Transcription
Cấp ba tôi từng thầm thích một Học Bá lạnh lùng. Nhưng vì khoảng cách gia thế giữa hai chúng tôi, tôi không dám thổ lộ. Để rồi mối tình đơn phương này cứ thế mà kết thúc trong lặng lẽ.
Sau kỳ thi đại học, tôi cứ thế mà học lên đại học, rồi tốt nghiệp, rồi đi làm. Trong khoảng thời gian đó cũng có nhiều người theo đuổi tôi, nhưng không hiểu sao mỗi lần còn chưa bắt đầu thì đã bị chia tay một cách vũ phàng. Thế nên tôi cũng chẳng còn để tâm đến chuyện tình cảm nữa.
Cho đến năm 25 tuổi, vào đúng đêm mẹ tôi thúc giục tôi về quê để đi xem mắt, tôi bị một người đàn ông chặn lại ở cửa thang máy trong hầm để xe. Chàng nam thần lạnh lùng ngày xưa giờ đây đã là tổng tài của tập đoàn Bùi Thị. Anh ta ép tôi vào góc tường: "Tại sao lại đi xem mắt với người khác? Bạn trai đổi bao nhiêu người rồi? Tại sao vẫn không chịu đến tìm tôi? Chỉ thích một mình tôi không được sao?" Đôi mắt sâu thẳm của anh ta tràn ngập sự cố chấp, cả người toát lên một loại bi thương khó hiểu.
Tôi không ngờ lại gặp lại Bùi Duật trong buổi họp lớp. Rõ ràng mọi người bây giờ đều đã trở thành những con trâu cày mệt mỏi vì cuộc sống, vậy mà chỉ riêng anh ta vẫn giữ nguyên vẻ lạ lùng như hồi thiếu niên. "Tổng giám đốc Bùi? Ôi trời, sao anh lại đến đây? Không phải nói hôm nay có việc không tới được sao?" Mọi người trong phòng bao nhìn thấy Bùi Duật xuất hiện trước cửa thì đều sững sờ. Mơ hồ, tôi có cảm giác ánh mắt anh ta lướt qua tôi. "Vừa hay có thời gian nên ghé qua một chút."
Chiếc ghế sofa bên cạnh đột nhiên lún xuống. Tôi quay đầu lại thì thấy Bùi Duật đã ngồi xuống bên cạnh, sắc mặt anh ta vẫn bình thản. Tôi nhìn quanh một lượt, phát hiện chỗ trống không còn nhiều, phần lớn đều đã được giữ chỗ cho bạn bè. Tôi cố gắng đè nén sự bối rối trong lòng. Không ai biết rằng tôi từng thích Bùi Duật, ngay cả anh ta cũng không biết.
Bữa tiệc cứ thế diễn ra. Chủ đề của những người trưởng thành vẫn xoay quanh nhà cửa, xe cộ, tiền bạc và con cái. Là một người mới vừa thi đỗ vào biên chế giáo viên, tôi chỉ im lặng uống nước trong ly của mình. Không ngờ bỗng nhiên mọi người lại ồn ào hẳn lên: "Anh Bùi, trai rượu quay trúng anh rồi! Mau nói cho bọn tôi biết mấy năm qua anh có yêu ai không?" Vô số ánh mắt lập tức đổ dồn về phía anh ta. Trong thoáng chốc, dường như Bùi Duật liếc nhìn tôi một cái.
"Chưa từng yêu ai cả hả?" Tôi kinh ngạc thốt lên. Bùi Duật nhướng mày nhìn tôi: "Sao thế?" Tôi vội vàng lắc đầu: "Không có gì, chỉ là không ngờ một người xuất sắc như anh lại chưa từng yêu ai. Nhưng mà giờ ai trong chúng ta cũng đều bị dục cưới rồi, ha ha." Xung quanh vang lên những tiếng than vãn, nhưng rất nhanh sau đó tôi không còn cười nổi nữa. Vì trai rượu đã quay: "Chúng tôi hứa Hà Vi, đến lượt cậu rồi. Cậu đã yêu bao nhiêu người rồi?" Tôi cười gượng hai tiếng, vô thức liếc nhìn Bùi Duật, phát hiện anh ta cũng đang nhìn tôi liền vội vàng quay mặt đi. "Không nhiều lắm, tính cả những người đi xem mắt thì khoảng bốn năm người." Không biết có phải ảo giác của tôi không, nhưng nhiệt độ xung quanh đột nhiên giảm xuống trong giây lát. Mọi người nhanh chóng chuyển sang chủ đề khác.
Buổi tụ họp kết thúc. Tôi đứng bên đường nhìn chằm chằm vào thông báo trên ứng dụng gọi xe: "Phía trước còn 16 người." Tôi thở dài, chuẩn bị đi bộ đến trạm xe buýt. Phía sau bỗng vang lên tiếng còi xe. Tôi quay đầu lại, phát hiện đó là Bùi Duật đang dừng xe ngay phía sau tôi. "Lên xe, tôi đưa cậu về." Tôi vừa định xua tay từ chối thì nhìn thấy chuyến xe buýt cuối cùng đã tới trạm, đành phải mở cửa xe và ngồi vào trong. "Cảm ơn anh." Tôi tự giác ngồi vào hàng ghế sau, lịch sự lên tiếng. "Nhưng mà chúng ta đi về nhà anh trước sao?" Thấy anh ấy không hỏi địa chỉ của tôi, tôi ngập ngừng lên tiếng. "Không, tôi chỉ muốn thoát khỏi đoạn đường này trước. Cậu ở đâu?" Bùi Duật lạnh nhạt trả lời. "À, à, tôi ở khu Vọng Thành Hoa Viên. Cảm ơn anh nhé." "Không có gì."
Bên trong xe yên tĩnh đến đáng sợ. Thấy anh ấy không có ý định bắt chuyện, tôi cũng ngoan ngoãn ngồi yên. "Đến rồi." Xe nhanh chóng dừng lại trước khu nhà tôi. Tôi xuống xe, lịch sự cảm ơn. Vừa đi được vài bước, tôi phát hiện anh ấy cũng đi theo tôi. Cuống quýt kiểm tra xem mình có để quên đồ gì không. Nhưng Bùi Duật chỉ thản nhiên cùng tôi bước vào thang máy. "Anh cũng sống ở đây sao?" Bùi Duật cúi đầu nhìn tôi, đáp gọn: "Ừ, mới chuyển đến không lâu." Bạn cùng bàn, tim tôi chợt rung lên. Nhìn vào đôi mắt như ẩn chứa nụ cười của anh ấy, tôi còn chưa kịp hỏi gì thì tiếng chuông điện thoại vang lên. Chỉ thoáng nhìn qua, tôi đã thấy tên người gọi: "Uyển Uyển."
