📱

Get Our Mobile App

Take your business learning on the go!

Download on the App StoreGet it on Google Play

Beyond Income #2 |Nguyên tắc "vàng" chuyển hóa thu nhập thành gia sản| Tina Nguyễn, CEO, Manulife VN

VIETSUCCESS46:23

Transcription

Xin chào mừng quý vị khán giả đến với chuỗi nội dung đặc biệt Beyond Income trên podcast Wealth Being của kênh Việt Success. Mình là Quốc Khánh, host của chương trình. Đây là chủ nội dung mà chúng ta sẽ đi qua một cái hành trình về chuyển dịch tư duy tài chính. Không chỉ là câu chuyện ở kiếm tiền, kiếm thu nhập mà phải là beyond income. Không chỉ là thu nhập mà phải vượt xa ra khỏi thu nhập, chuyển dịch thu nhập thành tài sản có sự tăng trưởng bền vững. Chúng tôi cũng rất là cảm ơn Công ty bảo hiểm dân thọ Manul Việt Nam đã đồng hành cùng với chuỗi nội dung này.

Và trong tập lần trước thì chúng ta nhắc đến một cái câu chuyện đó là người Việt Nam chúng ta có sự gia tăng về thu nhập trong thời gian gần đây. Tuy nhiên thì câu hỏi đặt ra là liệu tài sản có tăng tương ứng hay không? Và không phải là câu chuyện chúng ta kiếm được bao nhiêu tiền mà là chúng ta đang sở hữu những tài sản gì và những tài sản đó được phân bổ ra sao để có một sự tăng trưởng bền vững. Rất là vui được chào đón đến chương trình về cách mời ngày hôm nay sẽ chia sẻ góc nhìn của mình về câu chuyện quản lý tài sản cá nhân, câu chuyện tài chính cá nhân cũng như là những góc góc nhìn về thị trường tài chính. rất là vinh dự được chào đón chị Thi N Nguyễn là tổng giám đốc của Manul Việt Nam tham gia tập của ngày hôm nay. Dạ chào chị Tina rất cảm ơn chị đã dành thời gian ạ.

Chào xin chào cúc khán. Dạ.

Chắc là trước hết thì để mọi người có thể hiểu thêm một chút về tiểu sử của chị Tina với một cái hành trình rất dài 30 năm trong ngành bảo hiểm về tài chính ở Việt Nam, ở Hoa Kỳ cũng như là nhiều thị trường tài chính lớn khác trên thế giới. chỉ bắt đầu với ngành là kiểm toán và tài chính nhưng không biết là vì sao lại quay về Việt Nam và tham gia vào ngành bảo hiểm cái hành trình và cái cơ duyên nó diễn ra như thế nào?

Thật ra là chị cũng không phải là thông minh để chọn đúng ngành đâu em. Dạ. Hồi nhỏ thì hay được chọn đi học thi học sinh giỏi văn. mà lúc lớn lên thì giữa cái sự chọn lựa vào trường Bách Khoa và trường kinh tế thì chị chọn trường kinh tế à trường tài chính thì đó là lý do đi theo tài chính thôi. Nhưng mà sau khi tốt nghiệp thì lúc đó cái ngành kiểm toán đang là ngành mới và đang rất là hot. Thành ra chị vào làm cho công ty kiểm toán yon. Và khi làm cho thì cũng được cái dịp đi làm ở nhiều nơi ở Việt Nam. Rồi sau đó đi Hồng Kông rồi qua Canada rồi qua Mỹ. Và đến 2004 thì chị quyết định quay về Việt Nam và gia nhập ngành bảo hiểm. Thật ra là cái ngành bảo hiểm lúc đó chị cũng không có biết rõ nhiều về bài bảo hiểm đâu mà lý do vào là vì thấy bảo hiểm đang phát triển mạnh quá. Lúc đó là ngành bảo hiểm mới đâu khoảng 5 6 năm gì thôi. Và người Việt Nam của mình thì rất là lạ với bảo hiểm nhưng mà thấy cái tiềm năng của ngành bảo hiểm. Khi chị vào ngành bảo hiểm rồi thì mới thấy là nó rất là vui. Nó rất là thử nhiều thử thách nhưng mà nó rất là vui. Và tại sao hồi xưa mình giỏi văn mà bây giờ mình lại làm tài chính đúng không? Tại mọi người nói tài chính là những con số khô khan mà. Nghe không có liên quan lắm hả? Không liên quan nhưng thực sự nó không khô khan chút nào. Tại vì cái ngành bảo hiểm hay ngành tài chính nói chung, đặc biệt là ngành bảo hiểm là cái kinh doanh mà rất phải hiểu con người. Tức là mình phải hiểu khách hàng của mình rất rõ, mình phải hiểu đội ngũ tư vấn viên của mình rất rõ thì mình mới làm tốt được. Nên cuối cùng là chị thấy à không phải là chỉ số giỏi số thôi là xong mà là phải hiểu và phải quan tâm đến con người thì mới làm cái ngành này tốt được. Mà đã làm rồi thì đam mê em ạ. Cho nên là ở ngoài không thấy không thấy chán vẫn mấy chục năm rồi vẫn làm trong ngành.

Cái điều gì khiến chị cảm thấy hứng thú và đam mê nhất về cái ngành này?

Chị nghĩ có lẽ là cái cái hứng thú nhất đó là nó rất là nhiều thử thách. Nó không có một một cái thời kỳ nào mà nó yên bình cả. Luôn luôn nó phải thay đổi, nó phải phát triển, luôn luôn có những thử thách mà mình phải vượt qua. Thì cái đó nó cũng rất là hợp với cái tính cách của chị. Nếu cái gì mà nó đều đều đều quá là chị sẽ chán. Nên chị thấy cái ngành này rất nhiều thử thách thử thách. Và khi thử thách như vậy thì mình phải cố gắng mà khi mình làm được cái gì đó thì mình cảm thấy giống như mình đạt được một cái một cái thành tựu nào đó. Đó thì đó là cái lý do mà chị thích cái cái ngành của mình.

Trong trong nhiều cái thử thách đó thì theo chị thử thách nào là lớn nhất?

Chị nghĩ thử thách lớn nhất của cái thị trường ở Việt Nam đó là cái ngành của mình nó còn mới, nó đâu khoảng hai mấy năm thôi. Dạ. Nước ngoài thí dụ như mình có còn một cái là ai cũng nghĩ ngay đến chuyện mua bảo hiểm và người Việt Nam của mình thì chưa được như vậy và vì ngành còn mới cho nên trong những cái năm đầu mà phát triển nó cũng không có nằm ngoài cái cái xu hướng của những cái thị trường trước đây đó là đi qua cái giai đoạn phát triển nóng đúng không? À phát triển rất là mạnh, rất là nhanh nhưng mà chất lượng của tư vấn nó cũng không đồng đều, không phải là ai cũng tốt cả. Cho nên nó cũng gây ra một số những cái à phản ứng của người dùng của khách hàng. Nhiều khách hàng khi họ không có cái trải nghiệm tốt thì họ sẽ không có cái ấn tượng tốt về bảo hiểm. Thì cái đó không phải là ai cũng thế nhưng mà trong thời gian vừa rồi thì chuyện đó có xảy ra. Chị nghĩ đó là cái thử thách lớn của ngành mà mình phải vượt qua được. Thì những năm vừa rồi chị nghĩ là những năm mà ngành đang qua cái giai đoạn gọi là cái giai đoạn chuyển đổi chậm lại để đi nhanh hơn và chắc hơn trong tương lai. Thí dụ như trước đây chị nhớ là một công ty bảo hiểm lớn như nhưoline chẳng hạn hay là những công ty bảo hiểm khác. Một tháng như vậy bình thường mình chuyển vài ngàn đại lý nhưng bây giờ thì cái con số đó không thể làm được và cũng không nên làm cho vài trăm thôi nhưng mà mình phải tập trung rất nhiều về việc huấn luyện đào tạo chất lượng và thi cử bây giờ rất khó không có dễ như xưa nữa. Nhất là những cái sản phẩm mà tài chính càng ngày nó càng phức tạp hơn, bảo hiểm càng ngày càng phức tạp hơn thì cái việc mà thi mà đậu á không hề dễ dàng. và đậu rồi á mà bán được cho khách hàng thực sự tư vấn được cho khách hàng và chăm sóc khách hàng không phải là một cái việc mà ai cũng có thể làm được. Cho nên nó đi qua cái giai đoạn thanh lọc thì chị nghĩ là cái kết quả nó sẽ tốt hơn, cái trải nghiệm của khách hàng chắc chắn nó sẽ tốt hơn. Dạ.

