Transcription
[âm nhạc] Không biết ở ngoài cuộc sống kia như thế nào, nhưng mà chỉ cần nhau, fan cùng nhau thì không còn khoảng cách. Thì đúng thật sự là như vậy. Cảm ơn đội Hoàng Anh ạ, và cũng cảm ơn các anh chị bên Nam bộ, bên Labo có lên nhỉ.
Ngày hôm qua là lần đầu tiên Hưng Vượng cũng như là bản thân Tuấn Anh là người đầu tiên leo. Thì cũng cái lý do mà Tuấn Anh chọn cái cái hành trình Phan Xi Păng này cũng giống y chang như thể là chị Thanh vừa chia sẻ đấy là điều mà tôi muốn kết nối các lãnh đạo công ty cùng công ty của Tuấn Anh lại với nhau. Có Tổng thống đốc à, Phó Giám đốc của chi nhánh miền Bắc, có Giám đốc khối của chi nhánh miền Bắc, có Trưởng phòng chi nhánh miền Bắc đi cùng với Tuấn Anh ở đây. Thì muốn kết nối anh em đánh nhau. Và thật sự là anh chị em thấy kết nối đúng không ạ? Anh chị em chúng ta thấy kết nối rất là sâu sắc lại với nhau trên suốt cuộc hành trình.
Tự tin và những bài học hôm nay học được là gì? Thứ nhất đấy là thực sự là là thao trường mà đổ mồ hôi thì chiến trường bớt được đổ máu. Tại vì là xưa là đội của Tuấn Anh tập luyện cực kỳ nghiêm túc các bạn ạ, cực kỳ nghiêm túc. Trong suốt 21 ngày, trong suốt 21 ngày. Anh anh Tươi mát Tươi có nói xong Tuấn Anh với đội Tuấn Anh là các bạn phải làm sao hoàn thành được việc là chạy bộ liên tục trong vòng 20 phút đúng không ạ? Trong vòng 10 ngày đầu tiên là chạy bộ liên tục trong vòng 20 phút. 10 ngày thích thực. 10 ngày cuối cùng thì là sau khi chạy bộ 2 phút xong thì phải đeo được đủ 1000 bậc thang. Và có một điều tuyệt vời là tất cả anh em của Tuấn Anh thì tập luyện một điều cực kỳ nghiêm túc, cực kỳ nghiêm túc.
Và khi mà lên đến độ, lên đến trên gần đỉnh rồi, không khí nó loãng chỉ bằng một nửa thôi. Và khi mà đi đến xuống cùng xong rồi đi mãi, có em Tuấn bảo là anh ơi, xong mà đi mất kiểu như vô tận ấy, vô cực, vô cực. Xong rồi [âm nhạc] [âm nhạc]. Cuộc đời nó cũng giống như vậy, nhiều lúc nó lên, nhiều lúc nó xuống. Nó chỉ là ẩn dụ của ẩn dụ thôi, liên tục là các phép ẩn dụ. Thì thực sự rất là cảm ơn các các bạn đi cùng với lại là là team của Tuấn Anh. Và cũng đấy là bài học thứ nhất nhé. Bài thứ nhất đấy là việc là chúng ta tập luyện thực sự là chăm chỉ, thực sự là nghiêm túc, nghiêm túc thực sự các bạn ạ, nghiêm túc. Rồi trời mưa vẫn chạy nhanh, trời mưa cũng chạy nha. Chắc không chạy được ở ngoài thì chạy ở ở trong nhà nhé. Xong rồi là tìm bậc thang mà leo cho anh biết mà lúc mà tôi nghèo, Tuấn Anh leo 50 tầng của Vinhomes Windows xong rồi ra Nha Trang cũng leo 50 tầng của Mường Thanh. Em rất nhiều và nó trở thành một cái thói quen rất là tốt các bạn ạ. Đấy là thứ nhất.
Và thứ hai nữa là cũng tự hào có thể chia sẻ với các bạn với các anh chị rằng là gì, Tuấn Anh có cân nặng là một tạ. Anh chị khuyên ơi, tuyệt vời. Leo Phan Xi Păng khoảng tầm 5 ngày thì cân thì là 100,05 kg. Trước khi mà đeo mặt 5 ngày thì là là cân nặng bước lên là vào buổi sáng nhé là 170 kg. Nhưng mà sao tối nay vẫn cố, vẫn vẫn chạy được 20 phút mà 1000 bậc. Thôi [Tiếng cười]. Học được nhưng mà học rất là sâu sắc trong cái chuyến leo Phan vừa rồi. Hôm qua lúc mà lên đỉnh đã có những giọt nước mắt đấy chị ạ. Con đã có những giọt nước mắt với các bạn.