Thang máy đến tầng của tôi. Tôi bối rối bước ra, nhìn cánh cửa thang máy từ từ khép lại. Nhưng một bàn tay đột nhiên vươn ra chặn lại cánh cửa đang đóng. Giọng nói trầm thấp quen thuộc vang lên: "Hứa Hà Vi, tại sao sau kỳ thi đại học cậu không trả lời tin nhắn của tôi?" Tôi sững người. Còn chưa kịp trả lời thì đã thấy anh ấy bật cười đầy tự giễu: "Bây giờ cậu..." Anh ấy chưa nói hết, nhưng tôi đã vô thức trả lời: "Tôi vẫn đang độc thân." Bàn tay chặn cửa rốt cuộc cũng buông xuống. Sắc mặt Bùi Duật rõ ràng trở nên tốt hơn: "Tối mai cùng đi ăn đi." Bạn cùng bàn, thấy tôi gật đầu, anh ấy mỉm cười.
Cánh cửa thang máy dần khép lại. Vừa về đến nhà, tôi lập tức chạy vào nhà tắm, dùng nước đá rửa mặt, cố gắng xoa dịu trái tim đang loạn nhịp. Bạn cùng bàn. Tôi và Bùi Duật đã làm bạn cùng bàn suốt ba năm trời. Tôi phải cố gắng hết sức mới có thể thi đậu vào trường trung học trọng điểm của thành phố. Còn Bùi Duật, chỉ cần ôn tập ba tháng trước kỳ thi cũng có thể dễ dàng đỗ vào. Khoảng cách lớn nhất giữa con người với nhau chính là điều kiện từ khi sinh ra.
Năm lớp 10, giáo viên toán tức giận đến mức chỉ tay vào tôi trong phòng giáo viên: "Tại sao em lại không thể hiểu được bài?" Tôi chỉ cúi đầu im lặng. Rõ ràng tôi đã rất chăm chú nghe giảng, cũng hoàn thành bài tập đầy đủ, nhưng tôi vẫn không thể nào học tốt được. Cầm bài kiểm tra trở về lớp, chưa kịp ngồi xuống, Thẩm Vũ Uyển đã xuất hiện từ đâu, giật lấy bài kiểm tra của tôi: "Để tôi xem, cậu được bao nhiêu điểm?" Giọng cô ấy thản nhiên đến mức tôi không thể phân biệt được trong đó có ác ý hay không. Thẩm Vũ Uyển là học sinh xuất sắc trong lớp, thành tích luôn nằm trong top 10 toàn khối, gia thế tốt, tính cách tốt, ai cũng thích chơi với cô ấy. Thấy cô ấy cầm bài kiểm tra của tôi im lặng một lúc lâu, không ít người tò mò vây lại. Khi nhìn thấy con số 38 điểm chói lọi trên bài kiểm tra, không biết ai là người bật cười trước tiên.
Ở một môi trường mới, ai cũng sợ bị cô lập. Vì thế, tôi trở thành chất keo kết dính mọi người với nhau. "Trời ơi, Hứa Hà Vi, cậu thật sự thi đậu vào trường này sao? Ôi mẹ ơi, dù có khoanh bừa thì ít nhất cũng phải đúng được vài câu chứ!" "Thôi nào, mọi người đừng nói nữa, người ta từ một thị trấn nhỏ, vất vả lắm mới thi đỗ đấy." Tiếng cười vang khắp lớp. Tôi hoang mang nhìn bọn họ, không hiểu những ác ý này đến từ đâu. "Trật tự! Mọi người về chỗ ngay!" Giáo viên chủ nhiệm không biết đã quay lại lớp từ lúc nào, trên mặt đầy vẻ thất vọng. "Tôi vẫn hy vọng mọi người tập trung vào việc học, chứ không phải là những thứ cảm giác ưu việt vô nghĩa. Còn nữa, bảng chỗ ngồi mới sẽ được phát ngay bây giờ, mọi người điều chỉnh chỗ theo danh sách này."
Bạn cùng bàn mới của tôi là Bùi Duật, học sinh giỏi đứng nhất khối, là lạnh lùng nhưng lễ độ. Tôi hiểu đây là ý tốt của giáo viên chủ nhiệm. Ngay đổi chỗ, Thẩm Vũ Uyển chạy đến tìm Bùi Duật. Đó là anh họ của cô ấy. Hai người họ cười nói vui vẻ. Còn tôi vẫn đang vật lộn với một bài toán về vector. Loảng xoảng! Tôi nhìn chồng sách bị đẩy rơi xuống đất, sau đó nhìn gương mặt thản nhiên của Thẩm Vũ Uyển: "Xin lỗi nhé, vừa nãy tôi vội quá." "Không sao, không sao." Tôi đẩy gọng kính, vội vàng cúi xuống nhặt. "Một bàn tay thon dài rõ nét ngăn tôi lại. Thẩm Vũ Uyển nhặt lên: "Tôi tự nhặt được." Tôi sợ sẽ gây thêm chuyện phiền phức.
Nhặt lên dưới ánh mắt quan sát kín đáo lẫn công khai của mọi người, Thẩm Vũ Uyển từng quyển một nhặt lại sách vở của tôi, sau đó cô ấy đỏ hoe mắt chạy vụt đi. "Viết đi, bài này cậu đã nhìn nửa tiết tự học rồi." Một cuốn sổ ghi chép được đẩy tới. Trên đó viết rõ ràng cách giải bài toán. "Có gì không hiểu cứ hỏi tôi." Tôi bất ngờ nhận lấy cuốn sổ. Dù ai cũng biết lần đổi chỗ này là để giúp nhau học tốt hơn, nhưng tim tôi vẫn đập nhanh hơn bình thường. Từ sau khi bố mẹ ly hôn, mẹ một mình khó nhọc nuôi tôi lớn, đây là lần đầu tiên ngoài giáo viên chủ nhiệm có người dành sự quan tâm cho tôi.