Có lẽ một cái thị trường non trẻ nào cũng sẽ phải trải qua một cái giai đoạn như thế này rồi thay đổi cái nhận thức rồi những cái vấn đề biến cố xảy ra rồi có sự thanh lọc có sự thay đổi khi người ta đúng là cái tâm lý của người dùng người khách hàng bây giờ khi nghe tới những cái người sales bảo hiểm thì họ vẫn có những cái tâm lý nhất định nên là cái việc mà thị trường thay đổi và những nỗ lực của các công việc bảo hiểm thay đổi cũng là một cái điều phải xảy ra. Ờ chị Tina có nhiều kinh nghiệm tiếp xúc với các thị trường tài chính lớn thế giới. Thì em cũng tò mò cái chuyện là cái tư duy về chuyện personal finance, tức là tài chính cá nhân. Rồi cái câu chuyện của việc mà mình có thu nhập, mình quản lý cái thu nhập của mình, rồi sau đó sẽ bắt đầu có những cái sản phẩm đầu tư, những sản phẩm tài chính giống như bảo hiểm chẳng hạn. Thì với cá nhân chị á thì ngay từ lúc mà chị đi làm và có thu nhập thì mình đã có cái tư duy về quản trị tài chính cá nhân như thế nào? Cách đây hết nhất là 20 năm, 30 năm.

Dạ. Thật ra cái lúc mà chị bắt đầu đi làm kiếm được đồng tiền đầu tiên á thì nó lúc rất là đơn giản là gia đình cần hỗ trợ của mình. Chị là con lớn nhất trong gia đình, còn hai đứa em nữa. Thì cái việc đầu tiên mình nghĩ là phải hỗ trợ gia đình thôi. Cho nên là cố gắng xài rất là ít cho cá nhân. và đưa lại hết tiền cho bố mẹ. Đơn giản là vậy, không có nghĩ để dành không có tiết kiệm được một đồng nào nha. Trong những cái năm mà chưa lấy chồng. Dạ. [tiếng cười] Ok. Rồi sau khi lấy chồng xong thì vài năm sau thì chị có con thì khi có con thì bắt đầu nghĩ ngay đến chuyện phải tiết kiệm. Dạ. Thì chị còn nhớ là chị và ông xã chị quyết định là cứ khoảng 30% thu nhập của mình, ít nhất 30% là phải đi vào tiết kiệm. Không đụng đến. Dạ. không đụng tới và mua ngay đầu tư ngay cho con của mình, tức là mua bỏ tiền vào một cái tài khoản ở bên Mỹ nó gọi là tài khoản 529, tức là cái tài khoản về giáo dục cho con á. Sau này mình dùng cái khoản đó để trả cho tiền học của con. Dạ thì mình cũng làm được cái bước đó nhưng mà cũng chưa suy nghĩ cái gì mà sâu xa đâu. Có tiền thì để dành được thì thấy cái gì hay thì bỏ vào. Ví dụ trái phiếu mà lãi suất nó cao thì mua rồi thấy cổ phiếu nào hay thì mua. Đơn giản vậy thôi chứ không có một cái kế hoạch gì hết. Thì chị nghĩ nhớ là đến một lúc chị nhớ là hai vợ chồng đi chơi ở đâu đó chị quên rồi mà ngồi trong máy bay thì lúc đó cái nó bị turbulence nó bị rung lắc rất là mạnh. Thì mọi tự nhiên hai đứa nhìn nhau không nói một câu nào. Mà trong đầu nghĩ giống như trang như nhau thôi là những chuyện gì xảy ra thì con mình sao tại vì mình mới để dành đâu đó được một khoản nho nhỏ thôi và ngay lập tức mình phải nghĩ sau cái đó thì dĩ nhiên là rung rắc thôi rồi nó cũng bình thường xuống máy bay cái hai đứa nói với nhau là từ giờ trở đi phải suy nghĩ đến cái chuyện mà tài chính cá nhân của mình một cách nghiêm nghiêm chỉnh hơn. Phải có kế hoạch đàng hoàng chứ không kiểu hóc kiểu m thích gì làm đó như vậy được. Dạ thì bắt đầu chị mới xây dựng cái kế hoạch tài chính cá nhân của chị từ cái lúc đó.

Thường khi mà bắt đầu nghĩ tới chuyện xây dựng kế hoạch tài chính cá nhân một cách nghiêm túc hơn. Dạ. Thì mình sẽ bắt đầu như thế nào ở câu chuyện của chị?

Thật ra cũng là cái mà chị học qua thời gian thôi chứ ngay hồi đầu cũng chưa biết được hết đâu. Thì sau qua một thời gian chị thấy có vài thứ mà mình phải để ý. Đó là cái điều đầu tiên là à cái nguyên tắc đầu tiên là cái gọi là time value of money. Đúng rồi. Là cái thời giá trị của đồng tiền qua thời gian. Dạ. Càng sớm thì càng tốt. Cái đó là rất là quan trọng. Có lẽ nó đơn giản các bạn đều hiểu rồi nhưng mà để có kỷ luật mà làm điều đó thì cũng không phải là dễ. Đó thì cái điều đầu tiên là điều là là điều như vậy. Cho nên tụi chị quyết định là không cần biết chuyện gì xảy ra, không cần biết cái nhu cầu tiêu xài của mình là bao nhiêu. Nếu mình đã nói là mỗi tháng mình bỏ 30% vào trong cái khoản đầu tư nào đó là mình cứ thế mình cố gắng mình làm. Tháng nào cũng như thậ không thay đổi. Hoặc là chị cũng thấy bạn bè chị có những người họ làm rất là hay, họ quyết định là họ đầu tư vàng chẳng hạn. Mỗi tháng họ đều mua một lượng vàng. Cái người đó cũng chắc cũng thu nhập cũng hơi có cao hồi [tiếng cười] đó. mỗi tháng một lượng vàng không cần biết giá lên giá xuống nhắm mắt mua thì qua thời gian thì chắc chắn là nó ok tại vì có cái sự kỷ luật và mình bắt đầu từ rất sớm đó thì đó là cái nguyên tắc đầu tiên nguyên tắc thứ hai á là phải có cái thanh khoản đúng không tại vì nhiều khi á mình thí dụ mình thấy một miếng đất hay cái nhà nào đẹp mình cố gắng mình vươn quá sức của mình luôn nhiều khi cả vay nữa để mua cái cái tài sản đó nhưng mà lỡ chuyện gì xảy ra một cái là không biết xe sợ làm sao đúng không nếu mà mình phải bán cái tài sản đó ở cái thời điểm mà nó không đúng á thì rõ ràng là mình lỗ. Cho nên là cái này là cái bài học cũng hơi thương đau của mình về cái việc là phải bán tài sản à khi mà cần thiết. Cho nên là cái việc mà thanh khoản là chị nghĩ là rất rất là quan trọng. Và thứ ba á là khi mà mình à có cái xác định rõ ràng là mình đ phải để dành bao nhiêu, tiết kiệm bao nhiêu rồi thì bắt đầu mình phải có cái phân bộ tài sản cho nó hợp lý. Dạ. cá nhân chị á thì chị rút ra cái kinh nghiệm là những cái tài sản mà có tiềm năng tăng trưởng trong dài hạn nhưng cái tính thanh khoản không cao, ví dụ như bất động sản. ừ. Thì mình không nên bỏ quá tổng tài sản của mình là không không nên quá khoảng 20 25%. Không quá 25% với cái thanh khoản dạ ít thanh khoản như nó có tiềm năng tăng trưởng nhưng mà thanh khoản ít thì không quá 25% những cái tài sản mà tăng trưởng cao nhưng cũng có cái tính rủi ro thì cũng không được quá 20 25% khi mà mình còn trẻ. Thí dụ như cổ phiếu, ví dụ cổ phiếu thật ra cái vụ cổ phiếu á chị cũng phải nói rõ là trong cổ phiếu mình cũng chia ra rất nhiều cái rổ khác nhau. Thí dụ như có những cổ phiếu mình gọi là cổ phiếu blue chip đúng không? Những công ty lớn, những công ty có tiềm năng mình nghĩ là nó tồn tại lâu và nó sẽ tốt nhưng mà có thể là nó tăng trưởng trong 1 năm thì nó đều đều đều thôi thì mình có thể giữ được nhiều hơn. Còn cái khoản mà thí dụ như mấy công ty technology, những công ty startup, những cái mà hơi mạo hiểm đó. Thì đâu đó 10% thôi, không quá 10%. Dạ. Và cái những cái con số mà chị nói đó nó cũng thay đổi theo thời gian. Thí dụ như khi mình trẻ thì mình có thể chấp nhận rủi ro nhiều hơn chút. Nhưng mà khi mình lớn tuổi rồi thì bắt đầu mình sẽ phải chuyển dịch cái tài sản của mình dần dần vào những cái khoản mục mà nó ít rủi ro hơn để bảo toàn cái tài sản của mình. vẫn tích lũy nhưng mà không tích lũy theo cái hướng mà lấy quá nhiều rủi ro. Đó thì đấy là kinh nghiệm chị đúc kết qua nhiều năm và cũng là nói chung là trong ngành mình rút ra được những cái kinh nghiệm đó không phải ở Việt Nam và trên thế giới nó cũng thế. Dạ.

