📱

Get Our Mobile App

Take your business learning on the go!

Download on the App StoreGet it on Google Play

FULL | TÔI THEO ĐUỔI ANH4 NĂM ANH CHỈ XEM TÔI LÀ EM GÁI, TÔI BUÔNG TAY ANH LẠI..| NGHETRUYÊN AUDIO

NGHETRUYỆN AUDIO41:27

Transcription

Năm thứ tư thích Kỳ Diên Xuyên, tôi nghe thấy anh nói với anh trai tôi: "Tôi làm sao có thể thích em gái của cậu? Như thế chẳng khác nào không ra gì." Tôi cuối cùng cũng hoàn toàn tuyệt vọng, quyết định không dây dưa với anh nữa, đồng ý với gia đình ra nước ngoài du học.

Tôi không ngờ ngày đầu tiên về nước lại gặp Kỷ Diên Xuyên. Anh trai tôi có việc đột xuất, nhờ Kỷ Diên Xuyên ra sân bay đón tôi. Từ xa tôi đã thấy anh đang dựa vào xe chờ đợi. Chân dài bắt chéo, chiếc áo khoác dài màu đen càng làm nổi bật vóc dáng cao lớn của anh. Chỉ một cái liếc mắt cũng khiến người qua đường tim đập thình thịch. Trừ tôi. Anh nhận lấy vali của tôi, "Đi thôi, về nhà." Tôi không từ chối.

Trên đường đi, trong xe yên tĩnh đến đáng sợ. Tôi nhắm mắt nghỉ ngơi. Kỷ Diên Xuyên cũng không có ý định trò chuyện. Anh luôn cảm thấy phiền khi phải đối mặt với tôi. Nếu không phải vì được anh trai tôi nhờ vả, có lẽ anh đã chẳng xuất hiện. Khi dừng đèn đỏ, xe đột ngột phanh gấp. "Lần này về, định khi nào đi?" Kỷ Diên Xuyên liếc nhìn về phía tôi. Tôi mở mắt, vừa đúng lúc bắt gặp ánh mắt anh đang đánh giá mình. "Tôi không đi nữa, tôi đã tốt nghiệp, sau này sẽ về nước phát triển." Bàn tay Kỷ Diên Xuyên đặt trên vô lăng siết chặt hơn một chút. Anh khẽ gật đầu. "Ừm, về là tốt rồi." Trong mắt không hề có bất kỳ gợn sóng cảm xúc nào. "Em học gì ở Mỹ vậy?" "Quản trị kinh doanh." Anh lại hỏi: "Tìm được việc chưa?" Mấy năm không gặp, Kỳ Diên Xuyên đã thay đổi rất nhiều. Trước kia lúc nào cũng là tôi cố gắng tìm đề tài để nói chuyện, còn anh đến một câu "ừ" hay "ừm" cũng chẳng buồn đáp lại. Tôi trả lời: "Vẫn chưa nghe." Tôi nói vậy, Kỷ Diên Xuyên lại nhìn sang tôi lần nữa, bình thản lên tiếng: "Nếu em muốn, có thể đến công ty anh." Tôi bất giác nhìn anh kỹ hơn một chút. Trước đây Kỷ Diên Xuyên tránh tôi còn không kịp. Bây giờ tại sao lại chủ động mời tôi đến công ty anh? Tôi nhanh chóng nghĩ ra, chắc là nể mặt anh trai tôi, bạn thân của anh bao năm nay. Tôi lắc đầu, "Không cần đâu. Cảm ơn anh Diên Xuyên. Tôi đã có sắp xếp riêng." Tôi không muốn lại có quá nhiều liên quan đến anh. Lời từ chối dứt khoát. Kỷ Diên Xuyên mấp máy môi nhưng không nói thêm gì nữa.

Về đến nhà, việc đầu tiên tôi làm là điều chỉnh lại mối giờ. Lơ mơ chìm vào giấc ngủ. Tỉnh dậy đã là 11:00 sáng hôm sau. Trong điện thoại có một lời mời kết bạn mới. "Tôi là Kỷ Diên Xuyên." Trước khi ra nước ngoài, tôi đã xóa anh ta khỏi danh sách bạn bè. Tôi không biết vì sao Kỷ Diên Xuyên lại chủ động kết bạn lại với tôi. Tôi nhấn đồng ý. Phía bên kia lập tức nhắn lại một câu: "Tối nay có thể ăn tối cùng nhau không?" Tôi đầy nghi ngờ trả lời: "Anh không được, tối nay tôi có việc, không phiền anh Dia Xuyên." Lần này anh im lặng hồi lâu, mãi mới nhắn lại một câu: "Không phiền đâu." Tôi không phản hồi nữa, mẹ tôi nấu cháo bí đỏ cho tôi.

Cuối cùng cũng được ăn món tôi hằng mong nhớ. Tôi cảm động suýt khóc. "Ngon quá, tôi đúng là kiểu con gái mãi mãi sẽ là bảo bối của mẹ." "Con gầy đi rồi." Ánh mắt mẹ đầy xót xa. "Lúc đó đúng ra mẹ không nên nghe lời ba con, cho con ra nước ngoài du học. Con đến mì ăn liền còn không biết nấu thì chăm sóc bản thân thế nào được?" "Du học là quyết định của con mà. Mẹ nhìn xem, giờ con chẳng phải vẫn ổn đấy sao? Dù lúc mới sang có nhiều điều bất an, nhưng sau đó dần dần thích nghi, cũng quen được nhiều bạn mới, mở mang được tầm mắt với thế giới bên ngoài." "Mà con cũng thật là, ở lại trong nước không tốt hơn à? Sao tự dưng lại đồng ý đi du học vậy?" Tôi cúi đầu ăn cháo không trả lời, nhưng trong lòng đã lặng lẽ trôi về nơi xa xăm. Tôi đồng ý ra nước ngoài là vì Kỷ Diên Xuyên.

Năm đó tôi thích Kỷ Diên Xuyên thích suốt 4 năm. Từ lần đầu tiên gặp mặt năm 18 tuổi, tôi đã đem hết chân tình cho đi. Ngay cả khi điền nguyện vọng thi đại học, tôi cũng chọn Đại học Hoa vì anh. Thế nhưng anh luôn nói, chỉ xem tôi như em gái. Ngòi nổ khiến tôi thực sự buông bỏ chính là vào ngày sinh nhật của Kỳ Diên Xuyên năm ấy, tôi tự tay đan một chiếc khăn quàng cổ muốn tặng cho anh, nhưng lại nghe thấy cuộc đối thoại giữa anh và anh trai tôi ngoài cửa phòng bao. Anh trai tôi hỏi: "Cậu thật sự không có ý gì với em gái tôi à? Nhìn là biết nó rất thích cậu mà." Trong phòng, Kỳ Diên Xuyên ngồi ở vị trí chính giữa, chân dài bắt chéo, áo vest vắt tùy tiện bên cạnh, nhưng vẫn không thể che được nét anh tuấn trong dáng vẻ anh. Kỳ Diên Xuyên lắc đầu, rút bật lửa châm một điếu thuốc. "Sao tôi có thể thích em gái cậu được? Thế chẳng khác nào không ra gì à?" Khói thuốc mờ ảo che khuất đi cảm xúc trong đôi mắt anh. Mấy người ngồi bên cạnh hùa theo. "Hai cô em gái thật lòng, cuối cùng lại trao nhầm người rồi. Anh Kỳ à, hay để em gái anh cân nhắc thử em đi. Đúng rồi đó, trừ cái mặt bọn em cũng đâu kém Kỳ Diên Xuyên là bao." "Cút!" Anh trai tôi lạnh lùng cắt ngang rồi lại hỏi Kỳ Diên Xuyên: "Cậu và em gái tôi thật sự không có khả năng nào sao?" "Không có." Anh trai tôi thở phào nhẹ nhõm.