"Này, dì tôi sáng nay mới làm bữa sáng cho cậu ăn nè." Bùi Duật thản nhiên đặt trước mặt tôi một phần ăn sáng được đóng gói đẹp mắt. Tôi bất ngờ nhận lấy. Dạo gần đây bận ôn thi, tôi chẳng còn tâm trí mà quan tâm đến việc ăn uống. "Hà Vi, phải cảm ơn anh. Tôi đi nhé." "Thứ anh ấy không muốn ăn cũng nhớ dành cho cậu đó." Thẩm Vũ Uyển đi ngang qua bàn tôi, giọng điệu đầy mỉ mai. Bùi Duật khẽ nhíu mày: "Không phải tôi không muốn ăn." Tôi khựng lại. Ánh mắt chạm vào đôi mắt vẫn luôn dõi theo tôi của Bùi Duật, liền vội vàng quay mặt đi. "Anh cuối cùng Bùi Duật cũng chịu ngẩng đầu nhìn Thẩm Vũ Uyển một cái. Tôi mang đến là để cho bạn cùng bàn của tôi ăn." Không gian bỗng trở nên yên tĩnh. Thẩm Vũ Uyển đứng đó, đôi mắt đỏ hoe. Một bạn học khác vội vàng kéo cô ấy đi. Tôi nhận ra lúc này có vô số ánh mắt đang tập trung vào mình. "Cậu xem thử có hợp khẩu vị không?" Tôi hoảng loạn gật đầu: "Ngon lắm." Bùi Duật mỉm cười. Tôi rất hiếm khi thấy anh ấy cười. Anh ấy ghé sát lại, giọng trầm thấp: "Tan học có thể ở lại chút không? Tôi có thứ muốn đưa cho cậu."
Tôi không ngờ thứ mà anh ấy muốn đưa lại là quà sinh nhật dành cho tôi. Chiếc bút máy tinh xảo cứ thế được đặt vào lòng bàn tay tôi. "Tôi đã suy nghĩ rất lâu, cuối cùng vẫn cảm thấy nên tặng cậu thứ gì đó thực dụng một chút." Tôi định trả lại nhưng anh ấy ấn nhẹ tay tôi xuống: "Chúc mừng sinh nhật, bạn cùng bàn." Cuối cùng tôi vẫn nhận lấy. Tôi không hiểu những người như bọn họ. Tôi biết Bùi Duật đối xử tốt với tôi, nhưng tôi lại không thể hiểu được ánh mắt phức tạp của anh ấy khi nhìn tôi. Bùi Duật dường như muốn xoa đầu tôi nhưng cuối cùng chỉ lặng lẽ thu tay lại. Anh ấy chỉ cười và nói: "Cố lên nhé, kỳ thi đại học chúng ta cùng vào A Đại. Còn nữa, sau kỳ thi là sinh nhật tôi, tôi muốn mời cậu đến nhà dự tiệc sinh nhật được không?" Tôi nhìn thấy sự mong đợi trong mắt anh ấy, lập tức gật đầu. Cảm xúc đã lặng xuống từ lâu trong lòng tôi bỗng chốc lại gợn lên.
Nhưng tôi không ngờ Bùi Duật không chỉ mời riêng tôi. Anh ấy đã mời gần như tất cả mọi người trong lớp. Tôi cũng không ngờ khoảng cách giữa con người với nhau sau khi rời khỏi trường học lại trở nên rõ ràng đến mức tàn nhẫn như vậy. Nhà của Bùi Duật là một căn biệt thự độc lập sáu tầng nằm ở khu vực đất đỏ nhất thành phố. Các bạn học xung quanh đều mặc lễ phục sang trọng, cao quý và thanh lịch. Chỉ có tôi khoác trên người chiếc áo sơ mi đã bạc màu và quần rin cũ, lưng đeo chiếc ba lô đã sờn. Đây là bộ trang phục sạch sẽ và chỉnh tề nhất của tôi khi không còn mặc đồng phục.
Trong bữa tiệc sinh nhật, người đi không ai để ý đến tôi, một cô gái ngồi thu mình trong góc, ôm chặt món quà đến mức ngón tay trắng bệch. Thẩm Vũ Uyển nhận ra tôi. Cô ấy xuất hiện trước mặt tôi, rực rỡ lấp lánh như một viên ngọc quý: "Trong tay cậu cầm gì thế? Quà tặng cho anh họ tôi à?" Giọng cô ấy không có vẻ căm ghét, chỉ là một sự thờ ơ hoàn toàn. "Cậu có biết không, chỉ một góc tiền tiêu vặt của những người trong bữa tiệc này cũng đủ để kiếm nhiều hơn tiền lương làm thêm hè của cậu. Thứ này ấy à, nếu cậu tặng ở quê thì còn chấp nhận được, nhưng mà Hứa Hà Vi, hôm nay là tiệc trưởng thành của anh họ tôi. Cậu đừng lấy những thứ này ra làm mất mặt thì hơn." Tôi im lặng. Trong hộp quà là một quả cầu pha lê, không đắt, chỉ 500 tệ. Nhưng đó là tiền lương của tôi trong một tuần. Thấy tôi không nói gì, giọng Thẩm Vũ Uyển dần mất kiên nhẫn: "Hứa Hà Vi, nếu là tôi, tôi sẽ rời đi trước khi bữa tiệc bắt đầu. Dì tôi rất xem trọng thể diện và gia thế. Trước đây ở trường tôi đã làm khó cậu, tôi xin lỗi, nhưng tôi hy vọng cậu hiểu rằng cậu và tôi, cậu và anh họ tôi vốn dĩ không thuộc cùng một thế giới. Biết thân biết phận một chút, đừng tự làm khó chính mình." Nói xong, cô ấy quay người rời đi.
Cô ấy nói đúng. Tôi không giống bọn họ. Tôi còn có mẹ phải chăm sóc. Tôi khẽ cười, đặt món quà sinh nhật lên bàn rồi nhẹ nhàng lấy lại lá thư đã viết đầy những tâm sự tuổi thanh xuân. Nhìn bữa tiệc nhộn nhịp phía xa, tôi khẽ nói: "Bùi Duật, sinh nhật vui vẻ."
Vừa về đến nhà, mẹ tôi vui mừng vẫy tay gọi: "Tiểu Vi, cuối cùng con cũng thi đại học xong rồi! Đây là sườn kho mà con thích nhất, mau ăn thử đi." Tôi nhìn chằm chằm vào món ăn trên bàn, có lẽ đã được hâm nóng nhiều lần nhưng vẫn còn nguyên. Nhìn mẹ vui vẻ gắp đồ ăn, nhìn những sợi tóc bạc lấm tấm trên thái dương bà, tôi cố nén nước mắt, hít sâu một hơi: "Mẹ, mình ăn cơm thôi."
Mấy tuần cuối của công việc làm thêm trong kỳ nghỉ hè, điện thoại của tôi bị khách trong quán lấy mất. Ông chủ muốn "dĩ hòa vi quý" liền bù thêm 1000 tệ tiền lương. Tôi cũng không đôi co nữa, trực tiếp mua điện thoại và thẻ sim mới. Lúc điền nguyện vọng đại học, tôi nhìn chằm chằm vào tên A Đại trong đầu. Thoáng hiện lên hình ảnh Bùi Duật mỉm cười nói: "Cố lên nhé, kỳ thi đại học chúng ta cùng vào A Đại." Tôi do dự rất lâu, cuối cùng vẫn chọn C Đại, một trường có thứ hạng tương đương nhưng nằm ở phía bên kia đất nước, cách nhau từ Nam đến Bắc. Tốt nhất là không còn liên quan gì nữa.