Và nguyên tắc cuối cùng mà thật ra cũng khá nhiều người quên mà hồi ngay bản thân chị hồi đầu cũng quên đó là bảo vệ bảo vệ những cái thành quả mình đã làm. à không thể không không thể thiếu cái khoản số ba này. Ví dụ như bảo vệ là cái gì? Là mình có thể phải mua suy nghĩ đến chuyện mua bảo hiểm chẳng hạn. bảo hiểm cho cái tài sản của mình, bảo hiểm cho cái việc mà nếu mà có thu nhập của mình bị đứt gãy, vì mình mất chóp hay là vì mình bị thương tật gì đó thì mình không cần phải bán cái tài sản của mình, thay đổi cuộc sống của mình quá nhiều mà nó đã có một cái khoản bảo vệ nhất định cho mình rồi. Và không phải là khi mà thu nhập còn thấp hay tài sản còn ít thì mới bảo vệ đâu. Mà ngay cả những người giàu hoặc là siêu giàu. Thật ra những người giàu siêu dầu là những người mà họ nghĩ đến chuyện bảo vệ nhiều nhất. Vừa rồi em cũng thấy báo chí rất là nói rất là nhiều cái việc mà Manual Life Singapore bán một cái hợp đồng tới 300 triệu đô Mỹ đúng không ạ? Dạ thì theo chị hiểu đó là một cái khách hàng mà họ có kinh doanh rất là lớn, tài sản của họ cũng nhiều nhưng mà họ không muốn có cái rủi ro bất cứ rủi ro nào xảy đến với con họ cả nên họ mua cái hợp đồng này cho một con còn nhỏ để nếu chuyện bất ký chuyện gì xảy ra với tài sản của họ, với kinh doanh của họ thì cái đứa bé nó cũng có một cái tài sản khá là lớn sau nay để nó nó có đảm bảo cho cái tương lai của nó. Dự như đó là một cái mà tất cả chúng ta không cần phải mua hợp đồng lớn như thế, không thể mua đầu đồng lớn như thế nhưng mà phải suy nghĩ đến tương lai của mình và của con em của mình thì bảo hiểm là một cái phần không thể thiếu trong cái danh mục đầu tư của mình. Thì đó là ba cái công ba cái nguyên tắc chính mà chị nghĩ ai cũng có thể theo đuổi được. Bản thân chị thì chị theo cái đó khá là khá là chặt.

Cảm ơn chị Thina với những kinh nghiệm rất là thực tế. Ở đây thì với một người mới đi làm thì công thức rất là phơ cơ bản. Đây là thu nhập trừ chi tiêu ra tiết kiệm. Ờ có thu nhập rồi nếu chi chi tiêu bao nhiêu thì còn lại là chúng tôi có thể tiết kiệm. Ờ tuy nhiên thì khi mà em muốn hỏi chị là tới khi nào mà chị nhận ra rằng là cái công thức nó không chỉ đơn giản là như thế. Tức là mình cũng không chỉ là chỉ có thu nhập không trừ đi chi tiêu ra tiết kiệm không mà mình còn phải nghĩ tới chuyện là cái thu nhập đó nó phải cái phần tài sản mình nó có phải được tăng lên nữa chứ không chỉ là cố gắng tạo ra thu nhập. Và đây câu chuyện chương trình của mình đang là beyond income. Dạ.

Không chỉ là thu nhập không ok thu nhập cao là tốt rồi. Nhưng thu nhập khao cũng không có nghĩa là bạn có nhiều tài sản. Dạ. Tích lũy. Thì với câu chuyện với chính chị Tina thì từ khi nào chị nhận ra là đây không chỉ là cái cái công thức này nó quá đơn giản đi và đến lúc mình phải vượt ra khỏi công thức này. Thu nhập trừ chi tiêu bằng tiết kiệm mà mình phải tích lũy tài sản.

Có lẽ các chị bắt đầu cái này cũng khá sớm nha. Tại vì mình biết là để mà có cái cái tài chính mà nó vững chắc cho tương lai á thì mình phải tiết kiệm. Cho nên chị được nuôi dưỡng theo cái kiểu đó từ nhỏ. Cho nên là khi mà bắt đầu có thu nhập một cái là chị nghĩ ngay đến chuyện tiết kiệm. Nhưng mà lúc đó giống như chị chia sẻ là cái chuyện tiết kiệm của mình nó khá đơn giản. Chưa có suy nghĩ đến phân bộ tài sản bao nhiêu là vào tiết kiệm bình thường, bao nhiêu là bất động sản, bao nhiêu là cổ phiếu và bao nhiêu là bảo hiểm. Phải không? Sau này giống như câu chuyện chị kể là một hồi mới nghĩ là à mình thiếu một cái khoản rất là quan trọng đó là cái phần bảo vệ cho cái tài sản của mình. À thì thời nay thì chị nghĩ các bạn có cái nhu cầu về tiêu xài nó nhiều hơn cái thời trước của chị và cái chuyện nó bình thường thôi. Nhiều cơ hội. Đúng không? Bình thường thôi. Mình thích đi du lịch, mình thích xe sang, mình thích nhà đẹp. Cái chuyện nó rất là bình thường và chị nghĩ rất là rất rất là đúng thôi. Chị nghĩ lại cái thời của mình thì cái thời của mình cũng đúng nhưng [tiếng cười] không phải là mình cứ mang cái công thức của cái thời đó mấy chục năm trước ép vào cái thời này đó các bạn phải như thế này thắt lưng buộc bụng đúng không? Bây giờ mình nói chuyện yolo mà ai biết được đúng không? Nhờ kinh tế khác hơn thì mình có quyền hưởng thụ cuộc sống và đâu có phải là chờ đến khi mình về hưu với hưởng thưởng hụ cuộc sống nó còn sức khỏe đâu mà hưởng thụ. Chính xác. Nên chị nghĩ cái chuyện mà có thu nhập cao, cuộc sống chất lượng cao là bình thường nhưng mà phải suy nghĩ đến chuyện tích lũy tài sản nữa. Tại cái thu nhập đó của mình nó có thể biến mất overnight đúng không? Có thể công việc của mình có thể bị mất. Một ngày tự nhiên là bị x thải hoặc là công ty cắt giảm công việc. Mà nhiều khi mình nghĩ công ty cắt thảm nhưng mà vì mình giỏi mình sẽ kìm được việc khác. Ok. Nhưng mà nếu những cái thứ mà rủi ro mà mình không control được giống như là tai nạn chẳng hạn thì làm sao đúng không? Thì cái việc mà tích lũy tài sản nó phải cái tư duy nó phải đến từ rất là sớm. À và tích lũy như thế nào thì bắt đầu lại một cái công thức mà mình cần phải mình phải có sự kỷ luật để đi theo đúng không? Để cho nó có vừa có thanh khoản, vừa có tích lũy dài hạn, vừa có tăng trưởng trong ngắn hạn và vừa có bảo vệ. Cái đó là cái mà chị chị cũng đúc kết được trong thời gian sau một cái một cái thời gian mà mình cũng làm theo cảm tính thôi, không có một cái công thức rõ ràng. Dạ.