Lúc tôi nói mình thích Kỳ Diên Xuyên, anh trai cũng phản đối. Bởi vì Kỳ Diên Xuyên nổi tiếng là một kẻ đào hoa, phụ nữ bên cạnh anh ta còn nhiều hơn số đoạn đường anh đã đi qua, nhưng tôi vẫn cứ khóc lóc, năn nỉ, làm loạn. Kỳ Diên Xuyên không từ chối bất kỳ người phụ nữ nào, vậy mà lại chỉ từ chối mình tôi. Có thể thấy anh ta ghét tôi đến mức nào. Tôi vừa định đẩy cửa bước vào thì nghe thấy Kỷ Diên Xuyên nói: "Tôi sắp đính hôn rồi." Một câu nói khiến cả phòng chấn động. Sự chú ý của mọi người lập tức chuyển từ chủ đề giữa tôi và Kỳ Diên Xuyên sang việc ai sẽ là vị hôn thê của anh. "Không ngờ cậu cũng định kết hôn đấy. Với ai thế? Là Hà Tư Kỳ à?" Dạo gần đây bên cạnh Kỳ Diên Xuyên chỉ có tôi và Hà Tư Kỳ. Hiển nhiên sẽ không phải tôi. Vậy thì chỉ có thể là Hà Tư Kỳ. Hà Tư Kỳ là đàn em cùng trường trực hệ với Kỷ Diên Xuyên nhỏ hơn anh hai khóa. Sau khi tốt nghiệp, cô ấy vào làm trong công ty của anh. Mối quan hệ giữa hai người khá thân thiết. Trước những suy đoán của mọi người, Kỷ Diên Xuyên giữ im lặng, không thừa nhận cũng chẳng phủ nhận. Tôi có cảm giác như tim mình bị ai đó mổ ra, máu me đầm đìa.

"Thư Hòa, sao em đứng đây mà không vào?" Hà Tư Kỳ cũng đến chúc mừng sinh nhật Kỷ Diên Xuyên. Giọng cô ta lập tức thu hút sự chú ý của người bên trong. Cửa phòng bao bị mở ra, tôi và Kỷ Diên Xuyên chạm mắt nhau, anh liền vội vàng tránh đi ánh nhìn, đến một cái liếc dài cũng không muốn dành cho tôi. Cũng chính từ khoảnh khắc đó, tôi quyết tâm buông bỏ hoàn toàn Kỷ Diên. Tôi có việc, không làm phiền mọi người nữa. Vừa dứt lời, tôi lập tức rời khỏi phòng. Chiếc hộp quà bị tôi ném thẳng vào thùng rác. Tôi ngồi xổm bên đường, không kìm được nữa mà bật khóc thành tiếng. Về đến nhà, tôi giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, chấp nhận lời sắp xếp của gia đình, đồng ý ra nước ngoài du học. Kể từ đó, cắt đứt mọi liên hệ với Kỷ Diên Xuyên.

Mẹ tôi cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi. "Sao đang ăn mà lại ngẩn người ra thế? Có chuyện gì à?" "Không có gì đâu, chỉ là cháo mẹ nấu ngon quá." "Ngon thì ăn nhiều vào." "Vâng ạ." Mẹ lại nói: "Con đã về nước rồi thì chuyện hôn nhân cũng nên sớm ổn định lại đi." "Trời ơi! Mẹ, con mới về mà mẹ đã giục lấy chồng rồi." "Mẹ chỉ muốn sau này con có chỗ dựa thôi. Anh con thì mãi không chịu lấy vợ, ít nhất con cũng phải để ba mẹ yên tâm chứ." "Con đâu phải không nuôi nổi bản thân, sao phải dựa vào ai?" Tôi biết dù tôi có nói gì đi nữa, mẹ cũng sẽ không thay đổi suy nghĩ của hủ đó nên tôi không tranh cãi. Chỉ đáp: "Con ăn no rồi." Rồi lẳng đi vào phòng.

Bạn thân biết tôi về nước, hẹn tôi ra ngoài uống rượu, tôi không từ chối. Trang điểm kiều khói phối với chiếc váy ngắn hở lưng gợi cảm và lên đường. Vừa gặp mặt, cô ấy lập tức ôm trầm lấy tôi. Ánh mắt cô ấy dừng lại trên người tôi. "Không tệ đâu nha. Gu thẩm mỹ hai năm nay thay đổi nhiều ghê." Trước đây tôi lúc nào cũng là một cô gái ngoan ngoãn, dịu dàng, thậm chí rất hiếm khi đến quán mà. Bởi vì Kỳ Diên Xuyên từng nói anh thích con gái ngoan. Sau này tôi mới nhận ra bản thân thật đáng thương, chỉ để lấy lòng một người đàn ông, tôi đã đánh mất chính mình. Cùng đi còn có vài người bạn cũ. Tôi chào hỏi đơn giản rồi ngồi xuống chỗ bên cạnh. Bạn thân tôi nói: "Hôm nay để ba tender chính hiệu là tớ chiêu đãi đại tiểu thư thư hỏa, tối nay không say không về." "Vậy thì tớ đành tuân lệnh thôi." Chúng tôi vừa uống rượu vừa trò chuyện về những chuyện đã qua vài năm nay. Có bạn nữ bắt đầu tám chuyện. "Thư Hòa, cậu có gặp anh chàng nào đẹp trai bên đó không?" Tôi lắc đầu, "Chỉ tập trung học thôi, không để ý mấy cái đó." "Người ta sang để học chứ đâu như cậu lúc nào cũng chỉ quan tâm đến trai đẹp." "Cậu biết gì chứ? Ăn uống và tình cảm là bản năng của con người mà." Tôi nhấp một ngụm rượu, lắng nghe các cô ấy thảo luận, không tham gia thêm vào chủ đề đó. Bạn thân tôi lại ghé sát tai, nhỏ giọng hỏi: "Nói thật đi, cậu thật sự chưa gặp ai khiến mình rung động hay là vẫn chưa quên được Kỷ Diên?" Giọng cô ấy đầy lo lắng. Dù sao năm đó tôi từng yêu đến cuồng nhiệt như vậy, không ít người đều không tin tôi có thể dễ dàng buông bỏ như thế. Tôi đáp: "Tớ thể thực sự đã buông rồi. Giờ nhắc đến Kỳ Diên Xuyên, ngoài những kỷ niệm khó xử và đau lòng, chẳng còn cảm xúc gì khác." "Chẳng phải năm đó cậu nói Kỳ Diên Xuyên sắp đính hôn sao? Mà cũng hai năm rồi, thấy có cưới xin gì đâu." "Ừm, nghe tin đó, trong lòng tôi chẳng dấy lên nổi một gợn sóng. Biết đâu là vì Kỷ Diên Xuyên không thích Hà Tư Kỳ nữa, lại phải lòng người khác rồi. Tình cảm của anh ta đến nhanh mà đi cũng lẹ, căn bản không phải kiểu đàn ông có thể gắn bó cả đời với một người phụ nữ."