Tôi cũng giống như bao người khác, vào đại học, học tập, tham gia câu lạc bộ, tham gia các hoạt động. Năm hai đại học, tôi có bạn trai. Cậu ấy là một lập trình viên, biết viết những chương trình nhỏ thú vị để chọc tôi cười. Sau một tháng kiên trì theo đuổi, tôi đồng ý hẹn hò với cậu ấy. Chúng tôi cùng ăn cơm, cùng đến thư viện học tập. Theo đề nghị của anh ấy, anh ấy viết một chương trình để ghi lại nhật ký tình yêu của chúng tôi và tự động đăng lên mạng. Tôi nghĩ rằng mình và anh ấy cũng sẽ như bao cặp đôi đại học khác, ngọt ngào một thời gian rồi cuối cùng cũng chia tay khi tốt nghiệp. Nhưng tôi không ngờ ngày chia tay lại đến nhanh như vậy. Mới chỉ ba tuần sau khi xác nhận mối quan hệ, tôi đã bị chia tay theo kiểu phũ phàng nhất. Lý do của anh ấy rất đơn giản: "Hứa Hà Vi, cậu thật nhàm chán. Hẹn hò với cậu không thể hôn, không thể ngủ cùng tôi, không muốn tiếp tục nữa." Dù đã sớm lường trước được kết cục này, nhưng tôi vẫn buồn sút một đêm. Sáng hôm sau, khi tôi cố gắng điều chỉnh lại tâm trạng, trên màn hình chỉ còn lại một dấu chấm than màu đỏ. Tôi không khóc vì mất đi mối tình này, tôi khóc vì cảm giác mình không thể hòa hợp với thế giới này. Chỉ vì tôi không muốn có những mối quan hệ quá thân mật trước hôn nhân mà tôi đã trở thành người bị chán ghét.
Sau này, tôi cũng từng tìm hiểu một số chàng trai khác. Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi cũng gặp một người khá hợp qua mai mối, nhưng tất cả đều chẳng đi đến đâu. Cho đến hiện tại, tôi đã thi đỗ vào biên chế giáo viên, năm sau sẽ chính thức đi làm. Từ đó đến nay, tôi chưa từng yêu thêm lần nào nữa. Vậy nên, khi nhìn tin nhắn mẹ gửi về buổi xem mắt, tôi chỉ cảm thấy đau đầu. "Tiểu Vi, nghe mẹ nói này, lần này thật sự rất đáng tin, mẹ đã tìm hiểu kỹ rồi, con chỉ cần chủ động kết bạn với cậu ấy thôi." Nghĩ đến cảnh mẹ một bà cụ nhỏ bé đang cuống quýt nhảy lên nhảy xuống bên kia đầu dây, tôi bật cười rồi vẫn đồng ý.
Sau khi thêm liên lạc với đối tượng xem mắt, chúng tôi nói chuyện vài câu. Vì ngày mai ai cũng bận rộn nên quyết định tối nay gặp nhau ở một nhà hàng. Nếu cảm thấy không hợp, tôi sẽ từ chối thẳng với mẹ. Nghĩ như vậy, tôi vội vàng trang điểm nhẹ rồi thay váy ra ngoài. Vừa bước ra cửa, tôi chợt nhớ ra tối nay đã hẹn ăn tối với Bùi Duật. Thế là tôi vội nhắn tin: "Xin lỗi anh." Khung trò chuyện hiển thị đối phương đang nhập tin nhắn vô số lần, nhưng tôi vẫn không nhận được phản hồi. Nghĩ rằng anh ấy đã đọc, đợi tôi về sẽ giải thích sau, tôi liền trực tiếp bước vào thang máy.
Thang máy xuống tầng hầm, ánh đèn mờ ảo. Tôi định bước vài bước để kích hoạt đèn cảm ứng, nhưng đột nhiên tôi bị ai đó đẩy sát vào tường. Tiếng hét chưa kịp bật ra khỏi cổ họng đã bị nghẹn lại khi tôi nhìn thấy khuôn mặt của người đàn ông trước mặt. Nam thần lạnh lùng thời trung học nay đã là tổng tài của tập đoàn Bùi Thị đang ép tôi vào góc tường. Những giọt mồ hôi lăn xuống từ trán anh ấy như thể vừa chạy bộ từ cầu thang xuống. "Tại sao lại đi xem mắt với người khác? Bạn trai đổi bao nhiêu người rồi? Tại sao vẫn không chịu đến tìm tôi? Chỉ thích một mình tôi không được sao? Đừng bỏ rơi tôi nữa được không?" Đôi mắt sâu thẳm của anh ấy ngập tràn cố chấp, cả người toát lên một nỗi bi thương khó hiểu. Nhìn dáng vẻ này của anh ấy, tôi cứ có cảm giác mình là kẻ phụ bạc đã bỏ chồng con ra đi.
Vậy tôi chưa kịp suy nghĩ thêm, anh ấy đã bế thốc tôi lên, sải bước đi về phía cầu thang. "Anh làm gì vậy? Mau thả tôi xuống!" Tôi hoảng loạn đấm vào vai anh ấy. Anh ấy có mùi hương rất dễ chịu. Trước khi mất đi ý thức, tôi chỉ nghĩ được như vậy.
Khi tỉnh lại, tôi phát hiện mình đang bám chặt vào Bùi Duật như một con lười. Tôi nhớ lại thời cấp ba, mỗi lần anh ấy ngủ trưa luôn nằm quay về phía tôi. Sống mũi cao, đôi mắt dịu dàng, ánh nắng ngoài cửa sổ chiếu vào khiến khung cảnh lúc ấy đẹp đến mức không thực. "Bạn cùng bàn, nhìn đủ chưa?" Tiếng chuông báo vào lớp vang lên. Bùi Duật trêu chọc tôi như vậy. Tôi hoảng hốt quay đầu lại. Anh ấy khẽ cười. Khoảng cách giữa tôi và anh ấy chỉ còn chưa đầy một tấc. Không biết so với thời cấp ba, khoảng cách này đã gần hơn bao nhiêu lần. Tôi nhìn vào đôi môi mỏng dưới sống mũi cao của anh ấy, chỉ cần tôi nghiêng người một chút thôi. "Muốn hôn à?" Tôi giật mình. Bùi Duật không biết đã tỉnh từ lúc nào. Câu hỏi đột ngột của anh ấy khiến tôi hoảng loạn, định đứng dậy thoát khỏi vòng tay anh ấy nhưng phát hiện mình hoàn toàn không thể thoát ra được. "Tiểu Vi ngoan, để anh ôm một lát được không?" Cánh tay đặt dưới cổ tôi nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc. Tôi cảm xúc bị đè nén suốt bao năm qua bỗng chốc trỗi dậy. "Đừng, Bùi Duật." Tôi cố gắng kiềm chế chính mình nhưng ánh mắt anh ấy dần tối lại, vòng tay càng siết chặt hơn. "Bùi Duật chặt quá, em hơi khó chịu." Như thể vừa nhận ra điều gì, anh ấy hơi nới lỏng vòng tay. Tôi cuối cùng cũng cảm thấy dễ thở hơn. Bất chợt, một cảm giác mềm mại, lạnh chạm lên môi tôi. Tôi sững sờ nhìn người đàn ông trước mặt với đôi mắt nhắm nghiền, đắm chìm trong khoảnh khắc này. Theo bản năng, tôi muốn đẩy anh ấy ra nhưng trong vòng tay của anh ấy, tôi lại vô thức đón nhận.