Những cái người mà thu nhập chưa cao thì tích lũy kiểu gì?

Thu nhập chưa cao thì chi phí của mình cũng đừng có quá cao chứ mà thu nhập chưa cao mà chi phí cũng cao thì là không được. Rồi. Rồi cái chuyện tiết kiệm thì không phải là khi nào mình nhiều tiền mình mới tiết kiệm được mà mình có thể bắt đầu ở một cái khoản rất nhỏ. Tại vì nếu mà có đủ thời gian á cái tiền nó sẽ grow, nó sẽ tăng trưởng. Có một câu hỏi rất là phổ biến về chuyện này. Đó là những cái người mà thu nhập chưa cao thì tích lũy kiểu gì? Khi mà lúc đó thì gọi là thu nhập xong rồi chi tiêu xong là hết rồi. Cho nên là với những cái bạn mà còn đang bắt đầu sự nghiệp v thu nhập chưa cao đó thì nếu mà so chiếu lại cái khoảng thời gian của chị thời gian đầu phát triển sự nghiệp khi mà thu nhập chưa cao như bây. Giờ thì lúc đó cái tư duy của mình về chuyện tích lũy như thế nào?

Dạ chị nghĩ thu nhập dĩ nhiên là thu nhập mà chưa cao thì tích lũy nó sẽ khó hơn. Nhưng mà nếu mình có đủ cái sự kỷ luật á, thứ nhất á là thu nhập chưa cao thì chi phí của mình cũng đừng có quá cao đúng không? [tiếng cười] Chứ phải thu nhập chưa cao mà chi phí cũng cao thì là không được rồi. Cái chuyện mà mình mới bắt đầu mà mình phải share chung apartment đúng không? Câu căn hộ với lại bạn chẳng hạn. Là hoàn toàn cũng có thể mình phải suy nghĩ tới khi mà thu nhập nó chưa cao. Ở nước ngoài chờ thấy chuyện nó rất bình thường. Ở mình thì có lẽ chưa phải là thông dụng lắm đúng không? Dạ. À rồi cái chuyện tiết kiệm thì không phải là khi nào mình nhiều tiền mình mới tiết kiệm được mà mình có thể bắt đầu ở một cái khoản rất nhỏ. Tại vì nếu mà có đủ thời gian á cái tiền nó sẽ grow, nó sẽ tăng trưởng. À chị nghĩ cái mình cứ nhớ cái công thức đó và mình cho mình cái sự kỷ luật thì nó sẽ nó sẽ ổn n tức là phải có kỷ luật thôi chứ không thể nào nói thu nhập của tôi chưa cao cho nên tôi không không để dành được một đồng nào cả. À cái đó nó sẽ gây rất nhiều rắc rối sau này đúng không? Khi mà nhất là khi cái thu nhập của mình nó bị giảm hoặc nó bị ngừng thì lúc đó còn cuộc sống của mình nó bị đạo lộn quá nhiều. Dạ.

Tức là kỷ luật từ những cái khoảng nhỏ nhất.

Từ kỷ luật từ khoản nhỏ nhất là bắt đầu từ cái lúc sớm nhất. Và đừng có quên cái chuyện bảo vệ. Tại sao cái chuyện bảo vệ chị nói là quan trọng? Giống như câu chuyện của chị. Ờ khi mà mình chưa có nhiều tiền lúc đó mình không có mua những cái sản phẩm bảo hiểm hay là tài chính mà phức tạp và phải và tốn nhiều chi phí được. Nhưng mình hoàn toàn có thể mua một cái sản phẩm mà giống như một loại hiểu tử kỳ để bảo vệ sức khỏe của mình. Và nếu mà cái chuyện gì xảy ra thì cái số tiền lớn nó được chi trả cho gia đình mình mà mình không cần phải trả nhiều phí quá. Ví dụ như vậy đó. Thì ít người nào nghĩ đến chuyện đó lắm. Khi mà chuyện xảy ra rồi thì mình mới nói giá mà giá mà mình nghĩ đến chuyện đó sớm hơn. Dạ. Nhưng mà cái cái chuyện mà tiết kiệm thì chị nghĩ là nó lên bắt đầu từ rất là sớm thì nó mới có cái hiệu quả tốt nhất. Dạ.

Thì mình cũng rèn luôn cái cái khả năng kỷ luật của mình từ ngay từ khi mà số tiền nó còn nhỏ. Để sau này mọi thứ nó tăng dần lên. Thì đã có một cái cái sự kỷ luật đó rồi.

Chính xác. Dạ. Và mình dạy con cái của mình như vậy luôn thì nó nó cũng sẽ có tác tác dụng. Dạ.

Ờ trong một cái tập lần trước của cái chuỗi podcast này thì có nhắc tới một cái ý là thu nhập của người Việt thì ngày hiện nay đã tăng lên rất nhiều. Cái này là đúng nha. Thu nhập bây giờ tăng lên nhiều. Tuy nhiên thì là có vẻ tài sản của họ lại không tăng tương ứng. Cái này là không biết là chị nghĩ sao về cái kết luận này. Tức là có cái chuyện này xảy ra không, có tình trạng này không và lý do tại sao có. Tại sao thu nhập tăng và tài sản lại không tăng?

Có chuyện này xảy ra không? Góc nhìn là người quản lý tài sản. À chị có cái.

Chuyện đó có thu nhập bây giờ thì thật ra so với trước đây là rất là cao. Mà một cái mà chị thấy là vui á, đó là cái gáp giữa người Việt Nam đi làm á, so với chuyên gia nước ngoài nó không còn lớn như xưa nữa. Hầu như không còn. Hoàn toàn phụ thuộc vào cái năng lực và cái đóng đóng góp cống hiến của người đó cho tổ chức.

Thu nhập thầy cao rồi mà tại sao tài sản thì lại không cao? Thì có có lẽ là vì chi phí của mình lớn chứ, không cái nhu cầu về cuộc sống của mình nó lớn, nó cũng lớn luôn. Cho nên tăng tương ứng mà rồi cái phần tiết kiệm đầu tư á thì chị nghĩ nó có thể ở đâu đó nó bị một cái vấn đề là mình không có cái kỷ luật và mình không có cái chiến lược rõ ràng. Mình thấy cái gì hay mình nghe thấy hay thì mình đi theo. Mình thấy vàng thì mình chạy theo vàng. Trong cái thời gian ngắn hạn có thể là mình thắng lớn nhưng mà mình cũng có thể thua lớn. Thì chị nghĩ cái việc mà là đầu tư và tiết kiệm không có kỷ luật nó gây đến cái việc là cái tiết kiệm của mình, cái tài sản của mình trong thời gian tích lũy trong thời gian nó không có tăng như mà mình mong muốn. Mình nghĩ đó là cái lý cái lý do chính.