"Này, nhìn kìa, có trai đẹp." Tôi theo hướng ánh mắt của bạn mà nhìn qua. Kỳ Diên Xuyên đang bị vây quanh đứng ở cửa quán bar. Vẫn là chiếc áo khoác gió màu đen quen thuộc ấy, chỉ là chiếc khăn quàng trên cổ anh, trông có vẻ quen mắt. Anh đến quán bar, tôi cũng chẳng ngạc nhiên, chỉ không ngờ lại là quán bar do bạn thân tôi mở. Bạn thân tôi thở dài một tiếng, nhìn tôi nói: "Đúng là oan ra ngõ hẹp." Anh rõ ràng đã nhìn thấy tôi, nhấc chân bước về phía chúng tôi. "Em nói tối nay có việc chính là đến đây sao?" Không thân không thích, tôi lại càng không chịu nổi giọng điệu chất vấn ấy của anh. Mượn rượu làm càn, tôi đẩy anh ra. "Liên quan gì đến anh?" Trong số những người ngồi đây, trừ bạn thân tôi ra, gần như không ai quen biết Kỳ Diên Xuyên, cũng không ai biết giữa tôi và anh đã từng có chuyện gì. Những người đi cùng Kỳ Diên Xuyên cũng hiển nhiên không biết tôi là ai. Họ hỏi: "Cô gái này là ai?" Một người trông có vẻ quen quen bên cạnh anh lên tiếng: "Đây chẳng phải là người mà Kỷ tổng nhà chúng ta ngày đêm mong nhớ đó sao?" "Anh ấy là một người anh của tôi." Tôi cắt ngang lời người đó. Vừa nghe đến chữ "anh", toàn thân Kỳ Diên Xuyên bỗng hạ thấp hẳn khí áp. Anh kéo lấy cổ tay tôi ra ngoài, "Anh có chuyện muốn nói với em." Tôi không rằng ra được, lại sợ anh làm loạn giữa nơi đông người, đành phải theo anh rời khỏi quán mà. Ra ngoài rồi, tôi lập tức hất tay anh ra. "Kỷ Diên Xuyên, anh muốn làm gì?" Ánh đèn nơi góc phố lờ mờ chiếu lên gương mặt anh, lộ rõ từng biến đổi cảm xúc. "Tôi chỉ là anh trai của em." Không phải chính miệng anh từng nói sao? Rằng sẽ không bao giờ thích tôi, chỉ xem tôi là em gái. Giờ tại sao lại tức giận? Nghe tôi nói vậy, Kỷ Diên Xuyên khẽ cất tiếng. "Thì ra là vì chuyện đó. Em vẫn còn giận anh sao? Là lỗi của anh. Không nên giận dỗi mà nói em là em gái." Tôi không muốn để ý đến sự điên cuồng của anh. "Tôi không giận. Tôi thật sự xem anh là anh trai, tin hay không tùy anh." Tôi định rời đi, lại bị anh cố chấp dồn vào một góc. "Không được đi, Kỳ Thư Hỏa, ngay trước là em chủ động hôn anh, rồi không nói một lời đã biến mất, giờ lại quay về bảo xem anh là anh trai." Anh kích động đến đỏ mắt, giọng điệu như thể tôi là kẻ phụ tình. "Trước kia là tôi không hiểu chuyện, đã làm phiền anh, tôi xin lỗi." "Tôi không cần lời xin lỗi. Thư Hòa, tôi thích em, đừng rời xa tôi." Lời anh nói như tiếng sấm vang dội trong đầu tôi. Tôi bỗng không biết phải nghĩ gì. Khi nụ hôn của Kỷ Diên Xuyên rơi xuống, tôi quên cả phản ứng. Mãi đến khi kịp nhận ra, tôi mới tát mạnh vào mặt anh một cái. Tôi vội vàng đẩy anh ra. "Kỷ Diên Xuyên, anh quên anh từng nói gì với anh trai tôi rồi sao? Tôi không phải, tôi chính là kẻ không ra gì." Kỷ Diên Xuyên vẫn không chịu buông tha, "Để anh trai em đánh chết anh cũng được. Anh chính là thích em, anh không muốn chối bỏ nữa." Nếu là trước đây, tôi nhất định sẽ vui đến mức muốn nhảy cẫng lên. Nhưng giờ nghe anh tỏ tình, tôi chỉ cảm thấy khó chịu trong lòng. "Kỷ Diên Xuyên, tôi không còn thích anh nữa." "Suốt hai năm em rời đi, mỗi một giây một phút anh đều nghĩ đến em." Tôi không thể phân biệt được anh nói thật bao nhiêu phần, mà tôi cũng chẳng muốn quan tâm nữa. Tôi kiên quyết vùng khỏi vòng tay anh. "Kỷ Diên Xuyên, bây giờ tôi đã có người mình thích rồi, không phải anh." Nghe vậy, cảm xúc trong mắt Kỳ Diên Xuyên thay đổi rõ rệt. Tay anh siết lấy cổ tay tôi, mỗi lúc một chặt hơn. "Thư Hỏa, em đang lừa anh." "Tôi không lừa anh." "Kỷ Diên Xuyên, tôi đã có bạn trai rồi. Anh dựa vào đâu mà đòi tôi cứ mãi chờ đợi anh?" "Vậy em nói cho anh biết hắn là ai?" Ánh mắt Kỷ Diên Xuyên tràn đầy oán hận mãnh liệt. "Thật ra tôi không có bạn trai, chỉ là viện cớ để khiến anh dừng việc dây dưa, nhưng rõ ràng anh không định dễ dàng buông tha cho tôi." Giọng nói lạnh đến đáng sợ. "Nói đi, tên đó là ai?" Bị ép đến đường cùng, tôi tiện tay chỉ về một nhóm người đang đi ngang qua, chính là anh ta. Nhóm người ấy dừng lại, nhìn chúng tôi bằng ánh mắt nghi hoặc. "Chị đang tìm ai vậy?" Trông có vẻ là mấy sinh viên đại học, trong mắt họ vẫn còn nguyên sự trong sáng. Kỷ Diên Xuyên nhìn phản ứng của họ, cười khẽ, "Các cậu ấy không quen em." Thư Hòa lại gạt anh, "Đừng giận dỗi với anh nữa." Ngay sau đó, một chàng trai cao giáo bước ra khỏi nhóm. "Chị à, sao chị lại ở đây?" Không đợi ai kịp phản ứng, cậu ta không nói không rằng, lập tức kéo tôi ra khỏi vòng tay của Kỳ Diên. "Chị chẳng phải nói tối nay đi gặp bạn sao? Sao lại ở đây? Gã đàn ông này là ai?" Chàng trai trước mặt mặc một chiếc áo hoodi trắng đơn giản cùng quần dinh, khuôn mặt trắng trẻo ngây ngô như thế sứ, nhưng trong mắt lại ngấn nước như thể vừa bắt gặp bạn gái mình ngoại tình. Tôi không ngờ lại có người sẵn lòng phối hợp diễn với tôi. Vội ôm lấy cánh tay cậu ta, "Bảo bối, nghe chị giải thích, anh ta chỉ là một người anh thôi, chúng ta đi nhé." "Được." Kỳ Diên Xuyên không cam tâm để tôi rời đi như thế, nhưng nhóm sinh viên đông người, anh ta cũng chẳng làm gì được. Qua khỏi góc phố, không còn thấy bóng dáng Kỳ Diên Xuyên nữa, tôi cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Vài năm không gặp, sao Kỳ Diên Xuyên lại trở nên cố chấp đến thế? "Tối nay cảm ơn cậu đã giúp tôi." Chàng trai chỉ khẽ gật đầu không nói gì. Bạn của cậu ta nói: "Chị không cần sợ đâu, bọn em là sinh viên Đại học Hoa gần đây, tình cờ đi ngang qua thôi, không để chị bị kẻ xấu làm phiền đâu." Thì ra là đàn em ở Hoa Đại, tôi vô cùng biết ơn. Tôi trước đây cũng học ở Hoa Đại, tôi còn định nói thêm điều gì đó. Cậu trai khi nãy đã chắn giữa tôi và người bạn kia, thẳng thừng. "Gọi bậy gì đấy? Phải gọi là đàn chị." Giọng lạnh lùng không cho phép phản đối, rồi quay đầu lại nhìn tôi, giọng lại mềm hẳn. "Chị, em tên là Chu Vân Hành." Chu Vân Hành cái tên này nghe quen quen nhưng không nhớ ra đã từng nghe ở đâu. Nhìn gương mặt này, chắc là dạng hot boy nổi bật trong trường. có khi là từng được bạn bè nhắc đến trong vài lần trò chuyện. Một người bên cạnh lên tiếng: "Đàn chị nhìn quen lắm, em thấy hình như đã gặp ở đâu rồi." "Vậy à? Tôi nói có thể lúc tôi còn chưa tốt nghiệp, chúng ta đã từng gặp ở trường." Người khác cũng nói: "Đúng là có cảm giác từng thấy ảnh của đàn chị ở đâu đó." "Tôi nhớ rồi, chẳng phải ảnh của đàn chị có trong điện thoại của Chu Vân Hành sao?" "Khụ khụ khụ!" Chu Vân Hành lập tức cắt ngang, "Xin lỗi, vừa nãy hơi khó chịu trong cổ họng, mà trong lúc tôi không hay biết, cậu ấy đã lặng lẽ gửi cho mấy người kia một ánh mắt cảnh cáo. Tóm lại, hôm nay cảm ơn các cậu đã giúp tôi. Lúc nào rảnh tôi mời mọi người ăn một bữa được ạ?" "Họ không rảnh." Chu Vân Hành mặt không đổi sắc giải thích. "Họ còn bài tập chưa làm xong." Ra là vậy. "Chị này, họ không rảnh, em thì có hả?" Tôi nhìn về phía những người còn lại, họ nghiến răng ken két. "Đúng vậy, bọn em không rành. Bọn em đâu có như Chu Vân Hành làm xong hết bài từ sớm." Thì ra Chu Vân Hành còn là học bá. Tôi lấy điện thoại ra, "Vậy để tôi kết bạn với các cậu, có gì còn tiện liên lạc." Tôi mở mã QR Wechat. Chu Vân Hành nói: "Họ không mang điện thoại. Chị chỉ cần kết bạn với em là được rồi." "À, được thôi, sau này nếu cần gì cứ liên hệ tôi, tôi nợ cậu ấy một ân tình."