Nụ hôn kết thúc. Đầu ngón tay Bùi Duật khẽ lướt qua đôi môi đã có chút sưng đỏ của tôi. "Tiểu Vi, anh thích em, thích rất nhiều năm rồi. Em có thể dừng lại, quay lại nhìn anh một chút không?" Giọng anh ấy khàn khàn, đôi mắt đào hoa ánh lên tia sáng long lanh. Tôi hoảng hốt thoát ra khỏi vòng tay anh ấy: "Anh, anh nói là anh thích em?" Ánh mắt Bùi Duật dao động nhẹ, giọng hỏi: "Bức thư anh gửi cho em, em không nhận được sao?" Tôi càng ngạc nhiên hơn: "Thư nào?" Như thể xác nhận rằng tôi thật sự không biết, anh ấy đột nhiên bật cười: "Thì ra là em chưa từng nhận được. Anh cứ nghĩ... anh cứ nghĩ là em không thích anh." Tổng tài của tập đoàn Bùi Thị lúc này, giọng nói lại mang theo chút ấm ức và tuổi thân, như bị bỏ rơi. Trong trí nhớ của tôi, chưa bao giờ thấy anh ấy như thế này. "Vậy còn em thì sao, Tiểu Vi? Em thích anh không?" Giọng anh ấy có chút run rẩy, ánh mắt thấp thoáng sự cố chấp. "Em... tôi không chắc chắn. Tôi không biết tình cảm mình dành cho Bùi Duật là mối tình đơn phương đã chôn giấu bao năm hay chỉ là tiếc nuối của tuổi trẻ. Dù có là yêu thì cũng khó mà vượt qua được sự khác biệt về gia thế và định kiến xã hội." Thấy tôi mãi không trả lời, ánh mắt Bùi Duật càng tối lại. Anh ấy thì thầm như đang dụ dỗ: "Tiểu Vi, nói em... em thích anh đi, nói em yêu anh đi." Bị dáng vẻ này của anh ấy dọa sợ, tôi định lên tiếng nhưng tiếng chuông điện thoại đột nhiên vang lên như tìm thấy chiếc phao cứu sinh. Tôi vội vàng bắt máy, giọng nam trầm ấm truyền đến: "Alo, cô Hứa, cô ổn chứ? Cô gặp chuyện gì à? Có cần tôi đến giúp không?" Lúc này tôi mới nhớ ra tối qua tôi có hẹn ăn tối với đối tượng xem mắt nhưng lại bặt vô âm tín đến tận bây giờ. Tôi áy náy muốn nói gì đó nhưng còn chưa kịp mở miệng, cuộc gọi đã bị cúp máy.
"Tiểu Vi ngoan, trước tiên trả lời câu hỏi của anh đi." Lúc này Bùi Duật như biến thành một người khác, giọng nói trầm thấp vang lên bên tai tôi. "Tiểu Vi, có lúc anh thật sự muốn giữ em bên cạnh, không cho em đi đâu cả. Chỉ có hai chúng ta mãi mãi bên nhau." Ánh mắt anh ấy dần trở nên u tối, sâu thẳm đến mức tôi không thể nhìn thấu. "Tiểu Vi, anh đã thích em từ rất lâu rồi. Lúc học cấp ba anh không dám nói vì sợ ảnh hưởng đến việc học của em. Nhưng sau kỳ thi đại học, tại sao em lại bỏ rơi anh?" Giọng anh ấy chất chứa nỗi đau và nỗi buồn bị lãng quên. "Em đã bỏ rơi anh trong bữa tiệc sinh nhật, anh tìm em rất lâu nhưng em không đến. Nhưng quả cầu pha lê em tặng anh vẫn luôn giữ nó trong tủ kính trong két bảo hiểm ở nhà. Hôm nay đến gặp em, anh mới chịu mang nó theo." Vừa nói, anh ấy vừa nhấc bổng tôi khỏi giường, siết chặt trong vòng tay như thể sợ tôi sẽ chạy mất. Sau đó, anh ấy lấy quả cầu pha lê từ túi áo ra, đưa trước mặt tôi. "Tiểu Vi, anh chưa từng làm mất nó. Vậy nên em có thể đừng bỏ rơi anh nữa được không? Chúng ta ở bên nhau được không?"
Tôi hiếm khi im lặng như lúc này. Trong đầu chợt nảy ra một suy nghĩ táo bạo và kỳ quái: "Bùi Duật, anh sẽ không phải là là bệnh kiều đấy chứ?" Nhưng tôi còn chưa nói xong, môi đã bị anh ấy chặn lại. Nụ hôn kết thúc, tôi thở hổn hển trong khi Bùi Duật rúc đầu vào cổ tôi. "Hứa Hà Vi, em có thể dừng lại và nhìn anh một chút được không? Những người đàn ông đó, chẳng ai xứng với em cả." Tôi đang do dự định dỗ dành anh ấy một chút thì bất chợt nhận ra điều gì đó. Tôi kéo anh ấy ra khỏi cổ mình: "Anh nói vậy là có ý gì?" Ánh mắt Bùi Duật đầy dịu dàng, nhưng trong đó còn có sự cố chấp và điên cuồng mà tôi chưa từng thấy trước đây. "Tiểu Vi, em giống như ánh trăng thuần khiết. Làm sao có thể hiểu được những người đàn ông kia đang nghĩ gì? Bạn trai đầu tiên của em là một lập trình viên, ngoài những điều tốt đẹp mà anh ta làm cho em, phía sau còn bí mật điều hành trang web đen. Bùi Duật cười nhạt, một kẻ như vậy làm sao xứng với em? Bạn trai thứ hai là đàn anh trong câu lạc bộ của em, mới yêu hai ngày đã chia tay, hắn nói là không hợp nhưng thực ra..." Bùi Duật nhếch môi giễu cợt, "là vì bạn gái yêu xa của hắn tìm đến tận nơi, em suýt nữa bị làm người thứ ba. Em có biết không?" Ánh mắt anh ấy ngày càng mang màu sắc điên cuồng. "Còn về người thứ ba, thứ tư của em, anh lười nói lắm. Tiểu Vi, em cũng đói đến mức gì cũng có thể chấp nhận à? Ở lại bên anh được không? Anh có thể cho em tất cả, chỉ cần em đừng rời xa anh, chỉ cần em mãi mãi thích một mình anh."
