa hành động như thế nào. Đây là dành cho những điều đó. Bạn không phải cái này, những bạn là một trong những cái này. Cứ làm bản tay bạn đi. Cứ làm bản tay bạn đi. Hãy đào cho đến khi bạn tìm thấy những gì bạn được thiết kế để thực hiện. Hãy đào cho đến khi bạn tìm thấy nguồn gốc của nỗi đào. Hãy đào cho đến khi bạn tìm thấy ý chí và quyết tâm. Tha thứ cho những điều bạn không thể quên. Hãy cho đến khi bạn có được nó và tất cả những gì bạn đã trải qua, ngay cả những điều khiến bạn tan vỡ, đều chỉ nhằm mục đích là cho bạn thấy những gì có ở bên trong bạn và Đức Chúa Trời đấng đã đặt bạn ở đó. Tôi tin rằng mọi nơi trong cuộc đời mà bạn bước vào, bạn đều có thể có sự tự tin rằng Chính Đức Chúa Trời đã đặt tôi ở đây. Đừng nghiện rượu và đến quán bar rồi nói rằng Chúa đã đưa tôi đến đây nhé. Đừng lấy lời tôi rồi suy luận ra những những điều ngu ngốc. Đừng bóp méo bài giảng của tôi. Những trạng thái cuộc đời mà bạn đang ở chính là đất. Chúa ơi, xin thay đổi mọi thứ. Không. Chúa ơi, xin thay đổi con. Chúa ơi, xin thay đổi [Vỗ tay] con trong đôi chân đang đi tắt và bàn tay đang dính đầy đất. Hãy để tôi nói với bạn điều này rằng tôi hy vọng bạn không bao giờ quên hình ảnh này. Con người nhìn vào diện mạo bề ngoài, nhưng Đức Chúa Trời nhìn thấy trong lòng. Và Kinh Thánh của tôi nói trong Roma đoạn 8 câu 18 rằng những đau khổ hiện tại không đáng so sánh với vinh quang tương lai sẽ được bày tỏ ra cho chúng ta. Nó sẽ được bày tỏ ra, nó đang xảy ra ở đây. Hãy để Chúa có nó. Hãy để Chúa có nó. Sự đầu phục của bạn biến đau khổ thành nơi của những sự khởi đầu mới. Có lẽ tôi nên nói theo cách mà tôi đã viết trong ghi chú của mình trước khi tôi làm rối câu đó lên, bởi vì điều đó không dễ hiểu cho lắm. Sự đầu phục của bạn biến đau khổ của bạn thành đất. Đó chính là điều tôi muốn nói. Nói đó chính là điều tôi muốn nói. Xin các bạn hãy đứng lên. Hãy giơ tay lên hướng về Cha của bạn ở trên trời. Ai biết được những gì Ngài đã đặt ở bên trong bạn? Hàng ngàn lời nói dối có thể đổ lên bạn, nhưng nếu lẽ thật ở trong bạn thì những điều đó có hề gì chứ? Sự kỳ vọng của người khác có thể đè nặng trên bạn. Nhưng nếu sự công nhận của Đức Chúa Trời ở trong bạn: “Đây là con yêu dấu của ta, đẹp lòng ta.” Mọi đàng, ngay cả Chúa Giêsu cũng đã đến Ai Cập, và Ngài đang ở cùng với bạn ngay tại Ai Cập của bạn ngày hôm nay. Bạn đang được gia tăng, được thêm lên ngay tại Ai Cập. Những thứ xảy ra ở đây sẽ làm bạn kinh ngạc. Tôi cần bạn hãy thôi trì hoãn với ý tưởng rằng Chúa phải làm mọi điều bạn muốn Ngài làm trước khi Ngài có thể sử dụng bạn, trước khi bạn có thể hạnh phúc. Hãy ăn bữa trưa hôm nay với lòng biết ơn, và mỗi miếng thức ăn bạn nhai, hãy cảm ơn Chúa vì bạn có thứ gì đó để cho vào miệng của mình. Tôi không quan tâm 401k có nghĩa là gì. Hãy biết ơn chính là Đức Chúa Trời ở trong bạn. Chính là Đức Chúa Trời ở trong bạn, sẵn sàng và hành động theo ý muốn tốt lành của Ngài. Cha ơi, con cảm ơn Cha vì tất cả những hạt giống này. Ai biết được Josep đang gia tăng thêm những điều gì ngay cả dưới dòng nước của những lời ngày hôm nay? Thưa Cha, khi chúng con xưng nhận rằng buổi đất để làm tổn thương của chúng con lại thực sự đã tạo ra một mùa gặt từ những điều có ở bên trong chúng con, con cầu nguyện rằng đây sẽ là lời trê ma và là thịt cho tất cả những ai nghe thấy nó, rằng họ sẽ biết chính xác nó là gì, những điều họ được định để nhìn thấy, để khai phóng và để tập trung lại. Cha ơi, nếu chúng con cứ ở trong nhà Cha mà không buông bỏ những điều đó thì chúng con không thể nào ôm được Man, chúng con cũng không thể nào ôm được. Tôi muốn bạn ngửa lòng bàn tay lên trời giống như bạn đang dâng một điều gì đó cho Chúa và giống như bạn đang nhận được một điều gì đó từ Ngài. Tôi muốn bạn trước tiên hãy dâng cho Ngài những gì đã xảy ra. Hãy dâng cho Ngài những gì đã xảy ra, dù nó khó khăn, dù nó khủng khiếp như thế nào, hãy dâng cho Ngài những gì đã xảy ra. Bây giờ tôi muốn nói với bạn rằng trong sự hiện diện của Ngài có những điều Ngài muốn đặt vào những bàn tay trống không, và nó sẽ xảy ra ở đây. Nó sẽ xảy ra ở đây. Đây là nơi của sự chữa lành. Đây là nơi có sự mới mẻ của cuộc đời. Đây là nơi của sự cứu rỗi. Và đây là nơi của sự tự do, ngay tại đây. Tôi biết bạn không muốn ở Ai Cập, nhưng hãy lấy Ai Cập ra khỏi bạn. Ông gọi nó là Manas, đó là một cái tên Herer. Ông gọi nó là Eim, đó là một cái tên Herer. Tôi sẽ không để nơi tôi ở quyết định tôi là ai. Tôi là con của Đức Chúa Trời. Hãy bắt đầu ăn mừng đi. Thật tốt. Điều đó có nghĩa là bạn đang nhận lãnh nó đấy. Điều đó có nghĩa là bạn đang nhận lãnh nó. Ôi tình yêu của Đức Chúa Cha Vĩ Đại biết bao! Món quà của Chúa con vĩ đại biết bao! Ôi quyền năng của Chúa Giêsu thật vĩ đại biết bao! Thật là một đấng cứu rỗi. Thật là một đấng cứu rỗi. Con đã lạc trong tội lỗi và Ngài đã tìm thấy con. Ngài đã cứu rỗi linh hồn con. Con đã chết và Ngài đã làm cho con sống lại. Thật là một phép lạ. Ôi vĩ đại làm sao! [Âm nhạc]