Chưa đầy vài ngày sau, tôi đã nhận được tin nhắn từ Chu Vân Hành. "Chị ơi, hôm nay em có một trận chung kết bóng rổ, chị có thời gian đến xem không?" Hôm nay tôi tình cờ rảnh lại cũng đã lâu không quay lại trường cũ nên tôi đồng ý. "Được." Chiều tôi đến sân bóng như đã hẹn, trên khán đài đã chật kín người. Chu Vân Hành đứng bên lề sân uống nước, nhưng ánh mắt vẫn không ngừng tìm kiếm điều gì đó. Khi thấy tôi, đôi mắt cậu lập tức sáng lên. Cậu bước nhanh về phía tôi. Tiếng reo hò vang dội bên tai. "Chu Vân Hành đang đi về phía này kìa." Cậu mỉm cười, đưa cho tôi một chai nước. "Trận này chắc sẽ kéo dài lắm. Em còn tưởng chị không đến." "Đã hứa với em rồi, sao tôi có thể thất hứa?" Hôm nay Chu Vân Hành mặc đồng phục bóng rổ, tay áo xắn lên đến vai để lộ cơ bắp săn chắc. Cả người tràn đầy sức sống tuổi trẻ, Hóc Môn như tuôn trào, đẹp trai đến mức tôi không thể rời mắt. Chu Vân Hành cũng nhận ra ánh mắt tôi đang dừng lại. Cậu nói: "Đợi em thi đấu xong, em dẫn chị đi dạo một vòng quanh trường nhé." "Được, bên kia trận đấu sắp bắt đầu." Chu Vân Hành đi khởi động. Đồng đội của cậu thắc mắc: "Hôm nay Chu Vân Hành sao lại chịu đến thi đấu thế? Cậu chẳng hiểu gì hết, công khai cái gì mà công khai?" Một người khác khẽ hất cằm về phía tôi, "Ngồi ngay trên khán đài đấy." "Bảo sao?" Trận đấu bắt đầu, tỷ số luôn ở thế giằng co. Dù gì cũng là trận chung kết, hai bên đều ngang sức ngang tài. Chu Vân Hành vừa phòng thủ vừa tranh thủ ném được một quả ba điểm. Hai đội bắt đầu có khoảng cách, cả người cậu như được ánh sáng bao phủ, mồ hôi chảy dài trên gương mặt, sáu múi bụng ẩn hiện dưới lớp áo, trông cực kỳ mạnh mẽ. Giữa giờ nghỉ, cậu nhìn về phía chúng tôi, nở một nụ cười rạng rỡ. Kết thúc trận, khoa công nghệ thông tin của Chu Vân Hành giành chiến thắng. Tiếng hò reo vang dội khắp sân. Chu Vân Hành thay đồ xong đi ra khỏi phòng nghỉ. Lúc này khán đài đã vơi đi gần hết. Cậu vươn tay về phía tôi, "Đi thôi chị, để em dẫn chị dạo quanh trường." "Ừ, không hiểu sao tôi lại không từ chối." Tôi cảm nhận được trong lòng bàn tay Chu Vân Hành truyền sang một lớp mồ hôi mỏng, ngay cả vành tai cũng ửng đỏ. "Tôi đã tốt nghiệp hai năm, trường cũng thay đổi khá nhiều." Khoảng đất trống ngày xưa giờ đã trở thành hồ nước, còn nuôi vài con ngỗng to. Chu Vân Hành đi bên cạnh, vừa dẫn đường vừa thuyết minh cho tôi. Cậu nói: "Chị, sau này muốn đến trường chơi, cứ tìm em." "Ừm." "Năm nay em năm mấy rồi?" "Năm ba rồi ạ." Trẻ thật, tôi học năm ba cũng đã là chuyện của ba năm trước rồi. Tôi chỉ đơn giản là đang nhớ lại quá khứ, nhưng Chu Vân Hành lại tưởng tôi đang chê cậu nhỏ tuổi. Cậu vội vàng giải thích: "Em học trễ một năm. Năm nay 22 rồi, chỉ nhỏ hơn chị có hai tuổi thôi mà em sinh vào tháng riêng." Dù nhỏ mấy tuổi thì vẫn là nhỏ, sau này ra ngoài thì bảo là em trai tôi, tôi che chở cho. Chu Vân Hành đột nhiên dừng bước, tôi khó hiểu nhìn cậu. "Sao vậy?" "Em không muốn làm em trai chị, em muốn làm bạn trai của chị." Ánh mắt của cậu trai trước mặt sáng lấp lánh, tràn đầy cố chấp. Tôi lại không dám nhìn thẳng vào mắt cậu, cảm giác như bản thân vừa đi quyến rũ một thiếu niên ngây thơ khiến tôi thấy tội lỗi. "Chu Vân Hành, đừng đùa nữa, chúng ta tổng cộng chỉ mới gặp nhau có hai lần." "Em không đùa chị, em thích chị. Có thể chị đã quên rồi, nhưng năm chị học năm ba, chị đã đưa cho em một cốc trà sữa vào ngày tuyết rơi dày đặc, còn em thì không quên được. Em thật sự rất thích chị." Tôi cố nhớ lại chuyện cậu vừa nhắc, hình như đúng là có chuyện đó. Hôm đó tôi vui vẻ đến tìm Kỳ Diên Xuyên, nhưng vừa đến văn phòng đã bắt gặp cảnh cô thư ký ngồi trên đùi anh. Hai người thân mật ve vãn nhau không kiêng rè. Tôi cầm theo ly trà sữa, vừa đi vừa khóc suốt đường trở về trường. Trên đường về ký túc xá, tôi thấy một nam sinh ngồi xổm bên đường khóc. Lúc đó tôi cảm thấy chúng tôi như cùng chung cảnh ngộ. Có khi cậu ấy cũng thất tình nên tôi đã đưa một ly trà sữa cho cậu. Không ngờ người đó lại chính là Chu Vân Hành. Không ngờ cậu nhớ chuyện ấy suốt bao nhiêu năm. Tôi vội vàng giải thích. "Không có gì đâu, chỉ là một ly trà sữa thôi mà." "Không chị à, với em đó là ánh sáng duy nhất." Cha mẹ của Chu Vân Hành ly hôn từ khi cậu còn rất nhỏ, sau đó mỗi người đều có gia đình mới. Cậu sống với bà ngoại từ nhỏ, cậu từng nghĩ chỉ cần mình đủ giỏi, đỗ vào trường Hoa Đại danh giá, cha mẹ sẽ để ý đến mình. Nhưng khi bà ngoại qua đời, cha cậu nói: "Mẹ kế bị bệnh, trong nhà không còn chỗ cho cậu." Mẹ cậu lại nói: "Em trai còn nhỏ, không thể rời khỏi mẹ." Họ đầy trách nhiệm cho nhau, không ai chịu nhận nuôi cậu. Dù cậu đã nói sẽ tự đi làm thêm để trang trải học phí và sinh hoạt phí, còn có học bổng cao hỗ trợ gia đình, cậu chỉ là muốn có một mái nhà. Về sau Chu Vân Hành bán căn nhà mà bà ngoại để lại, bắt xe trở lại trường học. Ngày hôm đó, đúng lúc tuyết rơi, kỳ nghỉ đông, sinh viên trong trường gần như đã rời đi hết, cảnh vật càng thêm tiêu điều và tôi xuất hiện vào lúc đó như một thiên thần. Tôi lắng nghe Chu Vân Hành kể lại, trong lòng như bị bóp chặt. Cậu nói: "Chị à, cho em một cơ hội, em không thua gì Kỳ Diên Xuyên cả."