Khi mà có thu nhập cao có tiền á thì mình hay mua sắm mình sở hữu mà hình như là không phải thứ gì mua được bằng tiền cũng được gọi là tài sản. Tức là một tài sản đúng nghĩa được định nghĩa như thế nào? Nó là tài sản nhưng mà không phải là cái tài sản mà giúp mình giàu lên đúng không? Có thể giúp mình sướng một chút xíu ở lúc đó đi xe sang có nhà đẹp thì thích chứ. Không nhưng mà có thể nó không có giúp cho mình có thu nhập trong tương lai. Thì nếu mà mình không để tiền ở đúng chỗ, mình tập trung quá nhiều vào những cái tài sản mà nó không mang lại cái giá trị tích lũy trong tương lai hoặc thu nhập trong tương lai thì nó làm cho cái việc là tích lũy của mình nó bị chậm lại hoặc là nó còn đi ngược lại nữa.

Dạ. Có phải một trong những lý do cho cái chuyện này là cũng là do là đa phần chúng ta đều gọi là chưa có cái kiến thức tài chính cá nhân, cái tư duy tài chính cá nhân. Không một cái thứ mà chúng ta ít được dạy ở trong trường mà từ lúc đi ra đi làm rồi kiếm tiền rồi xài rồi tiết kiệm thôi chứ còn một cái tư duy về tài chính cá nhân để như chị nói là quản lý cái tài sản những cái gì mình kiếm được đó rồi cho nó sinh lợi trong tương lai thì gần như mình ít để ý đến đúng không?

Chị nghĩ em em nói đúng. Tại vì chị cũng nhớ bố mẹ chị cũng dạy chị cái điều đó. Em đâu được dạy đâu. Dạ. [tiếng cười] Dạy cả. Đúng ở trong không có trường nào dạy cái việc này cả và mình phải học bằng kinh nghiệm ờ rồi mất nhiều thời gian thì cũng phải trả giá rồi mới học được cái đó. Thì nghĩ đây cũng là cái mà có lẽ mình cũng nên suy nghĩ về chuyện dạy con cái mình hay là đưa vào trường học dạy càng sớm thì thì càng tốt hơn. Đúng là như vậy.

Mà em nghĩ là câu chuyện của tài chính cá nhân thì người ta hay nói là personal finance thì nó rất là cá nhân. Tức là mỗi người sẽ có một hoàn cảnh khác nhau, nó chẳng có công thức chung nào. Sẽ rất khó phải nói, rất khó để mà nói là tôi sẽ dạy cho anh một cái một cái bài học tài chính cá nhân thành công. Bởi vì đó là mỗi người sẽ khác nhau và mình nhìn vào nhu cầu của từng người rồi khẩu vị rủi ro cách tư duy về chuyện tài sản trong tương lai. Cho nên đúng là cuối cùng cũng chỉ mình mới học được từ cái chuyện của mình và mình là người hiểu nhất là mình cần điều gì trong cuộc sống, mình cần tiêu xài thế nào, mình lo cho ai, mình quan tâm đến điều gì.

Ờ nãy giờ thì chị có nhắc đến cái bảo hiểm là một trong những cái sản phẩm một một cái phần của trong một kế hoạch tài chính dài hạn. Thì chắc chắn là hôm nay nhân có dịp nói chuyện với chị thì chắc cũng phải hỏi đới cái cái sản phẩm này không có gì phù hợp hơn để mà phải hỏi thêm từ người đứng đầu của công ty bảo hiểm nhân thọ để gọi là làm rõ hơn một chút về những cái thắc mắc, những cái khó hiểu của người tiêu dùng hiện nay cũng như là của những cái người đang trong kể những người đi làm trong một cái xã hội có thu nhập, có nhiều cái sự lựa chọn và họ mong muốn làm sao để tích lũy tài sản thì cái góc nhìn cái tư duy về bảo hiểm là phải khác. Thì ở đây cái sản phẩm bảo hiểm được đặt trong một cái cấu trúc các loại tài sản như thế nào và cần nhìn nhận nó như thế nào và có những cái hiểu lầm nào thường thấy.

Dạ. Dạ. Tại vì nghe tới bảo hi tất nhiên người ta sẽ nghĩ tới là sức khỏe bảo vệ khi mà như chị nói là là máy bay rung lắc chị với chồng chị nghĩ là con mình có chuyện gì thì con mình xa sao. Nhưng bên cạnh sức khỏe thì người ta vẫn muốn là cái tài sản sinh lời nữa chứ tức là đầu tư nữa. Thì bảo nhân thọ nên được đặt như thế nào trong cái bức tranh chung ạ?

Chị à nhớ là khi mà mình đi qua Singapore hoặc là Hồng Kông mà gặp một cái ngân hàng bank cờ nãoo câu đầu tiên họ hỏi á là có bảo hiểm không? Dạ ví dụ vào UBS hay là DBS hay là câu đầu tiên hỏi là có bảo hiểm không? Có cái bảo hiểm nào? Có cái gì? Tại vì nó đã thành một cái thói quen của người dân ở những cái nước phát triển đó là bảo hiểm một cái phần không thể thiếu trong cái danh mục tài sản của mình. Dạ. À thí dụ như những nước như là Nhật chẳng hạn, 20% tổng tài sản của họ là nằm trong bảo hiểm. Tại vì họ nghĩ họ sẽ sống lâu cho nên họ cần cái tích lũy dài hạn về lâu về dài.

Thì với Việt Nam của mình là vì ngành bảo hiểm nó cũng còn mới cho nên trong những năm đầu những năm khoảng năm 2000 thì phần lớn toàn thị trường là mọi người mua cho cái nhu cầu giáo dục của con cái. Tức là để dành để con mình khi mà con mới nhỏ hoặc là mới xanh ra thì mua cái hợp đồng cho họ à cho cho con. Rồi sau đến khi con đi học 18 tuổi 20 tuổi thì lấy cái tiền nó ra để đi cho con đi học. À rồi xong một cái khoảng thời gian á thì nó hơi có sự thay đổi vì bắt đầu có nhiều cái hình thức khác để tiết kiệm hơn, không phải chỉ là bảo hiểm. Ví dụ như lúc đó là vàng rồi bất động sản bắt đầu nóng. À nhưng mà về bảo hiểm thì lúc đó cái sản phẩm mà trở nên phổ biến vậy là sản phẩm sức khỏe. Đó tại vì cái nhu cầu mà được chăm sóc sức khỏe mà cao cấp, y tế cao cấp của người Việt Nam bắt đầu tăng lên thì những cái sản phẩm mà vừa tiết kiệm mà vừa bảo vệ sức khỏe là trở thành cái sản phẩm chủ lực của ngành. À và những năm vừa rồi thì bắt đầu nó có một cái sự dịch chuyển nữa đó là người ta bắt đầu nghĩ đến bảo hiểm là một cái kênh đầu tư dài hạn. Dạ.

À vì chị nghĩ nó cũng đừ từ cái việc là ngành nó mới cho nên là cái nói về đầu tư thì nó chưa có đủ thời gian để chứng chứng tỏ được về cái tính hiệu quả của việc đầu tư trong những năm trước. Nhưng bây giờ là qua khoảng 20 năm rồi thì cái việc đầu tư trong ngành bảo hiểm nó được chứng minh rất là rõ. Nét là nó có cái sự ổn định và hiệu quả khá là tốt. Thí dụ như những cái quỹ mà đầu tư liên kết đơn vị của các công ty trên thị trường thì không chỉ nói là manol đâu, các công ty chị thị trường ở đâu nó những cái quỹ cổ phiếu trái phiếu cổ phiếu gọi là tăng trưởng của các công ty 8 9% là rất bình thường. Tức là trong cái khoảng thời gian ngắn thì nó có thể nó dao động nhưng mà 18 năm vừa rồi 9% 8% đó thì có thể nó không phải là cao nhất so với các kênh đầu tư khác nhưng mà nó cũng khá tốt và nó khá ổn định.