Nhìn thấy sự mong manh và van nài trong mắt Bùi Duật, phòng tuyến cuối cùng trong lòng tôi cũng bị chạm đến. Tôi đưa tay chạm nhẹ vào má anh ấy: "Bùi Duật, anh thật sự thích em sao?" Bệnh kiều cũng được, kiểm soát cũng chẳng sao. Mối rung động tuổi trẻ đã bị chôn giấu suốt 10 năm nay lại vỡ òa theo một cách kỳ lạ. "Anh thích em, thích đến phát điên." Trong căn phòng yên tĩnh, tôi chỉ nghe thấy giọng nói trầm thấp của anh ấy. Tôi đồng ý ở bên Bùi Duật. Tình cảm thời niên thiếu hôm nay cuối cùng cũng được đáp lại. Chỉ là ngay lúc này, tôi đang chỉ tay vào mặt anh ấy để đặt ra ba điều kiện. "Thứ nhất, không được nhốt em." Bùi Duật ngoan ngoãn gật đầu. "Thứ hai, không được tự ý can thiệp vào chuyện riêng của em." Anh ấy hơi trần trừ nhưng vẫn gật đầu: "Anh sẽ cố gắng." "Thứ ba, có chuyện gì thì nói thẳng với em, đừng tự suy diễn lung tung, hiểu chưa?" Bùi Duật cong môi cười, trông chẳng còn chút nào vẻ lạnh lùng như hồi trung học. Sau một hồi tình tứ, anh ấy lại ngẩng đầu nhìn tôi đằm đằm: "Tiểu Vi, em vẫn chưa nói rằng em yêu anh." Nhìn khuôn mặt đầy mong chờ của anh ấy, tôi khẽ nói: "Em yêu anh từ 16 tuổi đến 25 tuổi, em chưa từng quên anh."
Buổi tối, tổng tài của một công ty niêm yết đích thân vào bếp nấu ăn cho tôi. Tôi định vào giúp, sợ anh ấy sẽ làm nổ tung cái bếp của tôi, nhưng anh ấy kiên quyết đẩy tôi ra ngoài, nói rằng bản thân làm được. Cuối cùng, khi nhìn ba món một canh trên bàn, tôi sững sờ. Anh biết nấu.
Ăn sao? Gương mặt lạnh lùng bao năm của Bùi Duật giờ đây lại tràn đầy vẻ tự mãn và kiêu hãnh. Đương nhiên, đây là kỹ năng sống bắt buộc của gia đình anh.
Tôi nghi ngờ, cắn thử miếng thịt xông khói chiên trên bàn. Cảm giác hương vị này càng ăn càng thấy quen thuộc. Ngon không? Anh nhớ hồi cấp ba, em thích nhất chính là vị thịt xông khói này. Ánh mắt Bùi Duật tràn đầy mong đợi nhìn tôi.
Tôi gật đầu. Cuối cùng cũng nhớ ra vì sao khẩu vị đặc biệt này lại quen thuộc đến vậy. Mỗi lần anh mang bánh sandwich cho em, em thường ăn không hết. Chỉ khi bên trong có chuối nghiền kèm thịt xông khói chiên, em mới ăn sạch sẽ, không chừa một miếng.
Bùi Duật đầy vẻ tự hào. Sao hả? Tay nghề của anh vẫn không thay đổi chứ? Vẫn ngon như trước, đúng không?
Tôi hơi sững người. Hồi cấp ba, mấy bữa sáng đó, không phải anh nói là gì, giúp việc nhà anh làm sao?
Bùi Duật ngừng lại một chút. Nếu anh không nói vậy, có lẽ em sẽ không nhận. Nghĩ đến tính cách của mình hồi đó, tôi chợt nhận ra, đúng thật là vậy.
Nhắc đến chuyện cấp ba, tôi khẽ nhíu mày. Sao thế? Bùi Duật luôn rất nhạy cảm với từng biểu cảm của tôi.
Thẩm Vũ Uyển đâu rồi? Em họ anh ấy. Cô ấy biết chuyện của chúng ta chưa?
Bùi Duật cười nhẹ, đưa tay lau vết thức ăn bên môi tôi. Cô ấy không cần phải biết và cũng không có tư cách can thiệp. Thế nên em cũng không cần quan tâm đến ý kiến của một người ngoài.
Anh ấy nói thì nhẹ nhàng như thế, nhưng tôi còn chưa kịp đáp lại, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa. Tiểu Vi, con có nhà không?
Tôi mở cửa, nhìn thấy mẹ tôi đang đứng đó với vẻ mặt đầy lo lắng. Vừa thấy tôi, bà lập tức lao vào. Con nói xem, con đấy lớn thế này rồi mà vẫn khiến mẹ phải lo lắng. Mẹ bảo con đi gặp mặt, nếu không thích thì thôi vậy, mà con lại không đi, gọi điện thoại cũng không nghe. Con nói xem!
Câu trách móc còn chưa dứt, ánh mắt mẹ chợt dừng lại trên bàn là một bữa cơm thịnh soạn. Mà bên cạnh tôi, Bùi Duật không biết từ khi nào đã đứng dậy, rót trà, thái độ lễ độ vô cùng.
Mẹ tôi trợn tròn mắt. Con? Con? Con?
Tôi cười gượng. Mẹ này, con có bạn trai rồi sao? Không nói với mẹ một tiếng hả mẹ? Còn lo sốt vó chuyện con kết hôn đây này.
Mẹ tôi trách móc. Chưa kịp để tôi phản bác, đã kéo tay Bùi Duật ngồi xuống. Khóe miệng tôi co giật, nhìn mẹ bắt đầu bật chế độ hỏi cung. Tiểu Bùi phải không? Cháu thích gì ở con gái bác vậy?