"Đang làm gì vậy?" Tôi nghe theo tiếng nói nhìn sang, Kỷ Diên Xuyên đứng đối diện, ánh mắt đầy tức giận không thể che giấu. Hôm nay anh quay lại trường để thăm thầy cô, tiện thể kiểm tra việc phát học bổng mà anh đã tài trợ, không ngờ lại gặp tôi ở đây. Kỷ Diên Xuyên bước nhanh tới, nắm lấy tay tôi, "Đi với anh." "Dựa vào đâu?" Kỷ Diên Xuyên buông tay, tôi giãy giụa nhưng không thoát được. Chu Vân Hành lập tức bước lên chắn trước mặt tôi. Thấy hành động ấy, ánh mắt Kỳ Diên Xuyên híp lại, áp suất toàn thân lập tức giảm mạnh. "Người này là ai?" "Giới thiệu một chút, bạn trai tôi." Chu Vân Hành. "Kỷ Diên Xuyên, sau này đừng làm phiền tôi nữa." "Chia tay với hắn, tôi không thể tin nổi anh ta lấy tư cách gì để yêu cầu một điều vô lý như thế. Anh bị điên rồi." Tôi và Chu Vân Hành định rời đi, lại bị anh ta chặn đường. "Kỳ Thư Hỏa, anh nhắc lại lần nữa, chia tay với cậu ta." "Chúng tôi yêu nhau tự nguyện, tổng giám đốc Kỳ không có quyền chia rẽ người ta đâu nhỉ?" Kỷ Diên Xuyên nhìn kỹ người đàn ông trước mặt, cười khẩy, "Chu Vân Hành phải không? Tôi có nghe về cậu rồi. Một người mà phải dựa vào học bổng tôi lập ra mới có thể tiếp tục học đại học, có tư cách gì nói chuyện với tôi." Anh ta lại quay sang tôi, "Thư Hòa, em chắc chắn là mình thích loại người như thế." "Chẳng lẽ lại thích anh à?" "Cậu ấy giành được học bổng là vì cậu ấy giỏi." "Hừ, cậu ta đến cả một bộ quần áo trên người em còn chẳng mua nổi, giỏi thì có ích gì?" "Tôi không quan tâm điều đó, tôi chỉ thích cậu ấy." "Kỷ Diên Xuyên, anh như vậy chỉ khiến tôi càng ghét hơn." Nói xong, tôi kéo Chu Vân Hành rời đi. Đi được một đoạn khá xa, không còn thấy bóng dáng Kỳ Diên Xuyên nữa, tôi mới chịu dừng lại. "Xin lỗi, vừa nãy là vì tôi mà cậu ấy bị Kỷ Diên Xuyên sỉ nhục đến như vậy." Chu Vân Hành cúi đầu, không để lộ cảm xúc. "Chị không cần xin lỗi, em đúng là không xứng với chị, sau này em sẽ không làm phiền chị nữa." Rõ ràng lời Kỳ Diên Xuyên nói, cậu ấy đã để trong lòng. Thấy cậu định rời đi, tôi vội nắm lấy cổ tay cậu. "Ý em là muốn chia tay với tôi à?" Chu Vân Hành sững lại. "Chu Vân Hành, chúng ta hẹn hò đi, tiếng tim đập sẽ không bao giờ nói dối." Chu Vân Hành ngẩn ra vài giây, đôi mắt hoe đỏ, siết chặt tay tôi. "Chị yên tâm, em sẽ không khiến chị thất vọng đâu." "Ừ, tôi tin em."

Sau khi tôi và Chu Vân Hành ở bên nhau, tình cảm nhanh chóng nóng dần lên. Các cậu trai trẻ dường như rất giỏi tạo ra những điều lãng mạn, mang đến cho tôi cảm giác tươi mới và đầy sức sống. Tôi từng rung động lần đầu vì Kỷ Diên Xuyên, bị cuốn vào

Anh ta suốt nhiều năm, căn bản không hiểu nổi một tình yêu bình thường là thế nào. Chu Vân Hành xuất hiện đúng lúc, tôi rất thích trêu chọc cậu ấy. Chu Vân Hành không phục.

"Chị à, em chỉ nhỏ hơn chị có hai tuổi thôi." Cậu cố tình nhấn mạnh hai chữ "chỉ thôi". Tôi mỉm cười gật đầu. "Phải, phải rồi." Cậu nắm lấy tay tôi. "Chị à, em không nhỏ đâu." Ánh mắt ẩn chứa hàm ý khó đoán, dù là nghĩa nào cũng đều không nhỏ. Tôi bị trêu đến đỏ cả mặt.

Chu Vân Hành hoàn toàn là kiểu người ngoài ngoan hiền, trong bụng đầy âm mưu. Trên giường, cậu ấy nham hiểm ép tôi gọi cậu là anh trai. Hai tay tôi sớm đã bị cậu áp chế giơ lên khỏi đầu. Cậu khàn giọng hỏi tôi, "Chị à, còn thấy em nhỏ không?" Tôi muốn khóc mà không ra nước mắt.