Và một bài học cuối cùng và cuối cùng Mà mà các em muốn chia có thể đấy là Hello. Bài học này Tuấn Anh cũng cũng rất là năng các bạn này. Một cái mà Tuấn Anh rất tâm đắc đấy là gì? Đấy là suy nghĩ của bạn ạ. Lúc mà Tối nay đi xuống đấy, xong rồi đi mãi nó không xuống. Anh thì không không bao giờ cho phép mình được nói ra câu đấy. Có nghĩa là tính chân mình đau, ngực mình đau rồi khớp gối mình đau, tất cả mọi thứ đều đau. Tuấn Anh nhưng mà tôi không xem cho phép nói rằng. Nhưng mà sao những người đồng đội của Tuấn Anh nói anh em đi xuống đến khoảng 6 giờ chiều thì đến trạm tốt 2.800. 8 giờ chiều đến trạm Tạ Tôn 2.800. Đến 8 giờ 30 phút thì đến trạm thu 2.2. Và như thế là cứ đi xuống đi xuống. Cuối cùng mà sao mà trong đi lâu thế? Tim xong mãi mà không đến nơi. Đến lúc đấy Tối nay không bước được nữa và mỗi bước cứ kiểu lạc từng bước từng bước một ấy, từng bước từng bước một ấy. Và bạn biết đâu có một cô gái duy nhất trong đoàn của Tuấn Anh thôi, vợ ở Tuấn Anh là Vạn Hoài An. Bạn hỏi em thì vợ thì các vợ chồng son mà khỏe thế cứ rìu chồng đi từng tí từng tí một thế. Tự nhiên lúc đấy cái này cái mày học quan trọng đây này. Cái vòng quan trọng đây này. Mình bảo là hình như là hình như là mình nghĩ là mình mệt ý, anh chị hiểu không ạ? Hình như là mình nghĩ là là mình mệt ý, mình nghĩ là mình đau ấy, cho nên nó cứ sợ ấy. Cho nó mất tí xíu chân nó cứ bước tí xíu à. Có nghĩa là lúc mà xuống xuống căn cứ đo đo đong đếm xong rồi là bước gì đau. Nhưng mà đúng mà khi mà mình phát hiện ra là hình như cái suy nghĩ của mình nó bị già đi, suy nghĩ của mình nó bị yếu đi, suy nghĩ của mình nó bị tồi tệ đi, nó bị tiêu cực đi thì mình không bước nhanh được. Và Tuấn Anh thay đổi suy nghĩ thôi. Tôi cũng rất khỏe, tôi rất nhiều năng lượng và không có lý do gì thế thì tôi đang còn khỏe như vậy mà lên trên đấy còn hít đất 30 cái nữa mà lên trên đỉnh núi chẳng có lý do gì mà không đi được nữa. Nó chỉ là đau thôi, nó chỉ là cảm giác thôi, còn sức khỏe nó đang còn rất nhiều đúng không? Anh nghĩ là ví dụ như có một vấn đề gì đó xảy ra nó thực sự là quan trọng, thực sự là hệ trọng và thực sự nó là liên quan đến cả cuộc đời chúng ta thì anh chị có có bay được luôn không? Chắc tay luôn nữa chứ. Đau mấy mau chuẩn bị bay được người thân của mình đang ở dưới mà. Thì khi mang khi Tuấn Anh thay đổi suy nghĩ một cái [âm nhạc] chạy luôn anh chị ạ. Xuống dưới cùng nhau. Cuối cùng mệt lắm rồi chị ạ. Lúc về đến nơi là 10:30 tối là còn là đội của anh về đến nơi đấy thì từ 2.2 xuống đấy khoảng tầm gần 2 tiếng. Gần 2 tiếng thì mệt lắm đi mãi không hết. Mà thay đổi suy nghĩ một cái thì nó khác biệt hoàn toàn. Thay đổi suy nghĩ phát nó không hoàn toàn. Và đấy là bài học mà Tuấn Anh cuối cùng của tôi Anh muốn chia sẻ cho anh chị cũng được. Tất cả mọi thứ nằm trong đây phải suy nghĩ đúng. Tất cả mọi thứ Đây đúng. Thực sự là là sức mạnh của chúng ta nó nằm bên trong chúng ta còn rất rất rất là nhiều. Đấy là cái gì.