Và có một cái điều á mà chị nghĩ là khá là đơn giản thôi nhưng mà không phải nhiều người để ý tới đó là khi mình đầu tư vào cổ phiếu như một cái người đầu tư cá nhân á thì mình bị chạy theo cái tâm lý rất là nhiều. Dạ. Nên mình làm những cái thay đổi rất là nhanh. Thí dụ như mình thấy nó xuống cái mình nhanh chóng mình bán đúng không? Hoặc là mình thấy nó bắt đầu nó lên thì mình đi mua đúng không? nhiều khi là mua đắt bán rẻ không chơi. Nhưng mà với cái một cái công ty mà bảo hiểm mà mà quản lý tài sản lớn thì họ sẽ có cái chiến lược đầu tư nó cụ thể hơn, nó kỷ luật hơn. Thì đó là cái sự kỷ luật. Thì trong cái ngành bảo hiểm cái một trong những cái mà rất quan trọng đó là khi đầu tư thì phải có kỷ luật. Và cái cấu trúc của cái sản phẩm bảo hiểm nó đảm bảo cho cái việc kỷ luật đó ở một cái thời gian đủ dài thì khi kỷ luật ở thời gian đủ dài thì cái thường thường cái kết quả nó sẽ tốt hơn.

À có một điều nữa mà chị muốn nói đó là khi mình nhìn vào thị trường chứng khoán chẳng hạn ở bất cứ nước nào ở Việt Nam thì thị trường chứng khoán của mình hơi mới đúng không? Thời cái thời gian nó chưa phải là dài lắm nhưng cũng đã đi đúng giống như những gì mà mình thấy ở nước ngoài rồi. Đó là khi mình nhìn 5 năm 10 năm 5 năm thì thường thường nó đi lên đi xuống khá nhiều. 10 năm nó bắt đầu ổn định hơn một chút xíu nhưng khi mình làm mình nhìn 15 năm hoặc 20 năm á thì thường thường nó đi lên như vậy mà cái mức độ mà lên trung bình 8 9% là rất bình thường. Ngay cả cái thị trường chứng khoán mà đã phát triển lâu đời như Mỹ đúng không? à của SNP chẳng hạn 10 năm trong bất cứ khoảng thời gian 20 năm là mình nhìn vào nó tăng trưởng như vậy thì Việt Nam cũng vậy thôi. Ờ cho nên cái quan trọng là mình sẽ phải tìm được một cái tài sản nó có cái cấu trúc đủ để nó đảm bảo cái tính lâu dài và tính kỷ luật của sản phẩm. Thì với dòng sản phẩm liên kết đơn vị, bảo hiểm liên kết đơn vị hiện nay á, chị nghĩ là đó là một cái kênh đầu tư dài hạn mà không thể thiếu trong cái rổ đầu tư của người Việt mình trong cái thời gian sắp tới.

Sản phẩm mà vừa bảo vệ vừa có thể đáp ản ứng nhu cầu đầu tư, hai cái mong muốn đó nó có mâu thuẫn với nhau không? Không. Em nói đến bảo hiểm là phải bảo vệ đã. Nhưng [âm nhạc] cái hay nữa đó là cái việc mà đầu tư dài hạn nó cũng rất là hiệu quả. Nó không thua những kênh ghép mình để [hắng giọng] yên trên nó thì nó sẽ tự động nó tăng trưởng qua thời gian. Tức là ở đây là có thể xem đây là một sản phẩm mà vừa bảo vệ nhưng vừa có thể đáp ứng nhu cầu đầu tư. Hai cái hai cái mong muốn đó nó có mâu thuẫn với nhau không ạ?

Không em nói đến bảo hiểm là phải bảo vệ đã. Chắc chắn là phải có. Tại nếu không thì mọi người cũng đi tìm một cái cấu trúc nào khác đúng không? Thì cái hay của bảo hiểm là mình mới bỏ một số tiền nhỏ thôi nhưng nếu chuyện gì xảy ra là công ty sẽ trả một số tiền lớn. Thì cái đó những cái cơ những cái kênh đầu tư khác không có. Nhưng cái hay nữa đó là cái việc mà đầu tư dài hạn nó cũng rất là hiệu quả. Nó cũng không thua những cái kênh khác. Dạ. Nó không thua những kênh khác đúng không? Ví dụ mình nhìn vào tiền gửi ngân hàng trong 18 năm 20 năm vừa rồi chị không nghĩ là nó đạt 89% đâu. Trung bình không không đạt. Nó có thể thấp hơn đúng không? Ngay bây giờ nó đang cao nhưng mà có thể tháng sau nó nó xuống. Thành ra là cái cái hiệu quả về đầu tư nó cũng nó cũng tốt nhưng mà phải làm phải xác định thì chị nghĩ cái việc mà mọi người cần xác định đó là khi mà đầu tư vào sản phẩm bảo hiểm à tài chính bảo hiểm như vậy thì phải suy nghĩ đến chuyện lâu dài, không thể nghĩ ngắn hạn được. Dạ. Tức là ngắn hạn thì nó hiệu quả của nó sẽ không cao. Phải nghĩ đến chuyện là lâu dài mình mình để đó mình không đụng tới. Có những cái danh mục đầu tư mình có thể đụng thường xuyên đúng không? mình mua bán thường xuyên nhưng cũng có những danh mục mình để [hắng giọng] yên trên nó thì nó sẽ tự động nó tăng trưởng qua thời gian.

Dạ. Tức là ở đây có thể nói một cách ngắn gọn là một sản phẩm mà có một cái lợi kép như thế này đó là vừa có thể bảo vệ vừa có thể thỏa mãn được nhu cầu đầu tư ờ mà về mặt lâu dài mà theo theo cá nhân chị thì nên để bao nhiêu phần trăm trong bảo hiểm nhân thọ. Cái đó nó cũng phụ thuộc vào tổng tài sản của mình là bao nhiêu. Thí dụ tài sản của mình lớn thì chỉ cần 5% là đủ rồi. Ừ. Nhưng mà nếu tài sản của mình nhỏ thì cũng có thể mình nên suy nghĩ nhiều hơn. Người Nhật được khoảng 20% đúng không? Người Mỹ đâu đó khoảng 10%. Singapore 6 7%. Việt Nam của mình đang còn rất thấp. Dạ. Cái cái phần của người Việt thì mình khó đoán. Cái công thức mình đã nói là mình đã nói là 6% của thu nhập của mình nên dùng để mua bảo hiểm. Đó là cái công thức mà mình đưa ra và phần lớn khách hàng thì họ cũng theo cái công thức đó nhưng mà vẫn rất nhiều người dân của Việt Nam của mình chưa có sản phẩm bảo hiểm.

Theo quan sát của chị thì vì sao có cái sự ngần ngại đó và cái sự tăng trưởng của chuyện sở hữu sản phẩm bơm nhân thọ trong nhiều năm qua ở Việt Nam như thế nào? Thật ra nếu mà nói về ngành số lượng mà khách hàng mà có bảo hiểm thì nó cũng tăng khá nhiều rồi. Bây giờ mình đang nhìn đâu khoảng 8 triệu gia đình Việt Nam có bảo hiểm thì nó chưa được 10 phần 10% dân số và so với GDP thì cũng còn khá thấp. Tại GDP thì tăng tăng cũng khá nhanh và ngành của mình thì nó cũng lúc lên lúc xuống chứ không phải là luôn luôn là tăng trưởng dương. À nhưng mà cái cái số lượng khách hàng mà chưa có thì vẫn còn nhiều. Và những khách hàng có rồi theo chị là cũng rất nhiều người mua chưa đủ. Những năm đầu thì có thể mua vì nể, những năm sau này thì mua vì cần đúng không? Cần nhiều hơn. À cho nên khi mình quay lại khách hàng cũ á mình thấy là cái cái nhu cầu của họ mà cần mua vẫn còn khá nhiều.