Sau đó Chu Vân Hành nói, "Cậu từng nghe tôi gọi Kỳ Diên Xuyên là anh và đã ghi nhớ điều đó. Không những bụng đen, thù dai mà còn cực kỳ hay ghen."

Cuối tuần tôi vừa về đến nhà liền thấy nơi cửa ra vào chất đầy túi quả lớn nhỏ. "Nhà mình có khách sao ạ?" Tôi vừa thay giày vừa hỏi. Người đang ngồi trên sofa xoay đầu lại nhìn tôi.

"Thư Hỏa Kỳ Diên Xuyên, sao anh lại ở nhà tôi?"

"Con bé này nói gì vậy hả?" Ba tôi trầm giọng ngắt lời tôi. "Người ta là Diên Xuyên đặc biệt mua quả đến thăm nhà mình đấy."

Tôi chạm phải ánh mắt của Kỷ Diên Xuyên, không biết anh đang định giờ trò gì. Tôi nói, "Ồ, vậy con lên phòng nghỉ một chút." Vừa nhấc chân chuẩn bị lên lầu, ba tôi lắc đầu thở dài, cả ngày chẳng thấy mặt mũi đâu, không biết bận cái gì. Tôi đáp: "Thì bận hẹn hò với bạn trai chứ sao?"

Chưa dứt lời, ly nước trong tay Kỷ Diên Xuyên liền bị anh đập mạnh xuống sàn. "Xin lỗi, vừa nãy không cầm chắc, để cháu tự dọn." Kỷ Diên Xuyên sắc mặt bình tĩnh, nhưng khi cúi xuống lại nắm luôn mảnh thủy tinh vỡ trong tay, xẹp máu chảy ra ngay lập tức.

Ba tôi vội nói, "Bị thương rồi kìa, mau bảo Thư Hòa đưa con đến bệnh viện băng bó đi."

"Không cần đâu chú Kỷ, cháu không sao." Anh ngước nhìn tôi, giọng điệu đầy cố chấp. "Đừng làm chậm trễ việc hẹn hò của Thư Hòa và bạn trai cô ấy." Thế nhưng trong mắt lại ánh lên một tia lạnh lẽo chợt lóe.

"Chỉ mất chút thời gian thôi, không làm trễ gì đâu." Tôi trực tiếp lấy hộp thuốc ra, chỉ là vết trầy nhỏ thôi. Đến bệnh viện chưa tới nơi thì vết thương đã tự lành rồi, tự băng lại là được.

"Cố tình làm mình bị thương, còn muốn lợi dụng để lấy lòng thương hại. Diên Xuyên, cháu đừng để bụng, đều tại chú với mẹ nó nuông chiều nó từ nhỏ."

"Không sao đâu chú Kỷ, sau này cháu sẽ bao dung với Thư Hòa nhiều hơn."

Tôi không quan tâm thêm nữa, quay người đi thẳng lên lầu. Chưa bao lâu sau, cửa phòng ngủ bị gõ nhẹ. Tôi mở cửa, thấy Kỳ Diên Xuyên đứng đó, trong lòng thầm rủa một câu, đúng là dai như ma quỷ. Lúc tôi thích anh ta, anh ta trốn tôi đến mức chẳng thấy bóng dáng đâu. Giờ tôi hết thích rồi lại cứ bám lấy, muốn gây sự chú ý.

"Một chữ thôi, hèn." Tôi khó chịu hỏi. "Có chuyện gì?"

"Thư Hòa, anh mang đến cho em chiếc bánh kem râu mà em thích." Giọng anh ta đầy lấy lòng.

"Râu, bánh kem và cả anh nữa tôi đều không thích nữa. Đừng xuất hiện trước mặt tôi." Nói xong tôi định đóng cửa lại. Kỷ Di Xuyên vội vàng ngăn lại, hộp bánh rơi xuống đất. Vỡ tan tành lại phải dọn.

"Kỷ Diên Xuyên, rốt cuộc anh muốn gì?"

"Thư Hòa, những món quà em từng tặng anh, anh đều giữ lại, chưa từng vứt đi. Em xem đây là chiếc ghim cài em tặng anh, anh chưa từng ghét em." Anh ta vội vàng đưa chiếc ghim ra khoe với tôi, ngón tay còn hơi run. "Em ghét đàn ông hút thuốc, anh đã bỏ. Em không thích anh tới quán ba, anh cũng không đến nữa. Em thích mẫu người đàn ông như thế nào, anh đều có thể học theo."

"Kỳ Diên Xuyên, cho dù anh có làm gì đi nữa, tôi cũng sẽ không thích anh. Tôi đã có bạn trai rồi, đừng phí thời gian vào tôi nữa."

"Không." Kỷ Diên Xuyên bất chấp tất cả, kéo tôi vào lòng. "Anh chưa từng không thích em. Anh thích em, thậm chí còn thích từ trước khi em thích anh. Chuyện đính hôn chỉ là anh bịa ra để dọa em, là anh cảm thấy mình không xứng với em, là anh miệng nói một đằng, lòng nghĩ một nẻo."

"Anh xin lỗi." Tôi gỡ tay anh ta ra, "Anh nghĩ đúng rồi đó. Anh đúng là không xứng với tôi." Lời tôi nói mang tính sát thương mạnh. Mắt Kỷ Diên Xuyên tràn đầy tuyệt vọng. "Đừng đối xử với anh như vậy, anh xin em."

"Sao vậy?" Anh trai tôi vừa về đến. thấy cảnh tượng trước mắt liền nghi hoặc hỏi, "Bánh kem sao lại nằm dưới đất thế kia?"

"À, không có gì đâu, em vào phòng trước." Tôi khóa trái cửa phòng, cách ly hoàn toàn với thế giới bên ngoài.

Anh trai tôi hỏi, "Cậu tìm em gái tôi có chuyện gì không?"

"Anh, tôi muốn ở bên Thư Hòa."

Anh trai tôi rõ ràng sững người một giây, sau đó mới phản ứng kịp là anh ta đang nói gì. "Đừng gọi tôi là anh, tôi không chịu nổi. Lúc trước cậu làm tổn thương con bé đến vậy, giờ quay đầu làm người tốt rồi lại muốn hại nó lần nữa à? Không phải chính miệng cậu từng nói chỉ coi nó là em gái sao?"

"Tôi với những người khác đều là diễn kịch thôi." Anh trai tôi cau mày, ngắt lời anh ta, "Đừng nói là cậu muốn bảo rằng người cậu thật sự yêu là em gái tôi đấy nhé."

Kỷ Diên Xuyên muốn gật đầu. Anh trai tôi siết chặt nắm đấm. "Để tôi nhắc cậu nhớ một chuyện, từ đầu đến cuối tôi chưa từng đồng ý chuyện hai người ở bên nhau, bây giờ lại càng không có chuyện đó."

Kỳ Diên Xuyên cười khổ, "Đúng vậy, cho nên mấy món quà tôi tặng Thư Hỏa hồi đó đều bị cậu chặn lại và vứt đi hết rồi đúng không? Kỷ Mục, cậu thật sự coi tôi là bạn bè à? Cậu luôn coi thường tôi."

"Tôi đã coi cậu là anh em, nhưng cậu cũng không được phép gây họa cho em gái tôi. Nếu không phải vì cậu là bạn tôi, tôi đã đánh cậu từ lâu rồi. Nhưng tôi thật lòng, rất thật lòng thích cô ấy."

"Đủ rồi, anh trai tôi không muốn nghe thêm lời nào nữa. Nhà tôi không hoan nghênh cậu, mời cậu rời khỏi, không thì tôi gọi cảnh sát." Lúc này Kỷ Diên Xuyên mới chịu rời đi.