Mẹ sao mẹ lại hỏi? Thưa cô, cháu thích tất cả mọi thứ thuộc về Tiểu Vi. Tôi còn chưa kịp ngăn mẹ khỏi hỏi câu hỏi ngại ngùng này, thì giọng nói chấc nịch của Bùi Duật đã vang lên. Cô ạ, dù có ở trong bồn đất, cô ấy vẫn có thể nở hoa. Cô ấy là người luôn tin tưởng rằng bản thân có thể tự mình bước ra khỏi khó khăn. Cô ấy đã trải qua mọi thăng trầm trong cuộc sống nhưng vẫn lạc quan và mạnh mẽ tiến về phía trước. Cháu thích tất cả những gì thuộc về cô ấy, thích tất cả những gì đã làm nên con người cô ấy.
Nói đến đây, ánh mắt Bùi Duật vượt qua mẹ tôi, dừng lại trên người tôi.
Mẹ tôi im lặng hồi lâu, sau đó chỉ vỗ nhẹ lên vai Bùi Duật. Cháu là một đứa trẻ tốt. Rồi quay sang tôi, tiếp tục trách mắng. Con bé này, yêu đương cũng không nói với mẹ một câu. Như thể suy nghĩ rất lâu. Mẹ tôi nghiêm túc nhìn tôi, ngay trước mặt Bùi Duật mà dặn dò. Con gái của mẹ rất tuyệt vời, nên con có quyền từ chối bất cứ điều gì. Nếu có một ngày con không hạnh phúc, cứ trở về, về với mẹ. Mẹ có thể nuôi con cả đời.
Giọng mẹ như đang nói với Bùi Duật, nhưng cũng như đang nói với tôi, đứa con gái từng đơn độc và lẻ loi suốt bao năm qua. Nói xong, mẹ không chờ tôi phản ứng, liền mở cửa rời đi.
Tôi và Bùi Duật nhìn nhau, im lặng hồi lâu. Bỗng điện thoại vang lên tiếng thông báo tin nhắn. Bùi Duật cầm lên xem, đôi mày lập tức nhíu chặt. Tôi bước đến. Sao thế? Anh ấy đưa tay xoa trán, giọng hiếm khi mang theo sự nghiêm túc. Công ty có chút vấn đề, em cứ ở nhà ăn cơm trước, anh xử lý xong sẽ về ngay.
Thấy anh ấy vội vàng như vậy, tôi cũng không hỏi thêm. Đến tối, Bùi Duật vẫn chưa quay lại. Tôi có chút lo lắng, định mở điện thoại gửi tin nhắn hỏi thăm. Không ngờ, nhóm chat lớp cấp ba đã náo loạn từ lúc nào. Không thể nào! Không thể nào! Trời ạ! Mau báo cảnh sát đi! Đã báo rồi! Mọi người đừng nói nhiều nữa, cố gắng đừng để Hà Vi biết chuyện này.
Tên của tôi đột nhiên xuất hiện trong cuộc trò chuyện khiến tôi chú ý. Tôi chần chừ lướt lên đọc lại lịch sử tin nhắn, nhưng ngay khi khi nhìn thấy một bức ảnh chụp màn hình, tôi hoàn toàn sững sờ. Đó là một bức ảnh tôi đang thay đồ. Dù không lộ bộ phận nhạy cảm, nhưng gương mặt tôi đã bị cố tình phóng to một cách sắc nét. Nhìn những dòng tin nhắn dày đặc, tôi chỉ cảm thấy cả người lạnh buốt.
Suốt buổi sáng hôm sau, Bùi Duật vẫn chưa quay về. Có người gõ cửa. Tôi cứ ngỡ là anh ấy, nhưng khi mở cửa, tôi sững người. Người đứng trước mặt tôi là Thẩm Vũ Uyển và một người phụ nữ trông vô cùng quý phái. Tôi không khỏi ngạc nhiên, cho đến khi Thẩm Vũ Uyển lên tiếng. Hứa Hà Vi, cậu định không mời mình và gì vào nhà à?
Tôi lập tức lấy lại tinh thần, mỉm cười. Xin lỗi nhé, Vũ Uyển. Chào bác, mời hai người vào trong.
Thẩm Vũ Uyển hừ lạnh một tiếng. Ai là bác của cậu chứ? Gọi nhanh quá nhỉ? Không biết ngượng à? Nói rồi, cô ấy nhìn ly trà tôi đưa ra với vẻ ghét bỏ. Cái này mà cũng uống được à?
Mẹ của Bùi Duật khẽ vỗ tay lên mu bàn tay cô ấy, ra hiệu đừng nói nữa. Bà quay sang nhìn tôi, những đường nét trên khuôn mặt có đến sáu phần giống với Bùi Duật, ngay cả khí chất lạnh lùng, kiêu ngạo cũng không khác biệt là bao. Tôi nghe Tiểu Uyển nói cháu là bạn gái của A Duật. Tôi thoáng sững sờ. Tôi mới đồng ý với Bùi Duật ngày hôm qua sao?
Thẩm Vũ Uyển không nhịn được bĩu môi. Chứ còn gì nữa? Không biết yêu đương bao lâu rồi mà còn ép anh họ tôi đăng bài lên mạng khiến ai cũng biết cả. Lúc này tôi mới nhớ ra, hôm qua mải ở bên Bùi Duật rồi còn đối phó với mẹ tôi, nên hoàn toàn không kiểm tra điện thoại.
Mẹ Bùi mỉm cười hiền hậu. Con ngoan, bác tin chắc cháu cũng có những điểm tốt của riêng mình. Nếu không, A Duật nhà bác đã không thích cháu. Bây giờ nó đang bận, nếu cháu có chịu ấm ức gì, cứ nói với bác, bác sẽ giúp cháu giải quyết.
Tôi nhất thời không biết phải phản ứng ra sao, còn Thẩm Vũ Uyển thì lập tức lên tiếng. Gì?
Mẹ Bùi bật cười rồi lấy điện thoại ra. Trên màn hình là những bức ảnh của tôi bị đăng tải trên mạng. Bản năng khiến tôi lập tức đưa tay tắt điện thoại, không dám nhìn thêm. Tiểu Uyển, đưa cho bác xem những bức ảnh này. Nó hy vọng bác có thể giúp cháu giải quyết chuyện này. Nhân tiện, bác cũng hỏi một câu, mới biết hai đứa đang hẹn hò. Hôm nay bác đến đây chỉ để xử lý việc này, không phải để làm khó cháu.
Nghe vậy, tôi kinh ngạc nhìn sang Thẩm Vũ Uyển. Cô ấy lại quay mặt đi, không nhìn tôi. Đừng hiểu lầm, tôi chỉ thấy ghét mấy kẻ chuyên đặt điều bôi nhọ con gái thôi. Bạn học trong lớp đều đã báo cảnh sát, nhưng mấy trang web kiểu này nhân bản rất nhanh, nên tôi mới tìm bác giúp tôi.