Thì để mà cái việc này nó thay đổi chị nghĩ có vài thứ cần phải xảy ra. Thứ nhất đó là cái nhu cầu khách hàng đã thay đổi rồi. À nhu cầu không chỉ là bảo vệ về sức khỏe nữa, nhu cầu đầu tư đang càng ngày càng tăng thì cái sản phẩm của mình phải thiết kế để đáp ứng được cả nhu cầu bảo vệ lẫn đầu tư. Cái cái lợi suất đầu tư nó phải tốt cho họ chứ nếu nó thua các kênh khác quá thì họ sẽ không mua. Em vừa nói lúc nãy đó, tức là họ cũng quan tâm là cái này nó có lợi hơn các kênh khác không. Đúng, chính xác. Cái việc là cái công ty bảo hiểm phải thiết kế được những sản phẩm như vậy là có có khả thi là thiết kế được. Khả thi ở các nước nó đã làm được rồi. Việt Nam mình chắc chắn cũng làm được. Thật ra cái sản phẩm vừa rồi của Menol chị chị đã thiết kế theo cái hướng đó rồi. Dạ.

Cái việc thứ hai chị nghĩ cũng quan trọng đó là cái chất lượng của tư vấn viên của cái người đại lý bảo hiểm nó phải tăng lên đúng không? Khi mà khách hàng họ bỏ một cái số tiền lớn hơn vào trong bảo hiểm, không phải là chỉ là mười mấy hai chục triệu như trước đây nữa mà họ muốn đầu tư họ bỏ cả trăm triệu vào trong bảo hiểm chẳng hạn hoặc là có khách hàng bỏ cả vài tỷ thì cái chất lượng tư vấn nó rất là quan trọng. Tư vấn và chăm sóc khách hàng rất là quan trọng. Cho nên là cái việc mà đào tạo huấn luyện đại lý là một cái ưu tiên số một của công ty bảo hiểm mà phải làm tốt hơn trong cái thời gian sắp tới thì chị nghĩ hai cái đó cộng lại cộng với cái việc mà mình sử dụng công nghệ tốt hơn để phục vụ khách hàng tốt hơn nó sẽ làm cho cái tỉ lệ thâm nhập của bảo hiểm tức là cái số lượng người dân mà mua bảo hiểm à nó sẽ tăng lên trong thời gian sắp tới. Chắc chắn là như vậy.

Cái nhu cầu của của người khách hàng bây giờ tức là đôi khi họ cũng rất là linh hoạt, họ cũng có nhu cầu khác nhau rồi chưa kể là họ cũng có thể nói là ờ bây giờ chúng em thế hệ trẻ và chúng em rất là chăm lo thể thao, lo sức khỏe nên là cái chuyện mà rủi ro đó với tụi em là không có nhiều. Tụi em vẫn muốn bảo vệ sức khỏe phòng khi có rủi ro thôi nhưng mà tụi em vẫn muốn giảm thiểu cái rủi ro đó hết m có thể từ phía từ phía cá nhân nhưng mà cái quan trọng là đầu tư. Ừ có xin lời hay không ạ? [tiếng cười] Có em để dài hạn mà cho tới 10 20 năm 30 năm nữa rồi bây giờ mọi thứ nó đang biến động như thế này. Chiến tranh rồi sự thay đổi của công nghệ này kia thì không rõ là ở góc nhìn một cái người quản lý tài gi quản lý tài sản lớn như là công ty Manual thì nhìn cái bức tranh vĩ mô và dài hạn như thế nào. Dạ.

Thực ra trong cái thời kỳ mà mọi thứ nó nó không rõ ràng á, nó rủi ro nhiều á thì mọi người lại cái cái nhận thức về bảo hiểm, về bảo vệ của mọi người lại tăng lên. Trong cái thời kỳ Covid chẳng hạn là mình thấy rõ ràng là mọi người rất lo về sức khỏe, về tương lai thì mua nhiều hơn bình thường. Trong cái thời gian chiến tranh như vậy cũng vậy, mình cũng nghĩ là thu nhập của họ bị ảnh hưởng nhưng cái việc mà nhu cầu về bảo vệ nó lại tăng. Dạ. Chị nghĩ cái chuyện đó là cũng khá là dễ hiểu thôi. Cái cái quan trọng là các cái sản phẩm nó phải đáp ứng được nhiều cái nhu cầu khác nhau của khách hàng. Thì nhu cầu về bảo vệ, nhu cầu về đầu tư và để mà đầu tư mà là mà nó ra cái lợi suất tốt thì cái sản phẩm phải được thiết kế đúng đúng không ạ?

Đấy chị mới nói chuyện đó thí dụ như với sản phẩm mới thì bên chị sẽ xác định vài thứ. Thứ nhất là sau một thời gian mình thấy là có một bộ phận khách hàng họ không có muốn theo cái việc mà trả phí quá lâu. Ví dụ như 15 20 năm rất thực tế giữa chừng. Dạ. Họ nghĩ lỡ giữa chừng khu nhà của tôi bị ảnh hưởng gì thì sao? Đúng không? Nếu mà nói tôi ngắn ngắn 5 năm gì đó thì tôi thấy ok thấy [tiếng cười] đỡ lâu mà dài thì thật ra là ai cũng phần lớn là dài ok thôi nhưng mà ngay lúc đầu năm 10 năm đúng không ạ? Kào gia sản phải đây không [tiếng cười] ạ? Dạ đúng. Thì cái với sản phẩm mới thì chị chị thiết kế theo hướng là 5 năm trở lên là được rồi. Cứ 5 năm là được rồi. Mà nếu họ muốn đóng đủ linh hoạt để nếu họ muốn đóng 6 năm, 7 năm, 8 năm, 9 năm gì cũng được. Càng dài thì cái lợi suất nó càng tốt hơn, cái thưởng nó càng cao hơn thôi chứ 5 năm là ok. Thứ nhất là vậy.

Thứ hai á là chị cũng mọi chị cũng nhận thấy là cái cấu trúc của sản phẩm nó phải hơi khác đi. Nếu mà cái lợi suất đầu tư là cái quan tâm hàng đầu của khách hàng trong cái dòng sản phẩm mới này thì cái chi phí nó phải giảm thiểu. Cho nên về cái phần mà chi phí ờ cho cái sản phẩm là khi này chị giảm thiểu ở mức mức tối thiểu luôn. Dạ. Và cái nữa là cái họ có cái nhu cầu họ không phải là tôi mua cái sản phẩm này mặc dù đóng phí 5 năm thôi nhưng mà đến khi về hưu tôi mới được đụng vào nó. Ừ. Thì có cái nhu cầu là khoảng 10 năm tôi có thể rút tiền ra đi du lịch được không? Đi du lịch được không? Hoặc là về hưu được không? Hay là cho con cái đi học được không hả? Đúng không? Thì mình mới thiết kế là sau 10 năm bắt đầu có thể rút ra được. Dạ mà không ảnh hưởng đến những cái khoản thưởng của mình. Thì để thiết kế được cái sản phẩm và như vậy thì mình cũng phải chấp nhận là cái lợi nhuận của cái sản phẩm nó có thể thấp đi nhưng mà hy vọng là nhiều khách hàng sẽ thấy nó phù hợp với mình họ mua và khi họ mua như vậy họ sẵn sàng bỏ cái một cái số phí lớn hơn đúng không? Vì đây là cái đầu tư rồi chứ không phải chỉ bảo vệ thông thường nữa. Vừa đầu tư vừa bảo vệ thì đó là cái chiến lược của của các công ty bảo hiểm. Và chị nghĩ không phải main live đâu mà thị trường sẽ có một cái phân khúc khách hàng và sản phẩm như vậy. Nó là một cái xu hướng tất yếu mà đã xảy ra ở các nước khác và sẽ xảy ra ở Việt Nam. Dạ. Chắc chắn như vậy.