Tôi hoàn toàn không biết bên ngoài đã xảy ra chuyện gì. Mãi đến khi anh trai gõ cửa gọi tôi xuống ăn tối, tôi mới rời phòng. Hiếm khi cả nhà cùng ngồi đông đủ bên bàn ăn. Anh trai tôi nâng ly, "Hãy chúc mừng học bá thư hỏa của chúng ta đã thành công trở về nước." Tôi bật cười trêu, "Em về gần một tháng rồi đó. Thì chẳng phải anh đi công tác không có nhà à? Hôm nay mới bù được bữa tiệc chào đón em."

Đang ăn được nửa chừng, ba tôi đột nhiên lên tiếng. "Chuyện hôn nhân của Thư Hòa cũng nên quyết định rồi, lại là dục cưới anh."

Tôi vội đỡ lời, "Thư Hòa còn nhỏ, chuyện này chưa cần vội đâu."

"Người ta Diên Xuyên đã 30 rồi, lẽ nào cứ để nó chờ con mãi."

"Ba nói gì vậy? Con với anh ta á, tôi không thể tin vào tai mình."

Nghe ông nói tiếp, "Diên Xuyên là đứa chúng ta nhìn lớn lên, ngoại hình tốt, năng lực mạnh, quan trọng là nó thích con. Lấy nó, con sẽ không phải chịu thiệt thòi."

"Con không đồng ý, con đã có bạn trai rồi." Ba tôi lập tức nổi cáu. "Con còn có gì không hài lòng? Diêu Xuyên nói với ba là con đang quen với một tên không ra gì. Mau chia tay với nó đi, nếu không đừng trách ba từ con."

"Con là con gái của ba mà ba lại đi tin lời người ngoài." Mẹ tôi bước ra bênh vực, "Con gái chúng ta sao có thể quen loại người không đàng hoàng chứ? Biết đâu lại là tên Kỷ Diên Xuyên đó nói dối để chia rẽ chúng nó."

"Sao nó phải lừa chúng ta?" Ba tôi đập bàn. "Dù sao thì chuyện cưới xin với nhà họ Kỷ ba đã đồng ý rồi. Con không được phép từ chối."

"Nếu muốn gả thì ba gả đi, con không lấy." Dứt lời, tôi đặt mạnh đũa xuống bàn, quay người lên lầu, chỉ nghe phía sau vang lên tiếng bát đũa bị ném xuống đất. "Con thật muốn chọc tức chết bà."

Về đến phòng, tôi không kìm được nữa mà bật khóc, chôn đầu vào chăn, xả hết mọi uất ức dồn nén trong lòng. Tôi không đời nào lấy Kỳ Diên Xuyên. Sau tất cả những chuyện xảy ra gần đây, thứ duy nhất tôi còn lại với anh ta là sự chán ghét.

Cửa phòng bị gõ nhiều lần, tôi đều không phản ứng. Tôi bắt đầu thu dọn hành lý, định ra ngoài ở riêng. Vừa thu dọn được nửa chừng, cửa phòng lại vang lên tiếng gõ.

"Kỳ Thư Hòa, mở cửa là anh đây." Tôi mở cửa, thấy anh tôi đang đứng ngoài, tay bưng khay cơm. "Ăn một chút đi, đừng để bản thân chết đói."

"Chết đói cũng không cần mấy người lo."

"Sao lại không? Anh là anh trai em mà."

"Anh không cần phải làm người thuyết phục đâu. Em sẽ không lấy Kỳ Diên Xuyên đâu."

"Ai nói anh đến để khuyên em?" Anh bước vào phòng thấy chiếc vali cùng quần áo vương vãi trên đất. "Nhớ mày, ý em là tính bỏ nhà đi phải, anh Ngăn cũng vô ích. Anh không ngăn, cái tính này của em còn cứng đầu hơn cả lửa." Anh dựa vào cạnh bàn nhìn tôi thu dọn. "Hồi đó đúng là không nên để em tiếp xúc với Kỷ Diên Xuyên nhiều. Mới 18 tuổi đã có thể đánh bại bốn đứa con riêng của ba mình để giành quyền lực. Ngưu mô của nó còn nhiều hơn số gạo em từng ăn."

"Đừng nói nữa, phiền." Tôi lạnh giọng cắt ngang những lời lải nhải của anh.

"Nghe nói cậu bạn trai nhỏ của em dạo gần đây đang khởi nghiệp với bạn."

"Ừ, cậu ấy rất giỏi. Chu Vân Hành viết mã thuê cho người khác mà kiếm được mấy chục vạn. Giờ cậu ấy vài người bạn đang góp vốn chuẩn bị tự lập công ty riêng."

"Kỷ Mục, em cảnh cáo anh, không được động đến công ty của cậu ấy."

"Em đúng là nói anh trai mình như kẻ xấu xa vậy à. Thôi xong, trái tim anh lạnh đến mức đóng băng rồi nè." Anh trai tôi giả vờ ôm ngực rồi buông tay. "Anh không nhắm vào cậu ta đâu. Mấy lời ba nói em đừng để tâm. Cứ yên tâm mà theo đuổi tình yêu đi, anh trai luôn ở sau lưng chống lưng cho em."

Tay tôi đang gấp quần áo bỗng khựng lại, cúi đầu nhỏ giọng, "Cảm ơn anh."

"Đừng nói lời xến xúa, mau qua ăn cơm đi, anh về phòng nghỉ đây." Tiễn anh trai xong, tôi mới phát hiện có một tấm thẻ đen để lại trên bàn, trên đó dán một màu giấy nhỏ. "Mật khẩu là ngày sinh nhật em, đừng thật sự để mình chết đói đấy." Là anh tôi để lại. Tôi lại đỏ cả mắt, lấy điện thoại nhắn cho anh, "Cảm ơn anh trai yêu quý nhất của em."

"Có chuyện thì là anh trai, không có chuyện thì gọi thẳng tên Kỷ Mục."

Ba tôi đã quyết tâm gả tôi cho Kỳ Diên Xuyên. Tôi không thể tiếp tục ở lại nhà nữa. Nửa đêm, nhân lúc mọi người đã ngủ say, tôi xách hành lý rời khỏi nhà. tạm thời chưa tìm được chỗ thuê, tạm thời đành ở khách sạn trước rồi tính tiếp sau.

Sau khi biết chuyện, Chu Vân Hành cảm thấy vô cùng ái náy. "Là vì em nên chị mới cãi nhau với họ."

"Em xin lỗi."

"Không cần xin lỗi, có nợ thì có chủ, tất cả đều là lỗi của tên khốn kỳ Diên Xuyên." Tôi vừa dọn dẹp căn nhà thuê mới vừa liếc nhìn Chu Vân Hành. Gần đây cậu ấy gầy đi trông thấy, vừa phải hoàn thành việc học trên lớp, vừa phải bận bịu cho công ty mới thành lập. Các cổ đông sáng lập đều là sinh viên, phải đối đầu với đám cáo già trên thương trường, tất nhiên là không dễ.

Tôi bước tới ôm cậu ấy từ phía sau, "Việc gọi vốn tiến triển thuận lợi không?"

Chu Vân Hành không muốn khiến tôi lo lắng nên gật đầu, "Rất thuận lợi, chị đừng lo, em nhất định sẽ kiếm thật nhiều tiền rồi cưới chị, sẽ không để chị phải chịu khổ đâu." Nhưng cậu quên mất rằng mỗi khi nói dối, ánh mắt luôn dao động, không dám nhìn thẳng tôi.