Khẽ mỉm cười, định cảm ơn cô ấy, nhưng đúng lúc này, cửa lại mở ra. Bùi Duật đã quay về. Nhìn thấy ba người chúng tôi ngồi ngay ngắn trong phòng khách, anh ấy theo bản năng kéo tôi ra sau lưng. Mẹ, Tiểu Uyển, sao hai người lại đến đây?
Nhìn vẻ căng thẳng của con trai, mẹ Bùi không nhịn được bật cười. Bà mở điện thoại nói đùa. Nghe nói con dâu bác bị bắt nạt, bác đến giúp con bé một tay. Con xem, mẹ con là người thế nào vậy?
Nghe vậy, đôi mày đang nhíu chặt của Bùi Duật dần thả lỏng. Giọng anh ấy trầm ổn lại. Con đã xử lý xong hết rồi. Người đứng sau trang web đã bị kiểm soát. Những bức ảnh lan truyền trên mạng cũng đã được đội kỹ thuật của tập đoàn Bùi Thị theo dõi, cố gắng truy tìm và xóa dữ liệu gốc. Bây giờ không còn vấn đề gì nữa, hai người có thể về được rồi.
Mẹ Bùi dường như đã đoán trước được phản ứng của con trai, chỉ mỉm cười hài lòng, sau đó kéo Thẩm Vũ Uyển đứng dậy, chuẩn bị rời đi. Chúng tôi cùng ra tiễn. Ngay khi sắp bước ra khỏi cửa, bà bỗng dừng lại, ngó tôi lại gần rồi tháo chiếc vòng ngọc trên tay xuống đưa cho tôi. Bà chớp mắt đầy ẩn ý. Hôm nay đến vội quá không kịp chuẩn bị gì, cái này cháu cứ cầm trước, lần sau bác sẽ bù cho cháu một phong bao thật lớn.
Vừa dứt lời, Bùi Duật đã bước tới kéo tôi về phía sau. Mẹ mau về đi, ba đang đợi mẹ đấy.
Cánh cửa khép lại. Tôi nhìn anh ấy hơi trách móc. Anh nói là công ty có việc mà?
Không trả lời, Bùi Duật chỉ cúi xuống hôn tôi. Nụ hôn kéo dài rất lâu. Mãi đến khi kết thúc, anh ấy mới buông tôi ra. Không sao rồi, Tiểu Vi? Mọi chuyện đã được giải quyết. Kẻ đó, anh đã giao cho cảnh sát, bây giờ sẽ không còn ai làm tổn thương em nữa.
Tôi chỉ khẽ gật đầu. Nhưng Bùi Duật dường như nhận ra điều gì đó trong thái độ của tôi. Em không muốn biết ai là người đứng sau chuyện này sao?
Tôi lên tiếng. Em cũng đoán được phần nào rồi. Mấy hôm trước Triệu Bân đến tìm em mượn tiền, em không cho, hắn nói cứ chờ xem. Tôi nhún vai bất lực. Em cũng không ngờ hắn lại làm ra chuyện này. Thật ra em cũng đã báo cảnh sát, nhưng động thái của các anh vẫn luôn nhanh hơn em một bước.
Bùi Duật lại vùi đầu vào vai tôi, giọng trầm xuống. Mẹ anh có làm khó em không?
Nghĩ đến sự quan tâm của bà, tôi nhìn hai tách trà còn nguyên trên bàn, nhẹ nhàng đáp. Không.
Bùi Duật từng nói, đến hôm nay tôi mới thật sự hiểu rõ. Từ đầu đến cuối, người thích tôi là anh ấy, người muốn ở bên tôi cũng là anh ấy. Xuất thân của anh ấy có thể khiến tầm nhìn rộng mở hơn tôi, nhưng cũng chỉ vậy mà thôi. Ngoài anh ấy, hoặc những điều khiến tôi thật sự quan tâm, tôi không cần bận lòng về ý kiến của bất kỳ ai.
Nghĩ vậy, tôi siết chặt vòng tay ôm lấy Bùi Duật. Trước đây anh hỏi em có nhận được đồ của anh không? Đó là gì vậy?
Bùi Duật ngẩng đầu lên, cười nhẹ. Nội dung giống hệt lá thư em chưa từng đưa cho anh. Tôi sững sờ. Sao anh biết? Trước đây em có viết thư nhưng không gửi.
Bùi Duật bế bổng tôi lên. Vì suy nghĩ của em đều hiện rõ trên khuôn mặt, giống như anh vậy. Chỉ là em chưa bao giờ chịu nhìn kỹ. Một lúc sau, anh ấy khẽ cười, giọng khàn khàn. Hứa Hà Vi, anh yêu em. Cả đời này em đừng nghĩ đến chuyện rời xa anh.
Mẹ của Bùi Duật quả thực chưa từng làm khó tôi. Chỉ là vào ngày anh ấy chính thức đưa tôi về ra mắt, bà đã kéo tôi lại, nhẹ giọng dặn dò. A Duật nhà bác ấy từ nhỏ bị bác quản chặt quá, nên tính tình hơi cố chấp. Nếu có lúc nào đó con cảm thấy không thoải mái, cứ nói thẳng với nó, hoặc nói với bác cũng được. Con ngoan, nhất định phải sống thật vui vẻ nhé. Bác đã từng xem nhật ký cấp ba của A Duật, cả quyển toàn là về người bạn cùng bàn trầm lặng của nó đấy. Nhưng bà cũng không kịp nói nhiều, vì Bùi Duật vội vàng kéo tôi rời đi.
Trước khi tôi bước lên xe, mẹ tôi mắt ngấn nước, đưa cho tôi sổ đỏ và một tấm thẻ ngân hàng. Mẹ chẳng có gì cả, đây là tất cả những gì mẹ có. Con cứ giữ lấy, sau này nếu có ấm ức gì, chỉ cần về nhà là được, mẹ có thể nuôi con cả đời.
Nghe vậy, Bùi Duật lập tức xen vào. Mẹ cứ yên tâm, con nhất định sẽ chăm sóc Tiểu Vi thật tốt. Câu nói đầy nịnh nọt của anh ấy khiến mẹ tôi bật cười.
Ngày cầm giấy đăng ký kết hôn trên tay, tôi chỉ cảm thấy như đang trong mơ. Người tôi thật lòng thích từ thời niên thiếu, giờ đây đã trở thành chồng hợp pháp của tôi. Nhìn tấm ảnh trên giấy chứng nhận, tôi mỉm cười, còn Bùi Duật đứng bên cạnh tôi cũng cười rạng rỡ như ánh mặt trời. Chúng tôi nhìn nhau, bật cười. Có một người bên cạnh, có thể cùng nhau đi qua năm tháng dài đằng đẵng của nhân gian.
[âm nhạc]
[âm nhạc]