Khi mà trao đổi với chị em có tìm hiểu một chút về cái sản phẩm xanh phú quý này là đúng là em thấy là bắt buộc phải linh hoạt là có những cái thời gian cột mốc 5 10 15 năm cho khi mà họ cũng thay đổi. Đúng đúng là cái việc cảm thấy là mình để tiền ở trong đó lâu quá là cũng một cái tâm lý là có tâm lý ngại ngại ngùng. Đó ch có đó. Có nhiều khách hàng họ cứ nói ủa sao tôi đóng tiền mười mấy năm mà tôi không thấy được cái gì. [tiếng cười] Thứ nhất là chúc mừng khách hàng vì không thấy được cái gì. là vì sao? Không có bị tử vong, không có bị gì, không bệnh tật gì đúng không ạ? Nhưng [tiếng cười] mà nó cái số tiền đó nó tích lũy từ lâu về dài ông thấy. Dạ. Tóm lại là phần phải thay đổi cái tư duy về từ ngắn hạn sang dài hạn thì mới thấy được cái chuyện này. Mà mà cũng đó thì tất nhiên là phải thiết kế sản phẩm làm sao để đáp ứng cái nhu cầu linh hoạt đó để họ cảm thấy là nó quá lâu. Và nếu mà thật sự có nhu cầu sử dụng tiền sớm hơn thì vẫn có thể chứ không thể nào là cảm giác như là bị giam tiền ở trong đó lâu quá. Cái cái ngần ngại đó là có thật. Dạ.

Em nghĩ là ngành bảo hiểm nói chung sẽ phải có những cái sự linh hoạt như vậy theo cái nhu cầu của khách hàng. Dạ. Ờ tóm lại thì ở đây trong cái bối cảnh mà như nãy chị em mình có nói chuyện là bây giờ mọi thứ nó thay đổi liên tục, công việc cũng thay đổi rồi thị trường rồi bài toán vĩ mô, bức tranh vĩ mô, kinh tế thật sự là khó có thể có cái gì đó chắc chắn được. Ừ ờ đó là đôi khi nhiều khi mọi người có tâm lý là như vậy. Tại vì bây giờ thôi không biết thế nào thôi cứ enjoy live, cứ tận hưởng cuộc sống đi ha. cứ cứ cứ thoải mái đi chứ ngày biết ngày mai thế nào. Đúng là họ có tâm lý đó nhưng mà ở mặt ở góc độ khác thì kiểu gì cũng cũng phải có một cái sự phòng phòng bị cho mình, đặc biệt với những người có gia đình và có con.

Thì để nếu mà góc nhìn của chị chị chị Tina trong cái thời điểm bây giờ nếu mà có một cái sự chia sẻ cho những cái bạn trẻ hơn, những cái đàn em hoặc thậm chí cho con của chị ờ góc trình của mình bây giờ ờ tất nhiên các bạn bây giờ cái cuộc sống nó khác, kinh tế cũng khá hơn nhưng mà nếu gọi là chia sẻ một tí cho thế hệ sau á thì người trẻ bây giờ cần có một cái định hình, một cái tư duy tài chính như thế nào ờ để mà gọi là sẵn chuẩn bị cho mình hành trang vào đời trong cái kỷ nguyên có nhiều biến động, có nhiều thay đổi như thế này. Dạ. Dạ.

Chị nghĩ cái lời khuyên mà đơn giản của chị thôi là nên không nên nghĩ cái việc mà kế hoạch tài chính là một cái gì quá to tát. phải là mình khi mình già hơn hoặc là mình làm có nhiều tiền hơn mình mới nghĩ tới và có thể bắt đầu từ rất sớm khi mình bắt đầu có thu nhập là mình suy nghĩ đến chuyện đó rồi à và bắt đầu sớm thì chắc chắn là kết quả nó sẽ tốt hơn rồi tạo ra cho mình một cái kỷ luật cái kỷ luật rất quan trọng trong cái việc mà thực hiện cái kế hoạch tài chính đó và có một vài cái công thức đơn giản thôi mà cố gắng có cái sự kỷ luật để đi theo nó thì cứ chị nghĩ làm như vậy thôi là chắc chắn là nó sẽ nó sẽ ổn Và nó sẽ tạo cho mình một cái sự an tâm đúng không? Mình vẫn có thể à hưởng thụ cuộc sống được mà mình an tâm là có chuyện gì đó là mình không có thể mất hết thu nhệ công việc của mình có chuyện gì xảy ra không? Mình đã có tài sản sẵn mình ngủ cái tài sản đó nó cũng tích lũy tiền đúng không ạ? Thì cái đó nó sẽ mang lại cái an tâm cho mình chị nghĩ chứ không ảnh hưởng đến yolo của mình đâu. Ừ. Vẫn có thể yolo được. Vẫn yolo được mà vẫn yên tâm. Dạ để yolo. Dạ. và chừa khả năng để tiếp tục zolo bền vững. Tại vì có chuyện gì xảy ra thì mình vẫn có một cái khoảng dự phòng còn hơn là cứ kiểu thoải mái xong mà không có dự phòng thì sẽ lỡ mà có chưa xảy ra thì cái cái khả năng sẽ bị chậm lại không còn cái điều kiện tài chính đó nữa. Mỗi khi mà có cái rủi ro gì xảy ra thì cái đó là cái điều mà chị cũng dạy con chị. Dạ. Dạ. Dạ.

Chị sẵn sàng mình mở lòng hơn chút xíu. Nó muốn coi ca nhạc, nó muốn đi chơi, nó muốn gì thường xuyên hơn mình rất nhiều. Ok. Nhưng mà cái kỷ luật của con ở đâu? Ừ. Về cái chuyện đầu tư đúng không? Hay là bảo vệ đầu tư làm sao để có kỷ luật mà chị theo do nó rất là kỹ. Dạy ngay từ bây giờ chứ không có phải là để một số năm rồi mới học được từ kinh nghiệm như chị. Và sau này còn sẽ coi nhiều buổi ca nhạc nữa chứ không chỉ một buổi tức là phải luôn chuẩn bị cho chuyện đó. Cảm ơn chị Tina rất nhiều ạ. Chúc chị nhiều sức khỏe và tiếp tục hành trình ở Việt Nam trong cái chuyện thay đổi nhận thức của người dùng liên quan tới ngành bảo hiểm nhân thọ. Cảm ơn quốc khá. Dạ.

Cảm ơn quý vị khán giả đã theo dõi cuộc trò chuyện vừa rồi. Hi vọng là chúng ta sẽ có thêm một cái góc nhìn về câu chuyện quản lý tài chính cá nhân ở đây không chỉ là thu nhập và phải beyond income vượt ra khỏi thu nhập. Đó là một cái tư duy về tích lũy tài sản và giúp chúng ta có thể kiến tạo gia sản như thế nào. Một hành trình về chuyển dịch tư duy về tài chính nó đòi hỏi một cái sự kỷ luật liên tục. Không chỉ bắt đầu từ khi mà chúng ta có thu nhập cao mà có thể bắt đầu từ ngay từ những cái giai đoạn đầu tiên khi mà chúng ta bắt đầu đi làm và bắt đầu có những cái khoản thu nhập đầu tiên chưa phải là quá nhiều. nó cần một cái tư duy về quản quản lý tài sản cá nhân và có thói quen kỷ luật để chúng ta có thể có những cái khoản tích lũy và phòng bị cho tương lai. Và quan trọng là với sự phát triển của xã hội và của nền kinh tế thì hiện nay có rất nhiều các cơ hội, các sự lựa chọn trong việc lựa chọn các sản phẩm à để các kênh đầu tư để chúng ta có thể phân bộ cái tài sản của mình. Bảo hiểm nhân thọ là một kênh như vậy. Chúng ta hoàn toàn có thể có những cái sự linh hoạt tùy vào cái nhu cầu của mỗi người để cái hành trình kiến tạo gia sản của chúng ta nó được bền vững hơn. Và và chắc chắn đó là một cái hành trình sẽ cần phải thay đổi cái tư duy rất nhiều. Và có thể bắt đầu từ khi các bạn còn rất trẻ khi mà chúng ta mới bắt đầu đi làm và có cái thu nhập. không chỉ là câu chuyện thu nhập chi tiêu và tiết kiệm mà phải là câu chuyện làm sao để tích lũy và phân bổ tài sản để tài sản đó có thể gia tăng một cách bền vững trong tương lai. Một lần nữa xin cảm ơn công ty bảo hiểm chân thọ Manul Việt Nam đã đồng hành cùng với chuyên nội dung này. Rất là hy vọng gặp lại quý vị và các bạn trong các tập tiếp theo của Beon Income. Xin chào tạm biệt. [âm nhạc]