Tôi đẩy cậu ngã xuống sofa. bắt cậu nhìn thẳng vào mắt mình. "Chu Vân Hành, mũi của người nói dối sẽ dài ra đấy."

Cậu tựa đầu vào vai tôi, khe khẽ rên một tiếng, giọng đầy cay đắng. "Chị à, nếu khởi nghiệp thất bại, chúng ta chia tay đi. Em thật sự không xứng với chị."

"Chu Vân Hành, nếu em còn nói vậy, tôi sẽ hôn em đến chết." Vừa nói xong, tôi như làm ảo thuật lấy ra từ túi chiếc thẻ đen. Tôi cũng không rõ trong này có bao nhiêu tiền, nhưng chắc đủ làm vốn cho giai đoạn đầu công ty. "Không được từ chối, coi như tôi đầu tư."

Chu Vân Hành vừa khóc vừa gật đầu. "Chị à, em nhất định sẽ không để chị thất vọng."

Chu Vân Hành chuyển ra khỏi ký túc xá, đến sống cùng tôi. Mỗi ngày ngoài việc học thì cậu ấy dành hết thời gian để gọi vốn, tìm đối tác, bận đến mức không mở nổi mắt. Quan trọng là cậu ấy chẳng nói gì với tôi. Nếu không phải bạn cậu ấy lỡ miệng nhắc đến, tôi còn không biết công ty của cậu đang bị tập đoàn Kỳ Thị gây khó dễ. Công ty con của Kỷ Thị cùng toàn bộ các đối tác của họ khi thấy Chu Vân Hành đều lập tức tránh né. Những công ty đó gần như bao phủ toàn bộ các lĩnh vực ở thành phố à. Công ty của Chu Vân Hành chẳng khác nào bị phong sát toàn ngành, lại là trò của Kỳ Diên Xuyên.

Tức đến không chịu nổi, tôi lập tức đến thẳng văn phòng của Kỳ Diên Xuyên. Tôi gõ cửa, bên trong bước ra một người phụ nữ mặc váy bó sát, son môi lem nhem, cố ý ngẩng cao cổ để lộ ra dấu hôn trên già. Chắc tưởng tôi cũng là một trong số mấy đóa hoa đào mà Kỷ Diên Xuyên trêu chọc. Tôi đẩy cửa bước vào, thấy Kỷ Diên Xuyên đang cài cúc áo sơ mi. Nhìn thấy tôi, anh ta sững người trong chốc lát, lập tức mặc vào áo vest.

"Thư Hòa, sao em lại tới?"

"Kỳ Diên Xuyên, rốt cuộc anh muốn làm gì? Tại sao lại nhằm vào công ty của Chu Vân Hành?"

Nụ cười trên mặt anh ta lập tức đông cứng lại. "Em đến tìm anh chỉ vì một người đàn ông khác sao?"

"Kỳ Diên Xuyên, công ty của Chu Vân Hành hoàn toàn không ảnh hưởng gì đến các anh. Anh nhỏ mọn đến mức ấy sao? Đến cả cậu ấy mà anh cũng không thể chấp nhận được à?" Tôi kích động, giọng nói run lên vì giận.

Sắc mặt Kỷ Diên Xuyên càng lúc càng đen lại. "Tôi nhỏ mọn, vậy tại sao tôi phải dung túng cho công ty của tình địch? Cậu ta dành em với tôi, đó là cái giá cậu ta nên trả."

"Kỷ Diên Xuyên, đến giờ anh vẫn chưa hiểu sao? Cho dù không có Chu Vân Hành, tôi cũng sẽ không thích anh nữa. Người khiến tôi rời đi chưa bao giờ là người khác mà chính là anh. Ngày đó tôi yêu anh thành thật như thế, nhưng anh đã làm gì?"

"Xin lỗi, Thư Hòa." Anh ta bất ngờ nhào đến ôm trầm lấy tôi. "Là tôi quá nhạy cảm, quá tự ti, tôi sợ mình không xứng với em, cũng sợ em chỉ nhất thời hứng thú nói không cần là bỏ rơi tôi. Em biết mà, mẹ tôi ngày xưa cũng bị ba tôi bỏ rơi như vậy. Vì thế anh ta cứ hết lần này đến lần khác tìm đến những mối quan hệ mới để lấp đầy sự bất an trong lòng. Vì thế anh ta lấy cớ đó để dày xéo tình cảm chân thành của tôi." Lời giải thích ấy với tôi chỉ thấy thật nực cười.

"Anh đừng nói là thích tôi nữa. Tôi thấy ghê tởm." Tôi gỡ khỏi vòng tay anh ta, lùi lại kéo giãn khoảng cách. Kỷ Diên Xuyên còn định tiến tới, tôi lập tức rút con dao gọt trái cây trong túi xách, kề vào cổ mình. "Đừng tới gần."

"Được được, anh không lại gần. Thư Hòa, đừng làm tổn thương bản thân."

"Kỳ Diên Xuyên, làm ơn buông tha cho chúng tôi được không?"

"Anh đồng ý."

"Em nói gì?"

"Anh cũng đồng ý. Hãy dỡ bỏ phong sát với công ty của Chu Vân Hành."

"Được." Kỷ Diên Xuyên không dám chậm trễ, lập tức gọi thư ký xử lý chuyện đó. Cuối cùng tôi cũng thở phào nhẹ nhõm. Trước khi rời đi, tôi nói, "Kỳ Diên Xuyên, tôi hy vọng cả đời này sẽ không quen biết anh."

Sau khi không còn bị Kỳ Diên Xuyên chèn ép, công ty của Chu Vân Hành cuối cùng cũng vận hành ổn định. Chu Vân Hành rất thông minh, cũng rất gan dạ. Trước khi tốt nghiệp, cậu ấy đã ký được mấy hợp đồng lớn. Số tiền tôi đầu tư sớm đã được thu hồi gấp nhiều lần. Ba tôi cuối cùng cũng không còn phản đối chuyện chúng tôi bên nhau.

Trong buổi phỏng vấn với một tạp chí tài chính, Chu Vân Hành được hỏi về chuyện tình cảm. Cậu mỉm cười, giơ tay đeo nhẫn cưới, "Sắp kết hôn rồi, người ấy là người tôi đã thích rất nhiều năm." Chu Vân Hành luôn bày tỏ tình cảm một cách thẳng thắn. Không ai nghĩ được ngày cậu ấy cầu hôn tôi lại là lúc mang theo bản chuyển nhượng cổ phần công ty. "Chị à, công ty là của chị, em cũng là của chị."

Sau đó tạp chí phát hành. Trang của Chu Vân Hành được đặt một tiêu đề to rõ: "Về thôi, về nhà." Tôi nói đùa, "Không ai biết còn tưởng đại tổng tài Chu nhà chúng ta là kiểu yêu đương mù quáng đấy." Nhưng trong mắt em xưa nay chỉ có chị.

Đến ngày tổ chức hôn lễ, tôi nhận được một món quà. Bên trong chiếc hộp tinh xảo là một chiếc khăn quàng cổ. Đường Kim mũi chỉ siêu vẹo, trông như ký ức tuổi 18 của tôi bị mắc kẹt mãi không thoát ra được. Chu Vân Hành hỏi, "Ai tặng vậy?"

"Không sao, chỉ là rác rưởi thôi." Tôi ném luôn cả hộp quà vào thùng rác.

Lúc MC đọc lời tuyên thệ hôn lễ, tôi và Chu Vân Hành siết chặt tay nhau. Niềm hạnh phúc dâng tràn trong tim tôi. Tôi thầm nghĩ, may mà mình đã không quay đầu.

Hết chuyện. M.